Tác giả: Cố Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341473
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1473 lượt.
ủa Cố Lãng, anh ta lại dám quang minh chính đại ve vãn người đàn ông của cô đấy à!
“Đừng quên là ở một tuần thôi đấy!” Tiểu Mạn nhắc nhở người nào đó.
Trần Thần rất nghiêm túc nói: “Cô yên tâm, chồng của bạn thì không tranh giành. Tôi hiện tại đã chôn chặt Cố Lãng xuống tận đáy lòng rồi. Tôi, chúc hai người hạnh phúc.” Một tuần, được, Trần Thần kiên định nới với chính mình, một tuần cũng đủ để mình quên luôn mấy lời này đi rồi.
Tiểu Mạn đầu đầy hắc tuyến. Vì sao, rõ ràng nghe người ta khen ngợi mà lại không lọt tai thế này? Đột nhiên nhớ tới Cố Lãng đang đi tắm, Tiểu Mạn vào phòng ngủ lấy quần áo của anh ôm vào trong phòng tắm.
Đóng cửa nhà tắm lại, Tần Tiểu Mạn xoay người, nhìn thấy mỹ nam ở bên trong tự dưng cứng lưỡi.
Cố Lãng nhìn cô đỏ mặt tới tận mang tai liền muốn trêu cô một chút, khăn tắm cũng không quấn vào, thân thể cao lớn cứ như như vậy cọ cọ lên người cô, “Muốn cùng nhau tắm không?”
“Không, không thèm.” Tần Tiểu Mạn đặc biệt chịu không nổi cái bộ dạng này của anh, lần nào cũng khiến cho cô xúc cảm mãnh liệt tuôn trào, chỉ muốn lao vào trong lòng anh thôi. Giơ tay đưa bộ quần áo kín đáo cho anh, “Mặc đồ vào đi.”
Cố Lãng nhìn cái quần dài cô đưa cho, “Không mặc đâu, nóng bỏ xừ.” Cánh tay dài với lấy áo choàng treo trên móc mặc vào, thong thả buộc đai lưng lại, lộ ra một mảng ngực lớn cùng hai chiếc xương quai xanh gợi cảm rồi cứ như thế định đi ra ngoài.
“Không được, không được!” Tần Tiểu Mạn giang hai tay ra chặn cửa lại, bên ngoài có con dã thú nữ cũng ăn nam cũng ăn, làm sao có thể để Cố Lãng cứ sẹc-xy như vậy mà đi ra chứ?
Thấy bộ dạng kinh hoàng của Tiểu Mạn, Cố Lãng thở dài, nghĩ cần phải giải thích cho cô một chút, “Hắn ta là tâm lý có vấn đề chứ không phải do giới tính. Ban đầu hắn ta không như thế.”
“Cái gì, anh ta là sau này mới bị như vậy sao?” Tiểu Mạn tròn xoe mắt.
Cố Lãng gian nan gật đầu, cứ cho là vậy đi. Bất giác giơ tay sờ sờ vết sẹo trên lưng, xem ra, người tốt thì không nên lộn xộn làm gì.
Sự thực chứng minh, Tiểu Mạn chỉ đa nghi mà thôi. Ăn cơm tối xong, Trần Thần tự nhốt mình trong phòng khách, hoàn toàn không có ý định quấy rầy Cố Lãng.
Lúc Tần Tiểu Mạn ngồi trên sofa xem tv, Cố Lãng đi ra ngoài nghe điện thoại, lúc quay lại mặt mũi hớn hở như con nít.
“Làm sao vậy?” Tiểu Mạn sợ hãi hỏi thăm.
Cố Lãng lắc đầu vẻ vô tội, ôm cô thản nhiên nói: “Xem TV đi.”
Đầu của Tiểu Mạn dán trong ngực anh, cảm giác tim anh đập rất nhanh, chột dạ ngẩng đầu nhìn.
Bàn tay tà ác của Cố Lãng thò vào trong áo Tiểu Mạn nhéo một cái, không thèm đếm xỉa tới mà hỏi thăm: “Bây giờ đã muốn rồi sao?”
Tiểu Mạn kinh hãi hai tay che ngực, lắc đầu nguầy nguậy.
…
Tối thứ năm, Tiểu Mạn vui vẻ thu dọn nhà cửa.
“Hắt xì!” Cố Lãng hắt xì không ngừng, cầm đống nhang “không mời mà tới” từ phòng ngủ đi ra. “Đem mấy cái này vứt đi! Hắt xì!”
“Anh báng bổ vừa vừa thôi!” Tần Tiểu Mạn chỉ trích, mang túi nhang cẩn thận để lên ghế, “Trần Thần, anh nhích sang bên kia chút coi.”
“Ừm.” Trần Thần ngoan ngoãn tụt xuống đất ngồi. Tần Tiểu Mạn bất đắc dĩ nhìn anh ta một cái, gần một tuần rồi, anh ta vẫn cứ bị shock như vậy, bày ra vẻ mặt đàn bà oán chồng, ngồi bên cửa sổ sầu não cho trinh tiết của mình, còn không thèm đi làm nữa.
Trần Thần u oán liếc mắt nhìn cô, “Tiểu Mạn, tôi vẫn là không quên được. Làm sao bây giờ? Hay là tôi cùng hai người lên núi cúng bái?” Nói xong hai tay làm dấu chữ thập, “không chừng Thượng Đế sẽ chỉ lối cho tôi.”
“Là Phật Tổ! Chỗ này là Trung Hoa dân quốc!” Tần Tiểu Mạn bất mãn nhắc nhở, cái đồ giả tây con, đồ bất kính.
Cố Lãng để cho chắc ăn cầm một chiếc khăn bịt mũi đi thật nhanh qua phòng khách, buồn bực nói: “Em ở chỗ này la hét cái gì, cản đường quá đi.”
Tần Tiểu Mạn thấy Cố Lãng chuẩn bị vào nhà tắm, vội túm lấy ai đó đang định chạy trốn, “Anh tắm rồi, tới lượt em.”
Trên tay cô còn lưu lại mùi nhang, vừa tới gần đã khiến anh chịu không nổi, quay về phía cô hắt xì một cái thật to, văng cả nước mũi lên mặt Tiểu Mạn. Không đợi ai đó tức giận, Cố Lãng lập tức đem cô quăng vào bồn tắm.
Tiểu Mạn không phòng bị, uống liền mấy ngụm nước, tình hình vốn chuẩn bị tốt hoàn toàn tan biến. Phì phì, thật là sa cơ lỡ vận mà, còn có biện pháp tắm rửa như thế này sao! A di đà phật, tội lỗi.
Cố Lãng đau đầu, càng đè cô xuống bồn tắm, “Rửa ngay, rửa ngay, nếu không tuyệt đối không cho em vào nhà.”
Tiểu Mạn đáng thương bị Cố Lãng đặt trong bồn tắm ra sức kỳ cọ, da thịt suýt nữa thì bị cạo luôn một lớp. Làn da trắng nõn bị cọ tới mức đỏ hồng lền, đáng thương, thật đáng thương. Hiếm khi thấy Cố Lãng không bị sắc dục chi tâm như thế này, lấy khăn tắm quấn lại cho cô rồi ôm cô trở về phòng ngủ, vừa tới phòng khách thì không nhịn được, cúi đầu vùi mặt ở trước ngực cô hắt xì một cái. Tiểu Mạn không nói nên lời, trời ạ, nước miếng, nước miệng óa!
***
Tú Sơn là một ngọn núi nhỏ, tuy rằng nó không quá cao nhưng phong thủy rất hữu tình, vốn là một chỗ thanh nhã hiếm có để nghỉ ngơi thanh tịnh. Thế nhưng gần đây lại có lời đồn rằ