Tác giả: Xảo Lạc Chi
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341035
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1035 lượt.
thì lại rất nhỏ.
Ha ha, đúng là một anh chàng yếu đuối.
Tôi không thèm quan tâm rằng Cung Trạch Minh đang giãy giụa, cứ kéo tay cậu ta lên, đi ra khỏi chòi. Rất may là hôm nay chiếc ô mà tôi mang theo là chiếc ô 32 khung siêu to do bố tôi chuẩn bị cho, nếu không thì đứa trẻ yếu đuối Cung Trạch Minh này đã bị ướt rồi.
“Là cô ép tôi ra ngoài, cô nhất định không được để tôi bị tan ra! Nếu không thì cô coi chừng đấy!”
Cung Trạch Minh dùng cái giọng hậm hực như vừa phải chịu oan ức xong nói với tôi.
Đúng đúng đúng! Ông nội Cung của tôi ơi, nếu như cậu đã có lời như vậy, thì tôi bảo đảm rằng cậu sẽ được an toàn. Tôi lườm cậu ta một cái, trong lòng lẩm nhẩm rủa thầm cái đồ ẻo lả yếu ớt đó.
“Hắt xì!” Một cơn gió thổi qua, Cung Trạch Minh lại hắt xì, lúc này, cuối cùng cậu ta cũng xích lại gần tôi hơn, nhưng miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm: “Hừ, đúng là người béo nhiệt lượng cao, mỡ nhiều nên rất là ấm, kích thước lại to, chắn gió tốt! Hừ!”
Ông nội Cung, đã được lợi rồi thì cũng đừng khoe mẽ nữa có được không? Tôi vừa định nói, thì cái tên Cung Trạch Minh này tìm được lí do hay thật, rồi có vẻ như khoe khoang càng đứng sát vào tôi, dường như là đang dùng những hành động của cậu ta để nhạo báng thân hình của tôi. Đối với đứa trẻ yếu đuối này, tôi có thể nói được gì? Mọi người có bao giờ thấy có người lớn nào lại đi tranh cãi với đám trẻ ranh chưa, hơn nữa, cho dù là cố tranh cãi, thì cũng chỉ là đàn gẩy tai trâu không có tác dụng gì. Hừ, Đậu Giáng tôi đây là người trưởng thành, người lớn rất rộng lượng, không thèm so đo tính toán với cái tên Cung Trạch Minh này!
Chúng tôi lặng lẽ đi trong màn đêm tĩnh mịch, mưa gió vẫn không ngừng giương oai sức mạnh của mình trước con người. Dù ô to thế nào thì vẫn chỉ là chiếc ô, cả hai người co ro dưới nó để tìm kiếm sự che chở, nếu như là thân hình bình thường thì còn tạm được, nhưng trong đó có một người với thân hình to béo là tôi... thế là trong cơn mưa bùng bão táp, chúng tôi càng lúc càng sát lại gần nhau hơn, càng lúc càng gần.
Dần dần, chúng tôi đã đi đến ngã rẽ mà sau khi tan học chúng tôi từ biệt nhau, bốn bề không một bống người, ngoài tiếng mưa và tiếng gió ra, thì xung quanh vô cùng yên tĩnh. Bên trái có một cái dốc đi xuống, từ hướng đó nhìn ra, có thể nhìn thấy cây đại thụ ở trước cổng nhà tôi, những chiếc đèn được bố treo ở trên cây đang chiếu sáng trên con đường về nhà tôi. Bên phải có một cái dốc đi lên, đi theo con đường đó là có thể đến nhà của Cung Trạch Minh, những chiếc đèn ở hai bên đường không biết có phải do mưa to gió lớn không mà đã tắt lịm, nên đường rất tối tăm mù mịt. “Đây là lần đầu tiên tôi cùng che ô với người khác, thì ra là cảm giác này!” Cung Trạch Minh đột nhiên thốt ra câu nói đó, khiến tôi nhìn sang cậu ta với ánh mắt kì lạ.
Đây là lần đầu tiên cậu ta che ô chung với người khác sao? Tôi cảm thấy hơi kì lạ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì thấy cũng là dễ hiểu. Với tính cách lạnh lùng kiêu ngạo của Cung Trạch Minh, khiến cho ở trường hầu như cậu ta không có một người bạn nào. Còn nữa với tính cách của cậu ta thì cậu ta không cho phép bất kì ai đi chung với cậu ta dưới chiếc ô nho nhỏ đó, vì việc này cũng có thể được coi là xâm phạm đến lãnh thổ của cậu ta. Vì thế, trong trường học cậu ta không thể đi chung ô với bất kì người nào. Nhưng, lẽ nào cậu ta cũng chưa từng đi chung ô với người nhà của mình? Lúc còn nhỏ, tôi đi học không mang theo ô, thường thì không phải bố cũng sẽ là mẹ cầm ô đứng đợi tôi ở phía ngoài cổng trường, đợi tôi sau khi tan học sẽ sà vào lòng họ, ôm họ trở về nhà. Nhớ lại lúc đó, bố rất thích đặt tôi trên vai, còn tôi thì cầm ô ở trên cao, suốt cả chặng đường về nhà ngập tràn tiếng cười hi hi ha ha. Vì cầm ô quá cao, nên phần thân dưới của bố luôn bị dính nước mưa, sau khi quay về nhà, lúc nào cũng bị mẹ ca cẩm. Lúc đó bà chỉ biết chán nản lắc đầu, đẩy hai bố con vào phòng tắm. Ở bên ngoài phòng tắm lúc nào cũng có quần áo khô và ấm áp do mẹ đã chuẩn bị sẵn để đấy.
Có lúc vì nghịch ngợm như vậy, tôi còn cố ý không dùng ô. Nghĩ đến điệu bộ bố nheo nheo mắt với tôi ở phía sau lưng mẹ, lòng tôi cảm thấy thật ấm áp. Nhưng, trẻ con mà không mang ô, sau khi người nhà mang ô đến, chẳng phải là thường đi chung ô với nhau sao? Lẽ nào từ trước đến nay Cung Trạch Minh chưa từng quên mang ô? Tôi ngờ vực nghĩ, nhưng sau đó tôi lại nghĩ thế cũng là bình thường. Cũng đúng, nhìn bộ dạng cố chấp của cậu ta, chuyện đó cũng hoàn toàn có khả năng xảy ra lắm chứ.
Nhưng từ trước đến nay chưa từng che chung ô với người khác thì có phần nói hơi quá, ít nhất thì lúc còn rất rất nhỏ cũng đã từng như vậy. Tôi không thể nào tưởng tượng được, nhìn Cung Trạch Minh với ánh mắt nghi hoặc, Cung Trạch Minh lập tức giải thích với tôi: “Lúc còn nhỏ, rất nhiều bạn học trời mưa không mang ô, bố mẹ đều đến đón. Nhìn mọi người vui vẻ chen nhau trong chiếc ô nho nhỏ, tôi rất ngưỡng mộ...” Ánh mắt của Cung Trạch Minh toát ra ánh nhìn khao khát, “Có một ngày, nhìn thời tiết, tôi biết chắc rằng nhất định sẽ mưa, thế là tôi cố ý không man