The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Kẹo Ngọt

Người Yêu Kẹo Ngọt

Tác giả: Xảo Lạc Chi

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341043

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1043 lượt.

g ô. Sau khi tan học, quả nhiên là mưa thật, tôi tràn ngập mong đợi đứng ở cổng trường, đợi người nhà tôi đến đưa ô.”
Cung Trạch Minh không nói nữa, dừng lại.
“Rồi họ có đến chứ?” Tôi vừa hỏi, vừa nhìn bộ dạng cô độc của cậu ta, tôi thật tâm hi vọng là họ sẽ đến.
“Rồi họ có đến chứ?” Đột nhiên Cung Trạch Minh mỉm cười, nụ cười đó thật bị thương, bi thương đến nỗi khiến tim tôi cũng đau nhói, “Không. Tôi đợi rất lâu, đợi đến lúc trời tối, họ vẫn không đến, cuối cùng, tôi đành phải chạy về nhà. Sau đó tôi bị ốm. Bị cảm, cảm rất nặng, hôn mê tận ba ngày, suýt nữa thì chết vì viêm phổi.”
“Trời ơi!” Tôi sửng sốt. Dù người nhà không đến, đội mưa chạy về nhà cũng không đến nỗi nghiêm trọng thế chứ, trông cơ thể của Cung Trạch Minh rất khỏe khoắn, sao lại có thể yếu ớt như vậy nhỉ? Thật là, một chuyện đáng sợ như vậy mà Cung Trạch Minh lại có thể mỉm cười, nhưng sau nụ cười đó, mặt của Cung Trạch Minh có vẻ rất đau khổ và sợ hãi.
“Người nhà Cung gia chúng tôi sao có thể phạm một sai lầm thấp hèn thế chứ! Sai lầm đó đáng ra không nên phạm phải, nếu không về sau làm sao có thể giành được vị trí Đệ nhất!” Đột nhiên Cung Trạch Minh nói với một giọng the thé. Cái giọng the thé đó, kèm theo vẻ mặt khổ não của cậu ta, trong đêm tối trông đáng sợ như ma quỷ. Cung Trạch Minh ngừng lại, vẻ khổ não trên mặt cậu ta dần dần biến mất, trở lại với vẻ mặt mơ mơ màng màng. Cậu ta thay đổi giọng điệu: “Trong mưa to gió lớn phải chạy quanh sân mười vòng, đó là một sự trừng phạt với tôi.”
Sân nhà của cậu ta! Chuyện lần trước khiến tôi phải đến nhà cậu ta mấy lần, tôi biết nhà Cung Trạch Minh rất có điều kiện, sân nhà của cậu ta quá to so với sức tưởng tượng của tôi.
Trời mưa bị phạt phải chạy mười vòng xung quanh sân là có nghĩa gì vậy? Cứ cho là thời tiết tốt thì chạy như vậy cũng là một việc rất khổ sở, chứ đừng nói là dưới mưa bão mịt mùng. Tôi nhìn Cung Trạch Minh với ánh mắt khó tin.
Nụ cười trên mặt Cung Trạch Minh trông thật bi thương. Tôi kéo cánh tay đó của cậu ta, rõ ràng là có thể cảm nhận được cái lạnh thấu xương, lạnh đến nỗi dường như có thể xuyên qua lòng bàn tay tôi, chạy sâu vào trong trái tim tôi.
Tôi trầm ngâm, giơ chiếc ô về nghiêng về phía Cung Trạch Minh hơn, hi vọng có thể giúp cậu ấy che bớt đi thêm những hạt mưa, sau đó nắm tay cậu ta thật chặt, hi vọng có thể đem lại cho cậu chút sức lực, chút hơi ấm.
“Thực ra tôi rất ngốc, chẳng bao giờ nhớ lời dạy bảo. Sao lại có thể quên được rằng tôi sống trong một gia đình như thế nào chứ? Làm sao có thể quên rằng trong cái gia đình đó có những người như thế nào! Làm sao có thể quên được sự ra đời của tôi có ý nghĩa như thế nào chứ. Rõ ràng lúc ở trường mẫu giáo được học cách người khác tặng quà cho bố mẹ “món quà do tự tay mình làm” thế mà đã bị giáo huấn, làm sao có thể nhận thêm một lần nhục nhã nữa!”
Cung Trạch Minh dừng lại, cúi thấp đầu, lẩm bẩm một mình, “Những ánh mắt, những nụ cười châm biếm đó, mặc dù tôi còn rất nhỏ, nhưng tôi có thể hiểu được. Trong một gia đình như vậy, ai mà lại không hiểu những lời châm biếm thẳng thừng đó chứ?”
“Cô có biết lúc đó tôi bao nhiêu tuổi không?” Đột nhiên Cung Trạch Minh ngẩng đầu lên nhìn tôi hỏi.
Tôi không nói gì, vì tôi biết thực ra cậu ta không cần tôi trả lời.
Quả nhiên, Cung Trạch Minh nhẹ nhàng nói: “Những đứa trẻ mẫu giáo thì lớn bao nhiêu chứ, nhưng, cũng không phải là nhỏ, vì thế tôi vẫn luôn nhớ...” Môi cậu ta khẽ nhếch lên cười, một nụ cười khiến tim tôi đau nhói.
Hai chúng tôi cứ thế nhìn nhau, ánh mắt của cậu ta nhìn ra xa xăm, khiến tôi biết rằng thực ra cậu ta không nhìn tôi... cậu ta đang nhìn hình phản chiếu của chính mình trong mắt tôi.
Đột nhiên Cung Trạch Minh lắc lắc đầu, tựa như muốn rũ sạch những thứ không tốt ra khỏi đầu. Đúng lúc này, chớp lại lóe lên, chiếu sáng chúng tôi, trong ánh sáng trắng mà tia chớp vừa lướt qua, tôi nhìn thấy một số thứ bay xuống theo động tác của cậu ta. Chất lỏng màu đỏ, mang theo mùi hương ngọt ngào.
Bất giác tôi thò tay ra, đặt trên vai của cậu ta. Cái cơ thể dưới lòng bàn tay tôi, đáng ra phải khỏe khoắn đầy sức sống, vậy mà bây giờ tôi chỉ cảm thấy cái lạnh băng băng tỏa ra từ nó, còn cả sự run rẩy nữa. Chúng tôi cứ thế đứng trong cơn mưa, lặng lẽ, dùng tâm hồn để giao tiếp với nhau, không nối một lời nào. Thời gian cứ thế trôi đi, không ai dám phá vỡ bầu không khí yên tĩnh đó.
Gió dần dần nhỏ đi, mưa cũng ngớt dần, không khí như đông đặc lại, một mùi hương phảng phất chầm chậm bay vào mũi, khiến bụng tôi có một cảm giác rất kì lạ, tôi đói rồi. Từ bữa tối cho đến bây giờ đã là mấy tiếng đồng hồ, buổi tối tự học đã mất rất nhiều sức lực, cộng thêm việc lúc nãy phải chạy hộc tốc đi tìm Cung Trạch Minh khiến cho cơ thể vốn rất dễ đói của tôi lại bắt đầu bãi công rồi. Tôi ngại ngùng dáo dác nhìn mây nhìn trời, nhưng vô tình ánh mắt lại chạm phải đôi môi của Cung Trạch Minh. Mặt tôi bỗng chốc đỏ bừng bừng, tôi đã từng, được thưởng thức hương vị trên đôi môi đó, hương vị đó thật là tuyệt vời.
Khi một người tâm hồn đang ba