Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây
Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342560
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2560 lượt.
nhìn.
Ánh sáng từ bên ngoài cửa sổ sát đất chiếu vào trên người Lâm Miểu Miểu, sự lạnh lùng hờ hững từ trong xương cốt của cô đang dần dần biến mất trong quầng sáng màu cam ngọt ngào, chỉ lắng đọng phần tinh khiết nhất, cô như một đóa sen xanh mang theo những giọt sương, trong tia sáng đầu tiên vào buổi ban mai, chầm chậm nở ra.
Tông Chính bỗng chốc nghĩ đến một câu nói của Browning(1): Chàng liếc nhìn nàng một cái, nàng quay đầu lại cười với chàng, sinh mệnh chợt thức tỉnh!
“Lâm Miểu Miểu.” Tông Chính gọi một tiếng.
Lâm Miểu Miểu quay đầu lại, nụ cười yếu ớt dịu dàng trên khuôn mặt còn chưa kịp thu lại.
Tông Chính bỗng nhiên nhớ khi còn nhỏ, cảnh tượng lần đầu tiên lúc mở cái hộp trang sức có vật báu hoàng gia, thời gian trong nháy mắt ấy, cõi trần chỉ còn duy nhất ánh sáng.
Trái tim Tông Chính giống như bị chạm vào, một hạt giống giấu trong lòng đất hai năm đã chui lên khỏi mặt đất, vào giờ khắc này toàn bộ cảm giác của anh đều bị Lâm Miểu Miểu làm cho bừng tỉnh.
Lâm Miểu Miểu nhìn chằm chằm Tông Chính đang ngẩn ngơ, nụ cười từ từ khép lại: “Có chuyện gì?”
Tông Chính lấy lại tinh thần, thở ra một ngụm khí tích tụ trong lồng ngực: “Không có việc gì!” Khi Lâm Miểu Miểu quay đầu về phía sau, Tông Chính đưa tay sờ vào vị trí trái tim của chính mình, nơi này giống như có một cái trống nhỏ, vẫn đang rung lên ình ình, làm anh không có cách nào ngừng lại.
……
“Lâm Miểu Miểu.”
“Có chuyện gì?”
“Không có chuyện gì.”
……
“Lâm Miểu Miểu.”
Lâm Miểu Miểu quay đầu, Tông Chính một tay chống một bên mặt, cười ngốc nhìn cô, Lâm Miểu Miểu mặt không chút thay đổi hỏi: “Anh rất buồn chán à?” Buồn chán đến mức gọi tên cô trêu đùa?
“Giống nhau cả thôi.”
Lâm Miểu Miểu nhìn thời gian, còn hơn mười phút nữa là đến 3 giờ, liền đứng dậy chuẩn bị đi.
“Tôi có việc đi trước đây.”
“Đi đâu?”
Lâm Miểu Miểu liếc nhìn Tông Chính, lười trả lời, trực tiếp đẩy cửa rời đi.
Chờ sau khi Lâm Miểu Miểu rời khỏi, Tông Chính có chút buồn chán nhìn chung quanh phòng làm việc của mình, phòng làm việc là tự tay anh thiết kế, khoảng 100 m2, sáng sủa thoáng mát, xa hoa nhưng đường nét lại trong sáng, khắp nơi rõ ràng đều mang đậm phong cách cá nhân thuộc về “Tông Chính”, nhưng anh lúc này khi nhìn lại chung quanh, lại cảm thấy phòng làm việc rất trống trải, dường như thiếu thiếu một cái gì đó, tầm mắt của anh rơi vào ‘Võ Tòng’ ở trong hộp, đây tuyệt đối là thừa thãi!
***
Lâm Miểu Miểu sau khi rời khỏi tháp đồng hồ, đi bộ 7, 8 phút thì đến câu lạc bộ Tuyết Vực, vừa vào câu lạc bộ, đã nghe thấy có người gọi tên cô.
Lý Minh mang nụ cười hiền hậu đi đến: “Thì ra cô lợi hại như vậy, tôi có nên gọi cô là cô giáo Lâm hay không?”
Được người khác khen ngợi ở trước mặt, Lâm Miểu Miểu cũng cảm thấy hơi ngại: “Cái đó, tôi phải đi dạy.”
Lý Minh vội vã tránh ra mấy bước, chờ lúc Lâm Miểu Miểu thay xong quần áo cùng Vương Trữ đi đến phòng huấn luyện Taekwondo, cô nhìn chằm chằm áp phích cực lớn ở cửa và dải khẩu hiệu vải đỏ dài, im lặng không nói gì.
“Nhiệt liệt chào mừng quán quân vô địch Taekwondo thế giới giáo viên Lâm Miểu Miểu gia nhập câu lạc bộ Tuyết Vực!”
Lâm Miểu Miểu nhìn chằm chằm cái tấm khẩu hiệu đỏ chót kia cùng áp phích cực lớn im lặng một lúc lâu, mặc dù đúng là cô giành được giải quán quân hạng 51 kg vào năm ngoái, nhưng Lâm Miểu Miểu luôn là một người tương đối trầm mặc……
Cô nghiêng đầu hỏi Vương Trữ, có thể gỡ xuống không, Vương Trữ đồng tình nói với cô, vì để tuyên truyền, chắc là không thể.
Vương Trữ an ủi nói: “Không có chuyện gì đâu, ảnh của cô không dán ra.”
Lâm Miểu Miểu: “…….” Cái này có thật được xem là an ủi không?
Lâm Miểu Miểu vào phòng huấn luyện thì nhìn thấy, học viên hôm nay thoáng cái tăng vọt lên gấp đôi, hiệu ứng quảng cáo quả nhiên rất quan trọng……
Lâm Miểu Miểu quét mắt một lượt, ngoài những học viên lên lớp ngày hôm qua, cư nhiên Lý Minh lại cũng ở đây.
Sau khi chào, Lâm Miểu Miểu bắt đầu chương trình học ngày hôm nay. Lâm Miểu Miểu từ lúc 15 tuổi, đã bắt đầu làm huấn luyện viên, vì tuổi còn nhỏ, để khiến mình có uy nghiêm, trong giờ lên lớp cô luôn bày ra khuôn mặt lạnh lùng, thói quen này vẫn duy trì đến nay, nếu nói lúc bình thường Lâm Miểu Miểu chỉ là lãnh đạm xa cách, vậy thì lúc cô lên lớp, tuyệt đối là núi băng nghiêm túc lạnh lùng hà khắc.
Dạy xong chương trình, Lâm Miểu Miểu nhìn đám học viên hưng phấn muốn nhào đến kia, đem những vấn đề giải đáp sau giờ học giao cho Vương Trữ, thông minh lập tức chạy lấy người, chờ khi cô thay quần áo xong chuẩn bị rời khỏi câu lạc bộ, Vương Trữ ở bộ phận nhân sự cười tủm tỉm gọi cô, hỏi thăm niềm nở xem cô thấy môi trường làm việc như thế nào, Lâm Miểu Miểu phải nán lại như vậy, đã bị mấy học viên chặn lại, trong đó một học viên nam 16, 17 tuổi kiên quyết nhét một bó hoa hồng cho cô, cười hì hì nói, huấn luyện viên vất vả rồi, Lâm Miểu Miểu đành phải nhận lấy.
Mắt thấy lại sắp bị tiếp tục quấy rầy, Lý Minh đi đến thay cô giải vây, Lâm Miểu Miểu thở phào nhẹ nhõm, học viên vây xung qu