Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi
Tác giả: Cố Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341474
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1474 lượt.
ậy chứ? Tối hôm qua lo người nào đó phải làm tăng ca mệt mỏi, anh ăn vẫn ăn chưa nó... Hiện tại, hầy, nóng thật đấy!
“À, Cố tổng, em đi trước.” Sau một phen trấn tĩnh, Tần Tiểu Mạn quay người lại, cung kính cáo biệt.
“Chờ một chút.” Cố Lãng đột nhiên đứng dậy đi về phía cô.
Tần Tiểu Mạn chột dạ, quay người muốn bỏ chạy.
“Em sợ cái gì?” Cố Lãng ôm lấy cô từ phía sau, khéo léo vòng qua thắt lưng cô, khéo léo hôn lên cái cổ, bàn tay vuốt ve dọc theo từng mạch máu. Đầu ngón tay thật lạnh, vậy mà chạm vào da thịt lại khiến cô toát mồ hôi.
“Không được công tư bất phân.” Tần Tiểu Mạn nhắc nhở.
“Ừ,” Cố Lãng hừ một tiếng, ngón tay chỉnh lại cà-vạt của cô, “Bị lệch này.”
…
Tần Tiểu Mạn tức tốc lao ra khỏi phòng làm việc của Cố Lãng, đem văn kiện trả lại cho thư ký Hoa, chuyển lại chỉ thị của anh. Thư ký Hoa mếu máo, làm lại sao?
“Tiểu Mạn, cô rảnh không?” Trần Thần đột nhiên ngó người qua cửa.
“Tôi, tôi muốn đi wc.” Tần Tiểu Mạn xé một đoạn giấy vệ sinh, xấu hổ đứng lên. Cô, cô hình như có chút phản ứng sinh lý.
Trần Thần sắc mặt xám xịt, hoàn toàn không thấy vẻ vênh váo tự đắc ngày xưa, cà-vạt cũng lôi thôi, tóc tai thì lộn xộn. Người này trước giờ luôn chú trọng hình thức, xuất hiện nhếch nhác như vậy thật không bình thường.
Vừa từ trong nhà vệ sinh đi ra, Tần Tiểu Mạn lập tức bị Trần Thần chờ ở bên ngoài kéo vào một phòng họp nhỏ.
“Tiểu Mạn, chúng ta là bằng hữu đứng không!” ngữ điệu của Trần Thần rất ư là thảm thiết.
Tần Tiểu Mạn hơi bất ngờ. Bằng hữu? Từ sau khi quan hệ giữa cô và Cố Lãng chính thức công khai, anh ta không còn đối xử hòa nhã với cô nữa. Thế nhưng, cô là ai, cô là người thiện lương rộng lượng mà, vỗ vỗ cánh tay anh ta mấy cái. “Anh có cái gì khó khăn cứ nói đi, tôi sẽ hết lòng giúp đỡ mà.”
Trần Thần ủy khuất ngồi xổm trên mặt đất, “Cái kia, Tiểu Mạn cô biết đấy. Tôi bị đồng tính.”
Tần Tiểu Mạn nghiêm túc gật đầu, nhìn Trần Thần vẻ cổ vũ, yên tâm, tôi không kỳ thị giới tình đâu. Tuy rằng anh đối với người đàn ông của tôi không an phận thì cực kỳ ngứa mắt.
Trần Thần hít một hơi thật sâu, nói nhanh: “Hôm qua ở bệnh viện thấy cô và Cố Lãng thân mật, buổi tối tôi chạy tới quán bar uống rượu giải sầu, kết quả, kết quả, hu hu----!”
Tần Tiểu Mạn lập tức nghĩ tới cảnh Trần Thần đáng thương bị gã đàn ông cao to vạm vỡ nào đó cưỡng bức thê thảm, cố gắng an ủi: “Anh, anh nghĩ thoáng chút đi.”
Trần Thần túm lấy tóc cô: “Đều không phải, đồ đầu heo nhà cô đang nghĩ cái gì thế! Tôi, mẹ nó, tôi ngủ với đàn bà!”
Cái gì? Tần Tiểu Mạn kinh hãi nhìn anh ta, khiếp sợ cực độ đến mức quên không truy cứu chuyện anh ta gọi cô là đầu heo, “Anh, anh không phải là không phản ứng được sao?”
Trần Thần sợ hãi ôm đầu, nước mắt lưng tròng nhìn Tiểu Mạn: “Đúng vậy, tôi còn không thể tin được nữa là!”
“Sau đó thì sao?” Tiểu Mạn đột nhiên nhớ tới cô gái bị anh ta ức hiếp, nhìn hình dạng Trần Thần bây giờ, tám phần mười là ăn vụng không biết chùi mép rồi. Cô cũng có chút thông cảm cho cảm giác của Trần Thần, đại khái là, ừ thì, lâu như vậy làm đàn bà, đột nhiên phát hiện ra mình là đàn ông. Tâm lý và sinh lý tất nhiên đều không chịu nổi rồi.
“Còn sau đó cái gì?” Trần Thần ủy khuất kêu lên, “Tôi chạy trốn chứ sao. Bằng không chắc chắn sẽ bị người ta quấn lấy.”
Đồng tình của Tiểu Mạn đối với Trần Thần lập tức giảm xuống một nửa, tức giận cái loại đàn ông vô trách nhiệm này, bị PIA cho chết đi!
“Tiểu Mạn, cô đừng đi mà!” thấy Tiểu Mạn sắp bỏ đi, Trần Thần không không chế được túm lấy chân cô, kêu khóc: “Cô phải cứu tôi! Có phải cô nghĩ tôi không đáng là đàn ông khong? Rất không có trách nhiệm, rất ngứa mắt không?”
Nhìn cô như vậy, người nào đó tất nhiên không thể không gật đầu. Tần Tiểu Mạn vui sướng kích động khẽ cắn lên má anh một cái.
Trần Thần xách túi hành lý đứng ở dưới lầu chờ, thấy Tiểu Mạn và Cố Lãng, vui sướng kéo Tiểu Mạn vào lòng ra sức ôm, “Tiểu Mạn, tôi biết cô tốt nhất mà!”
Cố Lãng không hờn không giận chỉ kéo Tiểu Mạn trở lại, nhìn Trần Thần cảnh cáo một cái, vứt chìa khóa cho hắn. Trần Thần lập tức đi lấy xe.
Cố Lãng và Tiểu Mạn ngồi ở ghế sau, Trần Thần lái xe, thỉnh thoảng lại liếc qua kính chiếu hậu một cái, muốn nói gì lại thôi.
“Yên tâm, Nam Tử không biết.” Cố Lãng hiểu ý, hảo tâm nhắc nhở.
Trần Thần lập tức thở phào.
Tiểu Mạn huých huých thắt lưng Cố Lãng, thấp giọng hỏi: “Chuyện này với Nam Tử thì liên quan gì đến nhau?”
“Nam Tử là anh họ của hắn. Nếu hắn có chuyện gì Nam Tử sẽ kể hết cho nhà hắn.” Cố Lãng cười đắc ý, mẹ của Trần Thần không chỉ dùng từ hung hãn để hình dung thôi đâu. Nếu biết con trai nhà mình đã bình thường lại rồi, Trần mẹ chắc chắn dùng quyền lực bắt ép hắn kết hôn.
Tiểu Mạn hiểu ý gật đầu, không trách Trần Thần lại ghét Nam Tịch Tuyệt đến vậy.
Tới nhà trọ của Cố Lãng, Trần Thần vui mừng sờ tới sờ lui, hít hà khí chất đàn ông của anh.
Tần Tiểu Mạn đứng bên nhìn anh ta hai mắt lóng lánh, bàn tay hèn mọn sờ soạng đồ dùng c