Tác giả: Tựu Mộ
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341600
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1600 lượt.
r>Lâm Hạo Hải bất đắc dĩ ngẩng đầu, liếc tôi một cái: "Ừ, ừ, không tồi!"
...Đến lời thoại cũng chẳng thèm đổi!
Được rồi... tôi cũng chẳng hy vọng Lâm Hạo Hải nói được gì dễ nghe.
Tôi trề môi, quyết định tự mình về phòng thưởng thức, vừa về đến nơi thì thấy QQ thông báo có tin nhắn mới, người gửi là A Thiếu Là Đồ Ham Ăn.
Nếu nói bây giờ tôi đã không còn là Hạ Tiểu Mễ, cùng Hạ Tiểu Mễ hoàn toàn không có chút liên hệ nào nữa rồi, thì QQ này chắc là thứ duy nhất có thể chứng minh tôi đã từng là một cô gái tên Hạ Tiểu Mễ.
Rất lâu trước tôi có tham gia một diễn đàn, diễn đàn đó được thành lập vì một cặp đôi trong một trò game offline. Thời trẻ bồng bột, tôi... chạy đến diễn đàn đó viết một fanfic, cụ thể viết cái gì, trình độ thế nào... thật xin lỗi, tôi quả thật không dám hồi tưởng lại...
Vào lúc mọi người chắc không thể chịu đựng được tôi nữa thì có một luồng sáng tựa như ánh mặt trời chiếu rọi vào cuộc sống của tôi... Đó chính là A Thiếu. Cô ấy và tôi lúc đó có cùng một loại "khiếu thẩm mĩ" độc nhất vô nhị, cô ấy cho rằng tôi viết rất hay, mà đám người nhận xét truyện tôi viết chẳng ra gì bên dưới chỉ là đang ghen tỵ với tài năng của tôi mà thôi!
Đối với tôi lúc đó mà nói, A Thiếu chính là tri âm...
Thế là chúng tôi nhanh chóng gửi tin nhắn cho nhau, kết bạn trên QQ, sau đó bởi vì cuộc sống túng quẫn, tôi không có mấy cơ hội lên mạng, giao tình giữa hai người cũng cứ duy trì khi còn khi mất, mãi cho đến sau này chúng tôi nhắc lại về fanfic của tôi và phản ứng của cô ấy, cả hai đều muốn đập đầu vào tường chết luôn cho rảnh...
Bởi vì quá mất mặt, chúng tôi cũng không quay lại diễn đàn đó nữa, nhưng liên hệ giữa hai người suốt mấy năm vẫn chưa hề đứt đoạn. Danh sách bạn bè trong QQ của tôi không nhiều, kết bạn với bạn học cùng lớp cũng dùng một cái nick khác... Cái nick đó tôi cũng không dám lên nữa, sau khi trở thành Lư Dĩ Sương, tôi có lén lút lên một lần, bất ngờ nhận được cả n lời nhắn, đều là bình luận bên dưới trạng thái của tôi: "A a a sao cậu ta lại như thế?!", hầu hết đều là: Thắp một cây nến... cùng với vô số những lời hoài niệm.
Thời đại công nghệ thông tin, bạn vĩnh viễn cũng không biết được câu nói nào của mình sẽ được khắc trên bia mộ ngày mình ra đi...
Mặc dù có rất nhiều người không phải bạn bè thân thiết nhưng nhìn thấy chỗ bình luận đó tôi cũng thấy cảm động. Tôi tắt QQ, không đụng vào nữa, chỉ thường lên cái nick quanh năm suốt sáng chỉ thấy mỗi mình nick A Thiếu đang sáng đèn.
A Thiếu không biết gì, chưa từng gặp mặt tôi, những việc vừa xảy ra tôi không kể cho cô ấy, nhưng có những lúc chẳng phải ai cũng mong có người có thể cùng bạn nói chuyện trên trời dưới bể đó sao.
A Thiếu Là Đồ Ham Ăn: Đại Mễ Đại Mễ, tớ nói cậu nghe, thời gian trước tớ bị phái đến thực tập ở chỗ khác, mấy hôm nay mới trở về viện, nghe được tin này hay lắm.
A Thiếu là hộ sĩ, điều này khiến tôi cực kỳ kinh ngạc... Ánh mắt cô ấy lúc trước... = =...
Tiểu Mễ Là Chuyên Gia Đào Hố: Hả? Tin gì cơ?
A Thiếu Là Đồ Ham Ăn: Thật ra... cũng không phải tin gì đặc sắc. Chính là bệnh viện tớ có một bệnh nhân bị tai nạn giao thông, sau đó mất trí nhớ. Người đâm phải cô ấy cũng thuộc dạng cao ráo, đẹp trai, giàu có, mỗi ngày đều tới chăm sóc cô ấy, nghe cứ như tiểu thuyết ấy nhỉ? Cậu nói xem trên đời sao lại hay xảy ra tai nạn giao thông thế... Tớ cứ thấy nó xa xôi lắm...
Tiểu Mễ Là Chuyên Gia Đào Hố: = = Thật ra tớ cũng từng bị tai nạn giao thông.
A Thiếu Là Đồ Ham Ăn: Thật không đấy?! Sau đó thì thế nào, cậu không sao chứ?
Tiểu Mễ Là Chuyên Gia Đào Hố: ... Nói không rõ được...
A Thiếu Là Đồ Ham Ăn: 囧
Tôi nhìn câu A Thiếu gửi tới, cảm thấy dở khóc dở cười. Trước khi tôi gặp chuyện, tôi cũng thấy tai nạn giao thông là thứ gì đó rất xa vời... Aizzz, nếu nó cứ xa vời mãi như thế thì tốt biết mấy!
Có điều chuyện của A Thiếu khiến tôi rất có hứng, một cô gái bị tai nạn xong mất trí nhớ... Nghe rất trùng hợp, nếu không phải xác định thân xác Hạ Tiểu Mễ đã chết thì tôi cũng muốn đến thăm cô gái đó.
Cũng đúng, trên đời sao lại có nhiều thứ trùng hợp đến thế được.
Ba ngày sau.
Lúc này, Lâm Hạo Hải đang trưng bộ dạng con dâu thấp cổ bé họng nhìn tôi, còn tôi thì như địa chủ ác bá, vênh váo hống hách ngồi trên ghế, trên tay còn cầm một tẩu thuốc, chậm rãi nhả từng vòng khói vào mặt Lâm Hạo Hải. Anh ta cũng chỉ cúi đầu cam chịu không dám phản kháng, đôi mắt đen tuyền thỉnh thoảng lại lấm lét nhìn tôi, sau đó liền sợ hãi quay đi.
Mà sau lưng, Tiền Chấn Hựu còn đang bóp vai tôi, lực rất vừa, đấm đấm bóp bóp, thoải mái vô chừng. Tôi mãn nguyện gật đầu, thuận tay vứt ít tiền vào đôi tay non mềm của Tiền Chấn Hựu: "Tiểu Tiền Tử, làm tốt lắm."
Tiền Chấn Hựu ngượng ngùng cười, Lâm Hạo Hải lại phẫn nộ nhìn chúng tôi.
Tâm tình tôi vô cũng tốt: "Tiểu Lâm Tử..."
Mà lời còn chưa nói hết, Lâm Hạo Hải đã đứng bật dậy, dùng khí thế "thấy chết còn không sờn" đập thẳng đầu vào tấm gỗ đặt bên cạnh, phát ra tiếng "bình" long trời lở đất.
Tôi bị doạ đến độ đần cả, cứ ngây ra nhìn L