Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Bên Có Sói

Nhà Bên Có Sói

Tác giả: Cố Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341500

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1500 lượt.

đến gần.
Ngẩng đầu nhìn bầu trời vẫn còn thưa thớt những ngôi sao, Tiểu Mạn âm thầm cảm thán, thật đúng là đèn nhang chốn này quá thịnh vượng. Mới sáng sớm mà đã có nhiều người xếp hàng như vậy.
“Cô gái, cô tới cầu điều gì vậy?” Bác gái đứng phía trước nhiệt tình hỏi thăm Tiểu Mạn.
Tiểu Mạn ngại ngùng cười: “Tình duyên ạ.”
Bác gái lại càng cười tươi hơn: “Bác cũng thế.”
“Bác cũng…” Tiểu Mạn cực lực che giấu sự kinh ngạc của bản thân. Không phải là tới lúc hồi xuân rồi đấy chứ?
Bác gái sang sảng vỗ cánh tay của cô, “Aizz, cô nhóc này, hiểu lầm rồi. Bác đến cầu duyên cho con gái. Làm bậc cha mẹ, cả đời lo lắng vì con. Trước đây lo nó yêu sớm, giờ lại lo nó tìm không được chồng. Aizz, thật vất vả!”
Tiểu Mạn đối với chuyện này cực kỳ khó thông cảm được. Trước đây cô thành tích không tốt, cấp ba Tần mẹ lúc nào cũng để ý cô từng ly từng tý, ngày nào cũng lo cô không có mối tốt. Vừa vào đại học, mỗi ngày lại lặp đi lặp lại điệp khúc, “Con xem Cố Lãng nhà người ta đã có bao nhiêu là bạn gái rồi,” giục cô nhanh tìm bạn trai. Lúc cô nói chuyện về Tô Lê Thâm, Tần mẹ lại mắng cô vô dụng, không biết đường mà “áp đảo cỏ gần hang” -- đích thị là Cố Lãng.
Chờ mãi rốt cuộc cũng tới lượt Tiểu Mạn. Ủa, là sư thái sao? Một vị sư thái mập mạp ngồi ngay ngắn. Phía sau là rèm cửa thêu hoa sen khẽ đong đưa, ngồi từ đây có thể nhìn ra ngoài hành lang.
Sư thái mập ngẩng đầu lên, “Thí chủ, mời ngồi.”
Tiểu Mạn cung kính ngồi xuống, trình bày ý nguyện của mình và bà nội, móc trong túi ra một tờ giấy màu vàng viết tên ngày sinh tháng đẻ của cô và Cố Lãng, cung kính cầm bằng hai tay đưa qua.
Sư thái mập nhìn một lúc lâu vẫn không nói gì. Tiểu Mạn thấp thỏm, “Sư thái, chuyện này của con thế nào?”
Bà ta cầm ống thẻ bằng đồng đặt ở bên tay trái, lắc lắc một lúc, bên trong vang lên tiếng loảng xoảng, đưa ra trước mặt Tiểu Mạn, “Thí chủ, mời lấy ra bốn cái.”
Bất luân chi luyến*, ngược luyến tình thâm, cung đình hầu tước, phá kính nan viên**.
Oạch… Tiểu Mạn nhìn bốn cái thẻ thảm hại do chính tay mình rút ra, quả nhiên là gặp trở ngại mà. Vì sao lại điềm xấu như vậy chứ? “Sư, sư thái?”
Sư thái mập nhìn tấm thẻ, lại nheo mắt nhìn tờ giấy của Tiểu Mạn, rồi lại ngẩng đầu nheo mắt nhìn vạt bụi bay bay trong không khí, nghiêm trọng lắc đầu. Trái tim Tiểu Mạn đập thình thịch.
Sư thái mập giọng nói có chút run run, “Cô và người này, kiếp trước là nghiệt duyên!”
Cô vội vã bám lấy hương án, “Có cách gì không ạ?”
“Đây là số mệnh kiếp này của hai người rồi.”
“Đừng nói bậy.” Tiểu Mạn phẫn nộ rồi, muốn hại người sao! “Tôi và Cố Lãng không có chút quan hệ huyết thống, đều là xuất thân gia đình bình thường, quan hệ của chúng tôi cũng rất tốt, chưa từng bị ngăn cản, nan viên ở đâu, ngược ở đâu?”
Sư thái bình tĩnh, “Tuy vậy nhưng hồi bé cô có gọi vị nam thí chủ này là ca ca?”
Tiểu Mạn gật đầu.
“Cô đã coi người này như ca ca, hôm nay lại cùng người ta phát sinh tình yêu nam nữ, không phải loạn luân, thì là cái gì?”
Tiểu Mạn rét run.
“Nhìn như vậy, cô chính là đã thích vị nam thí chủ này rất nhiều năm rồi. Mười mấy năm tình yêu trong lòng không dám nói ra, đã từng nhiều lần phải nếm qua cảm giác đau khổ mà không thể chia sẻ cùng ai. Đó không phải là ngược sao? Cho dù biết người này phong lưu đã thành tính, cô vẫn không thể rời xa người này được, cam tâm tình nguyện chờ người ta quay đầu. Không phải là thâm tình sao?”
Tiểu Mạn buồn bã.
Sư thái tiếp tục chậm rãi nói, ngón tay mập mạp chỉ vào ngày sinh của Cố Lãng, “Xét theo ngày sinh, vị nam thí chủ này kiếp trước là vương gia con trời, đáng lẽ ra kiếp này phải nghèo hàn, nhưng bây giờ lại đại phú đại quý. Gia thế giàu có, tức là cổ xưa có chức tước trong cung đình.”
Tiểu Mạn rưng rưng lắc đầu, không đành lòng nghe tiếp.
Sư thái tiếp tục, “Cô và vị nam thí chủ này mặc dù bây giờ tình cảm tốt, nhưng, đúng là vẫn còn một một mệnh chia ly. Bốn chữ phá kính nan viên, chính là nhân duyên chi quả của hai người.”
Tiểu Mạn bi ai đến cực điểm, sắp khóc đến nơi.
Sư thái mập thương cảm nhìn cô, “Thí chủ chớ khóc. Mọi việc đều có cách giải quyết. Chỉ cần…”
“Cố Diệp, sư phụ gọi ngươi đi quét rác, còn dám lười biếng chạy đi đâu!” Một giọng nữ thanh thúy từ trong mành truyền đến.
Sư thái mập hoảng hốt đứng dậy, “Thí chủ, bần ni còn có việc. Nếu muốn tìm cách phá giải số mệnh thì hãy tìm ta.” Nói xong phất tay áo, một tấm danh thiếp thếp vàng từ từ rơi xuống trước mặt Tiểu Mạn, sư thái còn nhắc nhở, “Danh thiếp này tôi đưa cho thí chủ có thể trừ ma diệt yêu!”
Tiểu Mạn tâm tình đau khổ không thể thoát ra được. Giơ tay quẹt nước mắt ngẩng đầu lên thì, phát hiện ra sư thái mập ngồi trước mặt đã biến thành một lão hòa thượng gầy gò, áo cà sa màu đỏ thêu chỉ vàng, thực sự rất chói mắt.
“Đây là… đây là chuyện gì?” giọng nói Tiểu Mạn khàn khàn, yếu ớt nhìn lão hòa thượng.
Lão hòa thượng vẻ mặt áy náy: “Xin lỗi, thí chủ. Là đồ nhi của ta không tốt chạy ra gạt người rồi! Aizz, hôm nay lão nạp miễn phí cho thí chủ một quẻ được không?”