Tác giả: Cố Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341472
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1472 lượt.
, chậm rãi miết nhẹ lên nơi bí hiểm nhất. Xấu xa không chịu đi vào, đôi môi vừa tàn sát bừa bãi vừa úp úp mở mở, “Yêu tinh, chặt chết đi được.”
“Anh mới là yêu tinh!” Tần Tiểu Mạn cào lưng anh mấy phát, bắt đầu không an phận giãy giụa.
Cố Lãng giữ chặt lấy thắt lưng của cô, mạnh mẽ tiến thẳng vào, khiến Tiểu Mạn không nhịn được yêu kiều kêu lên một tiếng.
“Thoải mái không?” Cố Lãng thỏa sức tấn công.
“Ừm.” Tiểu Mạn dáng vẻ hưởng thụ cực kỳ lấy lòng người nào đó.
Lại một lần nữa thoải mái….
Hai người tình hình chiến đấu say sưa lăn từ trên giường xuống tới thảm, quả nhiên trình độ dâm đãng cực kỳ cao!
Tiểu Mạn yếu đuối nằm sấp trên giường, bị người nào đó từ phía sau điên cuồng mãnh liệt phóng tới như muốn nghiền nát cô ra. Bầu ngực sữa không ngừng bị anh vân về nhào nặn, vừa đau vừa tê dại. Cô lúc này tới cả sức lực cầu xin cũng không có.
Cảm giác được phần người của anh trong cô đang lớn dần lên, cô càng lúc càng không chịu nổi nữa, bỗng chốc nhớ tới một việc, lập tức nhắc nhở Cố Lãng người kia đang phiêu du trên đỉnh, “Anh, bao!”
Bàn tay Cố Lãng từ phía sau chặn lấy miệng cô, thân thể mạnh mẽ thúc một cái, đem toàn bộ tinh túy nóng rực của bản thân trút vào trong cô.
Chờ cho tới khi khôi phục lại hơi thở, Cố Lãng thỏa mãn ôm cô vào lòng, ngón tay lại bắt đầu phiêu lưu trên cơ thể người nào đó. Có một việc anh quên nói cho Tiểu Mạn, mấy thứ kia anh mua để ở nhà, từ lúc cha mẹ anh rời đi, toàn bộ đã không cánh mà bay rồi.
Cùng lúc đó, Cố mẹ đang ở nhà lật album xem lại ảnh con trai nhà mình hồi bé bỗng hắt xì một cái. Cố cha quan tâm nhắc nhở, “Bà xã, bà bị cảm rồi.”
Cố mẹ nhăn nhăn mũi, “Không sao. Mau qua đây xem Lãng Lãng này. Con cái càng bé càng thích, Lãng Lãng lớn lên không gần gũi với tôi nữa rồi.” Cố mẹ ủy khuất nói.
Cố cha dỗ dành, “Chờ tới lúc nó kết hôn với Tiểu Mạn, bà còn lo không có cháu mà bế sao?”
Cố mẹ gật đầu, “Được rồi, lão già, tôi thấy hôm trước mang về mấy cái kia đâu?”
“Hử, hôm này mẹ Tiểu Mạn sang mượn rồi, nói là muốn cho ông thông gia dùng.”
Cố mẹ:…..
Thời gian làm việc dạo này cực kỳ độc ác, Tần Tiểu Mạn vặn vặn thắt lưng đau nhức, dụi dụi mắt tiếp tục làm việc, trên bàn la liệt sách vở mà cô phải học. Tháng tư năm sau có một cuộc thi chứng nhận chuyên nghiệp nên cô hiện tại rất chăm chỉ. Chờ giấy chứng nhận vào tay rồi, cô mới có thể cây ngay không sợ chết đứng mà bắt Cố Lãng tăng lương.
“Tiểu Mạn, giúp tôi đem văn kiện này cho Cố tổng ký được không?” Thư ký Hoa lon ton lấy lòng.
“Cô tự mang đi.” Tiểu Mạn không thỏa hiệp. Tuy rằng cô không thích người đàn bà nào khác dính lấy Cố Lãng như vậy, thế nhưng, cái cô thư ký Hoa lẳng lơ này mấy hôm trước vừa kết hôn, tình cảm với ông xã đang rất mặn nồng, loại công việc chạy chân này cô sẽ không làm giúp nữa. Hơn nữa… hơn nữa, bàn tay Tiểu Mạn đặt tại đầu gối không khỏi nắm chặt, nếu cô cứ như vậy đi vào, chắc chắn sẽ không tài nào nguyên dạng đi ra.
Để tiện cho công việc, phòng làm việc của Cố Lãng ngay cạnh phòng thư ký, cách nhau một bức vách thủy tinh. Khiến cho các thư ký cảm thấy vũ nhục chính là, từ phòng tổng giám đốc có thể nhìn thấy rõ ràng tất cả động tác của bọn họ, nhưng từ phòng thư ký nhìn sang thì chỉ thấy một miếng kính đen sì.
“Tiểu Mạn------!” thư ký Hoa vô cùng thân thiết ôm lấy cả cánh tay Tiểu Mạn, hai khối thịt mềm mại trước ngực không ngừng cọ lên cọ xuống tay của cô, bạn Tiểu Mạn thuần khiết của chúng ta đỏ mặt, ra sức rút tay lại, đẩy cô nàng kia ra, “Được rồi, được rồi, tôi giúp cô được chưa? Nhớ lát nữa mời tôi uống trà sữa đấy!”
“Có gì sai sao?” Tần Tiểu Mạn bước qua, cúi người xuống nhìn.
Ngón tay thon dài sạch sẽ lướt nhẹ trên trang giấy, “Ở đây, còn có ở đây, cần chính xác hơn một chút nữa. Bảo bọn họ làm lại phần này.” “Blah blah…” một hồi cho tới tận trang cuối, Cố Lãng nhanh chóng đem bảng kê khai thư ký Hoa mất trắng một đêm để chuẩn bị chỉ ra từng lỗi sai cho Tiểu Mạn nghe, “Phần này cũng sai, đầu óc thư ký Hoa thành tương rồi sao? Đến cả thời gian cũng bị nhầm!”
Tần Tiểu Mạn liên lục gật đầu.
“Còn có…” Cố Lãng nhìn lên, phát hiện vành tai Tiểu Mạn đỏ bừng, khóe miệng tà ác nhếch lên, nở ra nụ cười mê hoặc, nhéo nhéo khuôn mặt đỏ ửng của cô: “Không được dê lãnh đạo!”
“Em, anh nói lung tung!” Tần Tiểu Mạn lùi về phía sau hai bước, che mặt quay lưng về phía anh. Ông trời ơi, chẳng lẽ mình lại thành loại cuồng sắc rồi? Vừa mới nhìn thấy ngón tay anh ở đây chỉ trỏ, ở kia chỉ trỏ, đầu óc cô tự nhiên bắt đầu phóng túng, nghĩ tới đêm qua chúng ở trên da thịt của cô phiêu lưu, đốt lên từng đốm, từng đốm lửa nhỏ nhưng không cách nào dập tắt. A, Tần Tiểu Mạn kinh khủng ôm đầu, cô muốn gào lên quá!
Hôm nay cô mặc một bộ váy màu đen, đeo thắt lưng để lộ ra những đường cong mĩ miều trên cơ thể, mái tóc dài vấn lên khiến cô có thêm vẻ đẹp thành thục nữ tính.
Cố Lãng chống cằm thưởng thức, cái nha đầu này, thật đúng là…. Cũng không nên ở trước mặt anh giãy dụa như v