Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342174
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2174 lượt.
Húc khiêm tốn. Chờ đương sự sau khi rời đi thì Trình Húc đi về hướng Tần Vũ Dương.
“Tôi ở trên tòa biểu hiện như thế nào?”
“Ừ, tôi chính là xem náo nhiệt, nhìn qua cũng không tệ lắm, tài ăn nói của anh cũng tốt, hơn nữa đoán về sau bà xã của anh cùng anh ly hôn sẽ không có lợi gì.”
Trình Húc ha ha cười ra tiếng, một chút cũng không có bị ảnh hưởng thời tiết âm u cho tới hôm nay âm u ngày hôm nay, “Đây là em đang khen tôi sao?”
Tần Vũ Dương nắm thật chặt áo khoác: “Cứ coi như vậy đi.”
Cuối cùng, hai người tới quán cà phê, Tần Vũ Dương nhấp một ngụm trà nóng, khắp người thoải mái.
Tần Vũ Dương nghĩ tới gặp Trình Húc lần nữa nhất định là vừa lúng túng vừa khẩn trương, nhưng mà thật sự gặp rồi, cô cũng không có loại cảm giác này, Trình Húc rất giỏi việc kiểm soát không khí cùng nội dung của cuộc nói chuyện, sẽ không để cho người cảm thấy bất kỳ khó chịu. Nếu gặp anh sớm vài năm, hoặc là cô chưa từng ngay từ đầu đã gặp Cố Mặc Hàm, cô nhất định không chút do dự chấp nhận người đàn ông này.
Đáng tiếc, trong cuộc sống vĩnh viễn không có nếu.
Tần Vũ Dương hắng giọng một cái từ từ mở miệng: “Trình Húc, tôi…” Nghĩ lời cự tuyệt thật hay nhưng giờ phút này lại một chút cũng nghĩ không ra, cô nhìn người đàn ông dịu dàng như ngọc đối diện này, không muốn tổn thương anh một chút nào.
Trình Húc lại lộ ra nụ cười ôn nhu, tiếng nói cũng không có sắc bén như trên tòa án, mà là ôn hòa trước sau như một: “Em là muốn từ chối tôi sao?”
Tần Vũ Dương gật đầu nhẹ.
“Bày tỏ của tôi làm cho em cảm thấy không thoải mái?”
Tần Vũ Dương lại gật đầu một cái.
“Vì sao?”
“Tôi đi xem mắt chỉ là muốn tìm người kết hôn, tôi không muốn yêu đương.”
“Vũ Dương, em biết không, mỗi một người phụ nữ không dám yêu nữa, nhất định đã từng yêu rất sâu đậm, thoạt nhìn giống như trăm độc không xâm nhập được, thực ra trăm độc sớm đã xâm nhập vào người. Tôi không biết em đã từng trải qua như thế nào, nhưng mà tôi biết trong lòng em có một người, em nghĩ quên được nhưng lại không thể quên. Kỳ thật quên một người có hiệu quả nhất, phương pháp triệt để nhất, chính là tìm người thay thế, em có thể thử suy nghĩ chấp nhận tôi.”
Tần Vũ Dương nhắm mắt lại, vừa nghĩ tới từ nay về sau sẽ phải quên Cố Mặc Hàm thì cảm giác trong lòng như thiếu vật gì đó, có đau có trống rỗng, làm cho cô không thở nổi. Cô biết người đàn ông trước mắt này rất tốt, thế nhưng cô lại không thể chấp nhận được, ít nhất còn chưa chuẩn bị sẵn sàng.
Trình Húc nhìn vẻ mặt Tần Vũ Dương càng ngày càng đau khổ, trong lòng không đành, nắm lấy tay cô đang ở trên bàn: “Em từ từ suy nghĩ, tôi có thể chờ.”
Tần Vũ Dương cảm nhận được trên tay truyền đến sự ấm áp, sửng sốt một chút sau đó lập tức rút tay đang bị cầm lấy, hoảng loạn đứng lên: “Tôi nên về công ty. Tạm biệt.”
Trình Húc nhìn cô hoảng sợ rõ rệt chạy đi, bất đắc dĩ cười cười.
Khi điện thoại Tần Vũ Dương vang lên, cô đang nghe trợ lý Liễu đang báo cáo công việc, cô ra hiệu Liễu Vận Ca tạm dừng rồi nhận điện: “Thanh Thu.”
Cách điện thoại có thể cảm nhận được sự phấn khích của Lãnh Thanh Thu: “Này, Vũ Dương, sáu giờ tối nay, qua phố lẩu Giang Long, đừng đến trễ đó.”
“Qua Giang Long? Cậu mời hả?”
“Không thành vấn đề, đừng đến trễ đó, nhớ mang theo một cô nữa, cứ như vậy nha, bye bye.”
Vẻ mặt Tần Vũ Dương hoang mang: mang theo một cô nữa? Cô đi đâu tìm một cô chứ?
Đặt di động xuống, nhìn Liễu Vận Ca đang ngồi đối diện cô: “Tối nay trợ lý Liễu có thời gian không?”
“Có, Tần tổng có dặn dò cái gì?”
“Không phải là công việc, cá nhân thôi, nếu cô không rảnh có thể không đi.”
“Có rảnh.”
“Tốt, có người mời đi cơm, tan việc cùng đi.”
Tan việc Tần Vũ Dương và Liễu Vận Ca thừa dịp trước khi kẹt xe lớn đã chạy tới Giang Long.
Đến phố lẩu Giang Long là một dãy nhà hàng lẩu, đặc biệt lớn nhất là không có ghế lô, tất cả mọi người ở trong đại sảnh rộn ràng nhốn nháo, ăn đến khí thế ngất trời. Kỳ thật, Tần Vũ Dương là rất đồng ý cách ngồi chung này, dù sao ăn lẩu náo nhiệt một chút mới tốt.
Ở rất xa đã thấy Lãnh Thanh Thu đang nhảy nhót ở cổng phố lẩu, gặp các cô lập tức chạy tới: “Làm sao đoán được vậy. Chờ cậu cả buổi.”
Lúc này Tần Vũ Dương mới chú ý tới cách ăn mặc của Lãnh Thanh Thu. Áo lông màu hồng phấn, váy ca rô lông dê, ủng cao màu trắng, bên ngoài mặc cái áo gió kiểu ngắn màu trắng, lại kết hợp với kiểu tóc hiện tại, thật sự là muốn bao nhiêu thanh thuần thì có bấy nhiêu thanh thuần.
“Tớ nói này, Lãnh Thanh Thu, bây giờ cậu là muốn đi theo hướng thanh thuần sao?”
Lãnh Thanh Thu xoay một vòng, vẻ mặt mong đợi hỏi Tần Vũ Dương: “Thế nào? Thoạt nhìn là có đặc biệt thục nữ không ?”
Tần Vũ Dương đả kích cô ấy: “Cậu chỉ cần không nói lời nào thì có mặc như thế nào cũng giống như thục nữ.”
Lãnh Thanh Thu liếc cô một cái rồi chú ý tới Liễu Vận Ca bên cạnh: “Ơ, chị gái này là cậu mang đến ?”
“Này, đừng gọi chị gái, người ta không lớn bằng cậu đâu ! Đây là Liễu Vận Ca.”
“Tớ gọi là chị gái là bởi vì người ta công lực mạnh mẽ, Tần Vũ Dương, không phải tớ đã