Tác giả: Cố Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341465
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1465 lượt.
ng ở ngôi chùa trên núi có một vị sư phụ đạo hạnh rất cao thâm, kết quả thoáng cái đèn nhang đã thịnh vượng hẳn lên.
Cố Lãng đỗ xe ở chân núi, lại một lần nữa nỗ lực dụ dỗ Tiểu Mạn, “Buổi tối chúng ta quay lại có được không?”
Tần Tiểu Mạn sau lưng đeo một túi nhang lớn, trên đầu đội mũ rơm, “Cố Lãng, anh không muốn ngắm mặt trời mọc với em sao?” Hôm nay là đông chí, cô mặc một chiếc áo lông đỏ thẫm, cả người tròn xoe như một chiếc bánh ú, hai mắt mở to ầng ậng nước có chút ủy khuất nhìn anh.
“Được, thì xem mặt trời mọc.” Không lay chuyển được cô, Cố Lãng đành thuận theo.
Trời rất lạnh, cây cối trên núi đều trụi lủi, thực sự cũng không có cảnh đẹp để mà vãn. Du khách trên đường cũng khá thưa thớt. Thỉnh thoảng được một nhóm đông đông thì đều là lão thái thái, vừa nhìn đã biết ngay là Phật Tử ngoan đạo, ôm trên mình một bọc quần áo màu vàng, trên đó còn thêu một chữ “Vạn” thật to.
“Mệt chết mất!” Tần Tiểu Mạn cởi mũ xuống, ngồi lên tảng đá ven đường thở hồng hộc.
“Ném túi hương xuống thì sẽ không mệt mỏi nữa.” Cố Lãng cách cô năm bước chân cũng dừng lại. Anh kỵ nhất là đống vòng nhang trên người cô, chỉ dám đứng xa chứ không dám lại gần.
“Không được.” Tần Tiểu Mạn bày ra bộ dáng gà mái, vội vàng dập tắt vọng tưởng của Cố Lãng, “Bà với mẹ em đều nói rằng, phải đeo nhang trên lưng thì mới linh nghiệm.”
Nghe cô nhắc tới bà mình, Cố Lãng bỗng dưng thấy lạnh sống lưng. Tần bà là một bà lão gầy gò, lúc nào cũng quảng cáo rùm beng khắp nơi khả năng bói toán của mình. Tiểu Mạn từ lúc nhỏ đã bị bà lải nhải đòi xem nhân duyên cho cô. Anh nhớ rõ lúc cô ba tuổi, ngồi dưới lầu phơi nắng với bà nội, Cố Lãng vừa tan học trở về. Bà cụ thấy anh híp mắt hồi lâu, chậm rãi cúi đầu rành rọt nói từng tiếng, “Tiểu Mạn của chúng ta phải gả cho mối nào tử tế. Cái tiểu tử kia đôi mắt phong lưu quá mức, không phải tốt đẹp đâu.” Từ lúc Cố Lãng anh đây ra đời lúc nào cũng được người ta khen ngợi, chưa từng bị chê bai thẳng thừng như vậy. Kết quả, anh từ đó trở đi lúc nào cũng nhớ kỹ Tần bà.
“Tiểu Mạn, em cầu nguyện điều gì?” Cố Lãng mờ mịt, cô bây giờ còn muốn cái gì mà không được sao?
Tiểu Mạn nhăn nhó, “Đương nhiên là cầu cho anh mọi sự như ý rồi.” Nghe cô nói vậy, Cố Lãng thỏa mãn khẽ cười, cũng không sai biệt lắm.
Kỳ thực không phải thế. Bà nội Tiểu Mạn gần đất xa trời nhưng ý đồ vẫn như cũ, gửi thư cho cô, nói trước khi thành hôn cần phải đi xem bói. Tần bà vốn luôn không xem trọng Cố Lãng, sớm đã len lén tới nhà con trai nghe ngóng. Thấy Tần cha nói Tiểu Mạn đã đồng ý với Cố Lãng, nhất quyết muốn cản trở. Tần cha không lay chuyển được mẹ mình, đành bảo Tiểu Mạn mang Cố Lãng đi xem số, cho lão nhân gia một liều thuốc an thần.
Đương nhiên, loại chuyện này làm sao để Cố Lãng biết được. Có điều, Tần Tiểu Mạn ảnh hưởng nghiêm trọng tư tưởng phong kiến độc hại, cũng cực kỳ muốn biết mình và Cố Lãng có được ông trời tác thành cho không.
Tới đỉnh núi, Cố Lãng cũng phải thán phục tốc độ phát triển nhanh chóng của ngôi chùa. Bởi lẽ, xung quanh đều là đèn với nhang, khắp ngôi chùa đều toát lên một làn khói nhàn nhạt. Trừ quán cơm, quán trà, cửa hàng hương, còn có một quán tắm suối nước nóng được xây dựng tựa mình theo vách núi.
Cố Lãng giương mắt nhìn tấm bảng hiệu cổ kính treo ở giữa cửa, một chữ “Duyến” viết dưới dạng phồn thể. Hóa ra đây là chỗ trước đây Lục Nhược bị người ta truy đuổi hay đến ở. Cho dù chưa đặt chân vào, đứng ở cửa quan sát một hồi cũng cảm nhận được sự khác biệt của chỗ này. Kiến trúc mô phỏng theo kiểu cổ, cả đèn cả nhang đều cùng chiếu sáng xung quanh, rường cột chạm trổ tuy đối nhau chan chát nhưng lại mang một phong cách riêng.
Cúi đầu nhìn Tiểu Mạn ngồi trên chiếc ghế dài xoa bóp đôi chân, anh hỏi: “Bây giờ em muốn đi thắp hương luôn hay để ngày mai?”
Núi Tú Sơn cao cùng lắm chỉ 1000m, thế nhưng nếu cứ khom lưng đi bộ sẽ phải leo trèo hơn nửa đoạn đường, đã thế lại còn cố chấp không ngồi cáp treo, Tiểu Mạn lúc này khẩu khí cũng ngót mất phân nửa, nhìn dòng người thật dài trước cửa chùa, yếu ớt lắc đầu, “Bỏ đi, ngày mai, đi nữa thì nóng chết mất.”
Tần Tiểu Mạn đi vào “Duyến”, ngồi ghé lên chiếc giường lớn khắc hoa rồi chẳng muốn đi đâu nữa. Ở đây khắp nơi đều thoang thoảng một mùi hương an tĩnh, hoàn toàn khác với không khí nơi thành phố, mang mùi vị tươi mát của cỏ cây, cái mũi mẫn cảm của Cố Lãng cũng không cảm thấy khó chịu nữa.
“Tôi ban ngày tới chùa học tập, buổi tối đến đây làm công.” Chú tiểu trả lời rất nghiêm túc.
Tần Tiểu Mạn lập tức ghé sát vào hỏi với vẻ rất thần bí, “Sự phụ các cậu có thực sự linh như vậy không?”
Chú tiểu sửng sốt, sau đó đáp lại một câu cực kỳ thâm ảo: “Thí chủ, có tâm tất linh nghiệm.”
Đi tới phòng tắm, chú tiểu dừng lại chắp hai tay trước ngực, hơi cúi người, “Thí chủ, mời.”
Tiếng nước chảy, tiếng nhạc văng vẳng trong làn hơi nước, trong lòng Tiểu Mạn khẽ reo lên, lẽ nào, đây lại là SPA trong truyền thuyết sao?
…
Sàn nhà bằng gỗ sạch sẽ, bước chân