Tác giả: Xảo Lạc Chi
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341038
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1038 lượt.
n đêm mờ mịt bao phủ lấy cái công viên nhỏ, những tia chớp lóe lên liên hồi không ngừng uy hiếp thần kinh vốn đã yếu đuối. Tôi chạy đến nơi duy nhất có thể trú mưa trong cái công viên nhỏ này, tôi thành tâm cầu khấn hi vọng rằng Cung Trạch Minh ở đó.
Khi tôi bước thấp bước cao đi đến cái chòi nhỏ, tôi cảm thấy yên tâm hơn. Chiếc chòi nhỏ mang đậm đà bản sắc dân tộc, trong cơn mưa gió bão bùng giống như một chiếc tổ ấm áp, chiếc đèn vàng vọt khẽ lay động, nhưng vẫn kiên trì tỏa ra ánh sáng, giống như một ngọn đèn sáng trong đêm tối, để chỉ dẫn phương hướng và đem lại sự an ủi. Còn Cung Trạch Minh thì đang thu lu trong một góc nhỏ ở trong chiếc chòi, xung quanh người cậu ta không có gì để che chắn cả.
Vì chiếc chòi nhỏ này chỉ có thể che được những hạt mưa từ đỉnh đầu rơi xuống, nên toàn người của Cung Trạch Minh đã bị ướt, chiếc áo sơ mi màu trắng dính chặt vào người cậu ta, mái tóc chải chuốt giờ đã bị ướt nhẹp từng sợi từng sợi dính vào gương mặt trắng nhợt của cậu ta, trông bộ dạng cậu ta thật là đáng thương.
Nhìn thấy Cung Trạch Minh, tôi đã yên tâm phần nào. Tôi lặng lẽ đi đến bên cạnh Cung Trạch Minh, quỳ gối xuống, để ô vào bên cạnh cậu ta, giúp cậu ta che những hạt mưa ở bên ngoài lan can bị gió thổi hắt vào.
Cung Trạch Minh quay đầu lại, sau khi nhìn thấy tôi, hậm hực trừng mắt nhìn. Cậu ta lấy tay vuốt những sợi tóc đang vương ở trên trán sang một bên, buồn bã nói: “Cô không thích người này, thì cô đến tìm tôi làm gì?”
Lời lẽ thiếu lịch sự của cậu ta khiến tôi bực tức, định phản bác lại, nhưng tôi còn chưa kịp nói gì, thì một tiếng hắt xì của cậu ta đã chặn họng tôi lại. Người cậu ta run bắn lên, giống như một chú cún nhỏ ở trong mưa, trông rất đáng thương và tội nghiệp. Bỗng chốc, tôi thấy lòng mình dịu lại.
“Tất cả là tại cô hại tôi, lại còn đến đây để cười nhạo tôi sao!”
Cung Trạch Minh khụt khịt mũi, chán nản nói với tôi, sau đó thì quay đầu đi.
Đột nhiên tôi cảm thấy buồn cười, lời hờn trách của Cung Trạch Minh, vẳng lên trong tai tôi, lại giống như đang làm nũng. Giống như một đứa trẻ yếu ớt, trước mặt người khác, thì tỏ ra mạnh mẽ, nhưng mỗi hành động, mỗi lời nói đều toát ra sự yếu đuối ỷ lại, cần được an ủi, quan tâm. Bây giờ bộ dạng của Cung Trạch Minh giống hệt như vậy, mặc dù cậu ta nói với giọng điệu dỗi hờn, nhưng nội tâm của cậu ta lại mang tâm hồn của một đứa trẻ, trông cậu ta đáng thương như một chú cún con yếu ớt. Lòng tôi lắng lại, chăm chú nhìn cái kẻ với bộ dạng yếu ớt như con cún con đang ngồi trước mặt tôi, trái tim tôi thực sự tan chảy. Tôi cũng không biết tại sao lúc nãy căm ghét cậu ta như vậy, lại còn bị cậu ta làm cho tổn thương thế mà giờ tôi lại mềm lòng, có lẽ... điều khiến tôi thực sự mềm lòng đó chính là cảm giác ỷ lại vào người khác đó của cậu ta.
Tôi rút khăn tay ra, lặng lẽ giúp Cung Trạch Minh lau nước mưa. Mái tóc bóng mượt của cậu ta bị ướt rồi, bê bết dính lại với nhau, còn rỏ những hạt nước xuống mắt. Gió vẫn rất to, nếu như không lau khô, cứ như này thì dễ bị đau đầu lắm. Cung Trạch Minh cảm nhận được hành động của tôi, cứ nghiêng đầu đi, tránh khỏi tay tôi. Tôi đành phải dùng một tay để giữ đầu cậu ta lại, tiếp tục lau cho cậu ta. Cung Trạch Minh lại cố nghiêng đầu ra, cũng không thoát ra được sự khống chế của tôi, cuối cùng cứ mặc kệ tôi tiếp tục “động thổ” trên đầu cậu ta.
Thì ra, cảm giác khi sờ vào tóc Cung Trạch Minh thật êm ái, màu sắc đơn giản, mượt mà và đẹp đẽ. Trên đầu cậu ta không có một hạt gầu nào, thậm chí chất dầu thường xuất hiện ở tóc con trai cũng không có. Thì ra khẩu hiệu “Tóc mượt như nhung” trong mấy chương trình quảng cáo không hề khoa trương chút nào, mái tóc đẹp đẽ của Cung Trạch Minh đã chứng minh câu nói đó. Không biết là có ai đó từng tìm cậu ta để chụp ảnh quảng cáo dầu gội chưa nhỉ? Ý nghĩ này đột nhiên khiến tôi tưởng tượng đến cảnh Cung Trạch Minh đứng dưới ánh đèn màu, hất mái tóc bóng mượt lên, mặt lạnh lùng nói: “Mái tóc bóng mượt, sạch bóng gầu!”
“Chao ôi...” Tưởng tượng của tôi khiến tôi bỗng bật cười. Cung Trạch Minh phải khó khăn lắm mới trấn tĩnh lại được, giờ nghe thấy tiếng cười của tôi, lập tức quay đầu lại, trừng mắt nhìn tôi, chắc là cậu ta cho rằng tôi đang chế giễu cậu ta. Mặc dù không hề giống như những gì cậu ta nghĩ, nhưng đúng là vừa nãy tôi trong đầu tôi có châm biếm hình tượng của cậu ta, tôi hơi bối rối quay lại mỉm cười với cậu ta, rồi tiếp tục lau nước mưa cho cậu.
Trời càng lúc càng muộn, mưa đã nhỏ dần đi, tôi nhẹ nhàng nói: “Về nhà thôi.”
Tôi cầm chiếc ô lúc nãy đặt cố định ở một bên để che những hạt mưa không bị hắt vào lên, đứng thẳng người dậy, đợi Cung Trạch Minh đứng lên.
Nhưng Cung Trạch Minh không có phản ứng gì cả, hai tay cậu ta vẫn ôm lấy gối ngồi thu lu ở đó, cả người cậu ta toát ra một mùi nồng nồng, mùi của bi thương và oan ức.
Tôi nhíu mày, trực tiếp nắm lấy tay cậu ta, kéo cậu ta đứng dậy. Cung Trạch Minh khẽ vùng tay ra, như muốn thoát khỏi sự khống chế của tôi, tôi có thể cảm nhận được lực cậu ta dồn vào rất là lớn, nhưng lúc phát ra lực