Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhập Nhầm Xác Yêu Đúng Người

Nhập Nhầm Xác Yêu Đúng Người

Tác giả: Tựu Mộ

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341590

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1590 lượt.

mẹ anh giống nhau thế! Hành hạ tôi vui lắm sao! Đừng có cười trên nỗi đau của người khác thế chứ!"
Lâm Hạo Hải chẳng thèm để ý: "Ờ, vậy cô tự mình nói với bà đi."
Tôi: "..."
Tôi hiếu kỳ: "Có điều sao vừa rồi anh cản tôi làm cơm cho các bác?"
Lâm Hạo Hải bất đắc dĩ: "Cô cũng không tự nghĩ đến trình độ nấu ăn của mình đi. Mẹ tôi chắc muốn biết cô có thật là mất trí rồi không, kỹ năng nấu ăn là không thể quên được, bởi vậy mới bảo cô đi nấu. Nhưng mà... tôi là người biết chân tướng, sao có thể để cô mưu sát bố mẹ mình được!"
Tôi giậm chân: "Sao mà mưu sát được! Chẳng qua chỉ là mùi vị hơi quái dị tí thôi mà!!!"
Tôi giơ ngón cái và ngón trỏ lên, cố ý để lại một khe nhỏ xíu giữa hai ngón, ý bảo món ăn tôi nấu chỉ khó ăn xíu thôi mà.
Lâm Hạo Hải căn bản chẳng thèm để ý, lôi tôi lên xe lái đến siêu thị, mua hết các nguyên vật liệu cần thiết xong lại xách tôi về nhà.
Bác gái chắc hành hạ tôi cũng mệt rồi, đã sớm vào trong nghỉ ngơi. Bác trai hệt như Lâm Hạo Hải mỗi ngày ngồi xem tivi buổi sáng, đang ngồi trên sô pha, mặt lạnh tanh đọc báo. Lâm Hạo Hải đưa tôi nhẹ chân nhẹ tay vào phòng bếp, sau đó vứt cho tôi một túi đậu tương: "Ngồi một góc bóc vỏ đi."
Tôi nhận lấy cái túi, xách cái ghế đôn chuyên dụng của mình ra, thê lương ngồi một góc bếp bóc vỏ đậu tương.
Lâm Hạo Hải thì vô cũng thuần thục rửa đồ ăn, thái rau quả, chiên xào luộc nướng, từng động tác đều vô cùng thuần thục. Tôi nhìn đến xuất thần, nhất thời ngẩn ra. Lâm Hạo Hải hờ hững quay lại bảo: "Đến tách vỏ đậu tương cũng không muốn làm hả?"
Tôi: "..."
Khóc không được mà cười cũng không xong, tôi chỉ có thể tiếp tục cúi đầu làm việc. Đột nhiên phía ngoài vang lên tiếng bước chân, tôi và Lâm Hạo Hải nhìn nhau một cái, sau đó tôi để ngay chỗ đậu tương sang một bên, bay thẳng đến cạnh Lâm Hạo Hải, giả bộ nghiêm túc nhìn anh ta làm, miệng còn không ngừng cảm thán: "Ồ, hoá ra phải làm như thế... Ừm, em nhớ rồi..."
Quả nhiên, ngoài cửa có tiếng gõ nhẹ, Lâm Hạo Hải hỏi: "Mẹ ạ? Trong này toàn mùi dầu mỡ, mẹ đừng vào."
"Là cha."
Không ngờ lại là cha của Lâm Hạo Hải!
Bác trai tiếp tục: "Đã được chưa, đói quá."
Tôi: "..."
Lâm Hạo Hải buồn cười: "Sắp rồi ạ."
Đối phương lại chậm rãi rời đi.
"Cha anh... lại là người..." Ham ăn?
Hai chữ cuối tôi không dám nói ra miệng, Lâm Hạo Hải lại cười cười gật đầu: "Ừ. Năm đó cha mẹ tôi ở bên nhau là vì mẹ tôi nấu ăn rất ngon. Bởi vậy bà mới nói thân là con gái nhất định phải biết nấu ăn, như thế mới gả cho mối tốt được."
Tôi trêu chọc: "Khó trách anh lại nấu ăn giỏi như thế! Sau này anh nhất định sẽ gả được mối tốt!"
Lâm Hạo Hải khẽ mỉm cười: "Thế sao?"
Tôi: "... Ha ha, đùa tí thôi mà."
Lâm Hạo Hải gõ đầu tôi: "Tiếp tục ngoan ngoãn tách vỏ đậu tương đi."
Tôi ôm đầu chạy lại bên cái ghế đôn. Đợi đến khi đậu tương đã tách xong, Lâm Hạo Hải liền làm món đậu tương xào thịt, món ăn thường nhật nhưng hương sắc đầy đủ, lại thêm những món anh ta làm lúc trước, tôi bưng từng món bày lên bàn ăn, sau lại xới cơm cho bác trai, bác gái. Bác trai một câu không nói vùi đầu vào ăn, xem ra đúng là đói lắm rồi...
Còn bác gái thì thưởng thức một chút, nói: "Ừm, mùi vị rất ngon. A Hải, con nấu ăn ngày càng lên tay đấy."
Lâm Hạo Hải: "Dĩ Sương cũng có giúp đỡ."
Tôi lập tức gật đầu: Cháu cũng giúp tách vỏ đậu tương đấy!
Mẹ Lâm cười cười, từ chối cho ý kiến. Trong bữa ăn, nhà họ Lâm dường như chẳng có ai lên tiếng, chắc vì câu nói "ăn không nói chuyện, ngủ không nói mớ" chăng... Bình thường nếu chỉ có tôi và Lâm Hạo Hải thì tôi vừa bắn cơm tung toé vừa huyên thuyên đủ chuyện. Mặc dù Lâm Hạo Hải thông thường đều lạnh nhạt nhìn tôi nhưng cũng không ngăn cản, có điều bây giờ hai bác đều có mặt, tôi chỉ có thể ngoan ngoãn cúi đầu ăn cơm.
Ăn xong tôi chủ động đi rửa bát, mọi khi tôi đều quyết không làm, vứt cho Lâm Hạo Hải giải quyết. Lâm Hạo Hải mặc dù chẳng phải loại người gì tốt đẹp nhưng về mặt chăm sóc nhà cửa này thì chưa bao giờ ép buộc tôi cả, chắc là vì lần trước tôi làm vỡ đĩa, lại hại bản thân đến thê thảm nên anh ta sợ luôn rồi.
Tôi bê bát đĩa cẩn thận đưa vào phòng bếp, Lâm Hạo Hải lập tức đi theo: "Cô đứng bên nhìn là được rồi, đừng đụng vào."
Tôi ngoan ngoãn đứng sang bên nhìn anh ta rửa bát: "Aizzz, đôi tay ngày kiếm một núi tiền này lại dùng để rửa bát đũa thật phí của giời. Mà thời gian anh rửa bát có thể kiếm thêm bao nhiêu tiền nữa chứ!"
Lâm Hạo Hải liếc tôi một cái: "Đúng thế, bởi vì có ai đó chỉ biết đợi ăn, không biết rửa đấy."
"Ai, ai nói thế?" Tôi chột dạ, "Tôi có thể rửa mà! Là anh không cho tôi rửa đấy chứ!"
Tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện, cười gian: "Nhắc mới nhớ, sao anh lại không để tôi rửa bát? Là sợ xảy ra chuyện giống như lần trước à? Hóa ra anh cũng... Rất! Xót! Tôi!"
Lâm Hạo Hải cười âm trầm: "Thế sao?"
"Đúng thế!" Tôi nói chắc như đinh đóng cột, "Anh xem, tôi nói đúng nên anh xấu hổ rồi chứ gì?"
Lâm Hạo Hải bình tĩnh tính toán: "Ừm, tiền cái đĩa vỡ đó, tiền xăng đưa cô tới bệnh viện, tiền khám bệnh, à, cô c