XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhân Duyên

Nhân Duyên

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341537

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1537 lượt.

ìn kỹ nhé!” Khuôn mặt Tần Tống lúc này có chút căng thẳng trộn lẫn với một thứ cảm xúc kỳ lạ khó tả. Tay phải vẫn đặt trong túi của anh lúc này nắm chặt lại rồi từ từ vươn tới, di chuyển lên phía trên sợi dây chuyền, sau đó anh giương mắt nhìn Hàn Đình Đình đang chăm chú, chính mình cũng nín thở, mỉm cười, cử chỉ thay đổi, các ngón tay đột ngột xòe ra –
Phì… Hàn Đình Đình dùng hết sự lương thiện của cả cuộc đời cô để kiềm chế, mím chặt nhịn cười.
———————————-
“A Tống… cẩn thận …”
“Anh đừng cử động! Ở yên đó…”
“… Ừ… Em từ từ một chút…”
Hàn Đình Đình một tay nắm… khụ khụ, đèn pin, một tay giữ… khụ khụ, cây thang, “A Tống, hay là chờ mai thợ đến sửa?”
“Không được!” Tần Tống kiểm tra mạch điện, kiên quyết cự tuyệt, “Ảo thuật của anh còn chưa làm xong!”
Ánh đèn pin chiếu vào hộp điện, khuôn mặt của anh được ánh sáng ở bên ngoài hắt vào, trông êm dịu đến kì diệu. Hàn Đình Đình giữ thang nhìn hướng lên trên, anh ngồi trên thang nét mặt rất chăm chú, khiến cho cô có một cảm giác quen thuộc lạ kỳ, giống như đã mong chờ từ nhiều năm nay, bây giờ cuối cùng đã nhìn thấy.
Thật ra từ nhỏ đến lớn cô đều muốn có một người, ở cùng cô, đối xử tốt với cô, lúc trời tối nắm tay cô, khi có sóng gió trong cuộc đời ôm lấy cô, trong nhà đồ điện bị hỏng, anh có thể nhẹ nhàng sửa được, hiền hòa hơn ba cô một chút, lại mạnh mẽ hơn so với Phốc Phốc một tẹo.
Trước đây cô thấy có một người y như vậy tồn tại, nhưng người kia từ đầu đến cuối lại giữ một tư thái khác, làm cho cô ngoài cảm thấy những ngọt ngào mãn nguyện bất chợt, cũng thấy đau đớn và bối rối. Bây giờ tĩnh lặng và thanh bình nhìn lên Tần Tống như vậy, bỗng nhiên trong lòng cô lúc này, có một giọng nói vang lên nhất định là đúng, lần này cô đã tìm được rồi!
Chùm tia sáng từ từ hạ thấp xuống, Tần Tống đang muốn nói cô hướng đèn lên trên một chút, khi cúi đầu phát hiện cô đang ngẩn người cười với mình, ánh sáng của đèn pin hắt lên tóc mái trên trán mềm như nhung làm người ta không thể nhịn được muốn xoa xoa một lần…
Anh miễn cưỡng xoay mặt đi, một thứ tình cảm thanh xuân tràn ngập trong lòng, tay run run đẩy cầu chì lên, trong phòng tức thì tràn ngập ánh sáng, anh vừa thở phào nhẹ nhõm, quay đầu định bước xuống thang, chỉ nghe một tiếng “Đoành” thật lớn, tia lửa bắn tung tóe, trong phòng một lần nữa lại chìm vào bóng tối.
Tiếng nổ kia thật đáng sợ, Hàn Đình Đình rụt tay hét lên một tiếng, Tần Tống theo bản năng đưa tay bảo vệ mặt, cây thang trong nháy mắt mất thăng bằng, đổ về phía cô.
Thân thủ Tần Tống xem như hơn người, nhanh nhẹn duỗi chân nhảy từ trên thang xuống, nắm lấy cái bóng đen nho nhỏ kia, ôm thật chặt vào lòng. Chỉ là vừa rồi anh đạp thang mượn lực quá mạnh, lúc nhảy xuống không tránh khỏi bị ngã huỵch một cái, phía sau lưng chính là hai bậc tam cấp dẫn vào phòng khách, vì để bảo vệ người ở trong lòng không đập đầu, tay trái anh khi tiếp đất đập thẳng xuống sàn.
“Tần Tống!” Anh ngã mạnh xuống đất, một tiếng huỵch thật đáng sợ vang lên, Hàn Đình Đình ngã trên ngực anh, vừa bật khóc nức nở vừa kêu một tiếng.
“Không sao…” Tần Tống cắn răng trả lời cô, vì đau nên giọng nói cũng thay đổi, “Em ngã có sao không?”
“Em không sao!” Hàn Đình Đình trở dậy dò dẫm trên người anh, “Anh đau chỗ nào?!”
“Á… đừng nhúc nhích!” Tần Tống vòng tay phải quanh thắt lưng cô, nhích lên nắm tay trái của cô, giữ yên cô trên người, “Tay trái của anh có lẽ bị gãy rồi… Em đứng lên cẩn thận một chút, đừng đụng vào anh, đi gọi xe cấp cứu…”
——————————-
Đêm đã khuya, có người bị xe cấp cứu í ò í ò đưa đến bệnh viện, chụp phim bó bột nằm lại theo dõi. Có người lại nằm trong bồn tắm lớn mát xa, hai mắt từ từ nhắm lại thưởng thức âm nhạc, ngón tay thon dài nhịp nhịp trong nước.
“Pa pa!” Dung Nham đang hưởng thụ âm nhạc và bồn tắm đầy bọt, công chúa nhỏ nhà anh “Lạch bạch lạch bạch” chạy vào.
“Ừ? Cục cưng, muộn thế này rồi sao con chưa đi ngủ?”
“Không buồn ngủ ạ!” Dung Đậu Đậu hùng dũng trả lời, “Pa pa! Điện thoại! Chú sáu gọi!”
“Ba đang ở trong bồn tắm, đưa mẹ nghe đi.” Dung Nham gối lên cái khăn thật dày bên thành bồn tắm, híp đôi mắt đào hoa, lười biếng nói.
“Mẹ nghe rồi! Mẹ cười đau bụng rồi, bây giờ đang lăn lộn ở trên giường!” Dung Đậu Đậu nghiêng đầu, đôi mắt mở to.
“Wow! Bé con mau đưa đây!” Vừa nghe có trò cười, Dung Nham rất tích cực.
Dung Đậu Đậu cười tủm tỉm đưa điện thoại cho ba, lại thuận tay hớt một mớ bọt lớn trong bồn tắm bỏ lên mặt Dung Nham, trò nghịch ngợm đã xong, cô bé cười khánh khách bỏ chạy ra ngoài.
Dung Nham vừa cười vừa lau mặt, áp điện thoại lên tai, vừa mới “Ừ” một tiếng, chỉ nghe đầu bên kia rất nhiều âm thanh ồn ào, có tiếng rít gào kinh thiên động địa, như tiếng sấm ầm ầm mà đến: “Tên khốn ! Trả xe!”
Tỏm… Có chiếc điện thoại xa hoa giá ở trên trời của ai đó cùng anh ta tắm trong bong bóng.
————————————–
Tần Tống gãy cánh tay trái.
Trương Phác Ngọc vẽ lên trên tảng thạch cao của con trai một con gà con, vừa vẽ vừa hỏi con lần thứ tám mươi: “A Tống, rốt cuộc con làm ảo thuật gì