Tác giả: Mạc Nhan
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134733
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/733 lượt.
ngạc giương mắt, ánh mắt mong đợi nhìn anh."Anh nói là. . . . . ."
“Anh thừa nhận một ngày không có em, cuộc sống như mất đi niềm vui; sáng sớm không uống được cà phê em pha, cả ngày anh đều cảm thấy không thoải mái; khuya về nhà, không có em mỉm cười nghênh đón, trong nhà một chút sức sống cũng không có, anh nhớ những ngày có em truớc kia, anh muốn em trở lại."
Hắc, anh rốt cuộc biết tầm quan trọng của cô rồi !
Tim cô đập nhanh hơn, nhưng cố gắng khắc chế không quá hưng phấn, cố ý bĩu môi, nhìn như không quan tâm, không để sự đắc ý trong lòng biểu hiện ra mặt.
"Trở về? Em cũng không phải là gì của anh, lấy tư cách gì trở về ‘nhà anh’?"
"Em là của người phụ nữ của anh."
Người phụ nữ của anh? Không phải vợ?
"Em không muốn làm một người không danh không phận." Cô nghênh đón ánh mắt của anh, thanh minh lần nữa.
"Anh yêu em, Thiên Tầm, trừ hôn nhân, cái gì anh cũng có thể cho em, dù cho không kết hôn, cũng không đại biểu sự thương yêu của anh giành cho em sẽ thiếu đi phần.nào" Bàn tay nhẹ nhàng bao trùm lên mu bàn tay cô.
Cô không thể tin nhìn anh."Nếu cái gì anh cũng có thể cho em, vì sao duy chỉ có danh phận là không thể, chẳng lẽ anh nghĩ rằng em không phải là một người vợ tốt?"
"Việc này không liên quan đến chuyện em có phải là một người vợ tốt hay không, chúng ta ở cùng một chỗ vui vẻ như vậy, vì sao em luôn chấp nhất với vấn đề danh phận? Bây giờ tỷ lệ ly hôn cao như vậy, đồng nghiệp của anh ngày ngày xử lý những vụ kiện ly hôn, anh đã thấy qua nhiều rôi, kết hôn sẽ chỉ làm cuộc sống của hai người trở nên phức tạp hơn, thật ra thì không có hôn nhân, chúng ta vẫn có thể trải qua cuộc sống giống như vợ chồng, không phải sao?"
Anh vươn tay, muốn vuốt ve gương mặt của cô, không ngờ bị cô khống chút cảm kích hất ra.
Thiên Tầm hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm vào anh.
"Em hiện tại trịnh trọng cảnh cáo anh, môi của em cùng thân thể của em, chỉ để cho người đàn ông sẽ lấy em, em không muốn gặp lại anh nữa!"
Mở cửa, cô đi xuống xe, không quay đầu lại, cũng không cho anh cơ hội bắt được tay của cô, dứt khoát mà kiên quyết đi vào cửa chính, ở trước mặt anh, đóng sầm lại.
Đường Sĩ Thành đứng ở ngoài cửa, ngây người một lúc lâu, cửa đóng lại thiếu chút nữa đụng trúng mũi của anh.
Anh đã nói sai cái gì?
Anh cho cô một khu nhà cao cấp, thưởng thức một cuộc sống thoải mái, lãng mạn, vui vẻ.
Như vậy không tốt sao? Cô còn có gì bất mãn?
Anh chưa từng có kinh nghiệm vãn hồi người bạn gái đã chia tay, vì cô phá lệ, mặt dày mày dạn quấn lấy cô, bị nhét vào dưới bàn, như ăn trộm lén lén lút lút, còn bị đá ra cửa !
Anh lại là một luật sư có tiếng, những chuyện này nếu bị truyền ra ngoài, khẳng định sẽ bị đồng nghiệp của anh cười đến rụng răng.
Anh còn mở miệng cầu xin cô trở lại, ngay cả những lời nói yêu thương buồn nôn rất ít thổ lộ cũng đều đem ra hết, chỉ thiếu không có cầu hôn với cô thôi, vẫn không được sao?
Trừ danh phận, những thứ nên cho cô , một chút anh cũng không keo kiệt.
Nắm chặt hai tay, anh cũng tức giận, bởi vì lúc nhìn thấy cô và một gã đàn ông khác cùng dùng cơm ở nhà hàng, tay của cô đặt lên tay của đối phương thì anh liền rối loạn.
Không chút suy nghĩ bỏ qua bữa tiệc quan trọng, bỏ lại khách hàng lớn, chỉ vì muốn làm rõ quan hệ của người đàn ông kia cùng cô là thế nào. Đi ra khỏi phòng, lại phát hiện bọn họ không có ở đây, anh vội chạy ra khỏi nhà hàng truy tìm bóng dáng của cô, cũng gọi điện thoại cho cô cả đêm nhưng không được, cuối cùng, khốn khổ ngồi chờ ở chỗ này cả một buổi tối.
Anh làm như vậy là vì cái gì?
Thế nhưng cô dùng giọng điệu giống như đang cảnh cáo sắc lang không cho phép anh gặp mặt cô, bắt anh đứng ngoài cửa?
Đủ rồi!
Anh xoay người, sải bước đi lên xe, tức giận dùng sức đóng cửa lại, sự kiên nhẫn của anh cũng có hạn, nếu đây là quyết định của cô, dựa vào phong độ tôn trọng phái nữ của một người đàn ông chân chính, anh sẽ không "quấy rầy" cô nữa, cũng sẽ không ‘dùng mặt nóng đi áp lên cái mông lạnh’.
Phụ nữ không thể quá cưng chiều, đã làm hư liền bắt đầu tùy hứng. Chờ một thời gian sau, khi cô phát hiện anh không hề để ý tới cô nữa thì dần dần sẽ mất kiên nhẫn chạy về tìm anh, anh tin tưởng điều này, bởi vì Thiên Tầm còn yêu anh rất sâu, nụ hôn vừa rồi, chính là chứng cớ xác thực nhất.
Nổ máy, khởi đông xe, anh đạp chân ga, lấy tốc độ cao nhanh chóng lái xe rời đi.
Anh tin tưởng chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi, cô sẽ thỏa hiệp , chỉ là trong đầu thế nào cũng đuổi không được, lệ quang trong mắt trước khi cô rời đi.
Mặc chiếc váy lụa trắng, tóc búi cao, tạo hình rất thơ mộng, trên mặt cũng được trang điểm hoàn mỹ, điều bất đồng duy nhất, là thái độ của người mẫu.
Xuyên qua ống kính, ánh mắt của An Nật Nhi trở nên sắc bén mà chuyên nghiệp, có thể nắm bắt được cảm giác chính xác, là điều kiện để trở thành một nhiếp ảnh gia ưu tú, đồng dạng, cảm xúc cùng biểu hiện của người mẫu, cũng là những điều nhiếp ảnh gia phải năm bắt đúng lúc v