Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342183
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2183 lượt.
Hàm, anh hình như đùa đến nghiện rồi.
Cố Mặc Hàm cũng không trêu chọc cô nữa, thanh âm cũng khôi phục vẻ đứng đắn: “Vũ Dương, sau này có chuyện gì cũng có thể giống như hôm nay tới tìm anh.”
Tần Vũ Dương lại nói tiếng cám ơn cúp điện thoại, cô rất may mắn Cố Mặc Hàm không hỏi nguyên nhân cô vay tiền.
Lúc thư ký hỏi Cố Mặc Hàm chuyển vào trong tài khoản này bao nhiêu tiền, Cố Mặc Hàm suy nghĩ một chút: “30 vạn.”
Rất nhanh tin nhắn gửi tới, tài khoản của Tần Vũ Dương có hơn 30 vạn.
Trong lòng Tần Vũ Dương có một tia cảm động. Bởi vì trong tay Tần Vũ Dương cô chỉ có vẻn vẹn 10 vạn đồng, nếu như cho mượn cuộc sống của cô tạm thời cũng sẽ có khó khăn, lại càng không nói đến việc giúp Liễu Vận Ca thuê phòng.
Tần Vũ Dương gọi Liễu Vận Ca vào đây, đem thẻ đưa cho cô ấy: “Bên trong có 30 vạn đem đi trả số tiền còn lại, còn dư thì cô đi thuê căn phòng có điều kiện tốt một chút.”
Tần Vũ Dương nhìn cô ấy không nhận, lại bỏ thêm câu chế giễu: “Yên tâm đi, không phải là cho cô đâu, sau này mỗi tháng sẽ trừ từ trong tiền lương của cô.”
Liễu Vận Ca trầm mặc một hồi lâu mới nhận lấy, trừ cái này ra, cô cũng không có biện pháp khác.
“Chị cũng không hỏi xem tôi tại sao phải nợ nhiều tiền như vậy ?” Liễu Vận Ca từ từ mở miệng. Cô cũng không muốn cho bất luận người nào biết rõ chuyện này, nhưng nếu như Tần Vũ Dương hỏi, cô bằng lòng nói cho Tần Vũ Dương.
Tần Vũ Dương phất phất tay: “Tôi không có lòng hiếu kỳ lớn như vậy, nhanh đem chuyện này làm đi, về sau đừng có lại cùng đám người kia tiếp xúc nữa.”
Tần Vũ Dương vốn tưởng rằng chuyện này đã kết thúc, không nghĩ tới đây mới là vừa bắt đầu.
____________
Chú thích:
[1'> Tích Bộ Cảnh Ngô: là Atobe Keigo.
Tranh chấp
Dự án hợp tác của Phong Hoa và Đằng Đạt lần thứ hai được đăng lên tin tức hằng ngày, Tần Vũ Dương bận rộn cho tới trưa ngay cả nước bọt cũng không có thời gian để nuốt, toàn bộ sự chuẩn bị trước kia đã bị đảo lộn, biến thành rườm rà lẫn lộn. Khi điện thoại của bà Tần gọi tới thì Tần Vũ Dương đang vùng vẫy giữa một đống văn kiện.
Cô dùng bả vai kẹp di động: “Alô, mẹ à.”
Bà Tần dùng giọng nói ôn nhu trước nay chưa có nói lời dạo đầu không thay đổi: “Con gái hả, con trai bác Trầm con mới đây từ Anh trở về, dành chút thời gian các con gặp gỡ đi?”
Tần Vũ Dương vừa lật văn kiện vừa không tập trung trả lời: “Chính là cái cậu bé mập so với con còn thấp hơn nửa cái đầu?”
Tần Vũ Dương suy nghĩ một chút không có gì lý do từ chối: “Được rồi, tan việc tôi phải về nhà thay quần áo, đến lúc đó anh trực tiếp đến nhà tôi đón tôi đi.”
Trong thanh âm Trình Húc có mang ý cười: “Không thành vấn đề.”
Bỏ điện thoại xuống không được bao lâu, thư ký xông vào phòng làm việc của Tần Vũ Dương: “Tần tổng, không xong, trợ lý Liễu và người trong tổ của Bạch tổng kia đang ầm ĩ ở gian trà nước!”
Tần Vũ Dương từ trong văn kiện ngẩng đầu lên, cau mày lại: “Chuyện gì xảy ra vậy hả?”
“Hình như là trợ lý Liễu ở gian trà nước làm nước rơi lên trên người của người trong tổ Bạch tổng kia, sau đó cứ như vậy.”
Tần Vũ Dương đứng dậy đi đến gian nước trà, lắm người không chọn, hết lần này tới lần khác lại là người của Bạch Ngưng chứ?
Tại Đằng Đạt, từ ban giám đốc cho tới nhân viên vệ sinh cũng sẽ cho Tần Vũ Dương vài phần mặt mũi, ít nhất ngoài mặt đều rất vui vẻ, chỉ ngoại trừ Bạch Ngưng, lúc nào cũng không hợp với cô.
Trong sự cạnh trang của phụ nữ lúc nào cũng tận dụng mọi thứ, chỗ nào cũng có. Chứng tỏ quan hệ hai người không tốt chính là lờ nhau, dùng cách này để phán đoán quan hệ của hai người, tuyệt đối không có sai, hơn nữa nam nữ đều có thể, đó là một công thức vạn năng.
Tần Vũ Dương và Bạch Ngưng chính là như vậy. Tần Vũ Dương cùng Bạch Ngưng là cùng một nhóm tiến vào Đằng Đạt, lại cùng đi theo Đổng sự Tôn, theo lý thuyết quan hệ của hai người hẳn là rất tốt, nhưng kết quả lại hoàn toàn trái ngược. Tần Vũ Dương đến nay cũng không rõ ràng lắm vì sao Bạch Ngưng lại tràn ngập địch ý đối với cô, mỗi lần nhìn thấy cô đều là một bộ dạng cậy tài khinh người cao cao tại thượng. Cùng chung một công ty, có đôi khi khó tránh khỏi sẽ có chút ít cạnh tranh, mà Tần Vũ Dương và Bạch Ngưng là đặc biệt cạnh tranh quyết liệt. Trong công ty hầu như mỗi người đều biết Tần tổng và Bạch tổng suy nghĩ không hợp nhau, mà ngay cả thành viên trong tổ hạng mục hai người dẫn dắt bình thường gặp mặt cũng là làm như không thấy. Dù sao tất cả mọi người đều chịu qua sự giáo dục đại học, xem ai không vừa mắt liền đánh cô, mắng cô, bịa đặt sinh sự phỉ báng cô, chỉ trích cô là rất mất thân phận. Coi như là chỉ trích cô trả thù cô cũng thường thường phải bất động thanh sắc, rất có kỹ thuật đè nén, rất nữ tính hóa, rất biết che dấu tai mắt người khác. Vừa mới bắt đầu Tần Vũ Dương còn nghĩ có thể chung sống hoà bình với Bạch Ngưng, bởi vì thái độ không từ bỏ của Bạch Ngưng, mấy năm nay cô liên tục hưởng thụ cảm giác kích thích đấu trí so mưu cùng Bạch Ngưng, làm không biết chán.
Tần