Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342182
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2182 lượt.
ác thường của Tần Vũ Dương, nói lời cảm ơn với Tần Vũ Dương rồi rời đi. Tần Vũ Dương nhìn thân ảnh Liễu Vận Ca, cuối cùng, cảm thấy trên người cô gái này mới nhìn qua có cái gì đó cũng không thể nói được chắc chắn là có chuyện xưa.
Tần Vũ Dương khởi động xe thì vô tình vừa quay đầu lại, thấy Liễu Vận Ca đang bị vài tên côn đồ dáng vẻ lưu manh vây quanh. Cô không chút suy nghĩ liền rút chìa khóa xuống xe vọt tới. Tần Vũ Dương cũng không biết lúc ấy như thế nào lại có dũng khí lớn như vậy, sau đó nhớ lại tim luôn đập nhanh không thôi.
“Các người đang làm gì!” Tần Vũ Dương hô to một tiếng.
Vài tên thanh niên nhỏ tuổi đình chỉ xô đẩy với Liễu Vận Ca, Tần Vũ Dương nhân cơ hội kéo qua Liễu Vận đang nhíu mày.
Một người nam thanh niên thủ lĩnh nhìn Tần Vũ Dương: “Người đẹp, chớ xen vào việc của người khác, nha đầu đó nợ tiền của chúng tôi, mượn tiền trả tiền, đạo lý muôn thuở!”
Tần Vũ Dương nghiêng đầu nhìn Liễu Vận Ca, cô ấy cúi đầu không có phản bác, Tần Vũ Dương liền hiểu.
“Cô ấy nợ các anh bao nhiêu tiền?”
“Cũng không có nhiều, không nhiều lắm, 50 vạn.” Một tên côn đồ nhỏ tuổi dáng vẻ lưu manh khác mở miệng.
Tần Vũ Dương ngược lại hít một hơi, ổn định lại tâm tình, cầm lấy ví tiền từ bên trong móc ra một cái thẻ: “Trong thẻ này có 20 vạn, các anh lấy trước đi, mật mã là ******, còn thiếu lại 30 vạn sẽ nhanh giao cho các anh, hôm nay coi như xong đi.”
Người đàn ông thủ lĩnh kia nhận lấy thẻ, bán tín bán nghi suy tư nửa ngày: “Được, cứ tin tưởng cô. Các anh em, chúng ta đi.”
Nói xong mang theo một đám người đi khỏi.
Tần Vũ Dương thở phào nhẹ nhỏm, may mắn bọn họ chỉ vì tiền, mà không vì sắc. Cô nhìn Liễu Vận Ca, Liễu Vận Ca vẫn cúi đầu, thấy không rõ nét mặt của cô ấy, chỉ là tay cô ấy đặt bên hông gắt gao nắm thành quyền.
Tần Vũ Dương giữ chặt tay cô ấy, lạnh ngắt làm cho người ta đau lòng: “Vận Ca…”
Một hồi lâu, tay Liễu Vận Ca từ từ buông ra, cô ngẩng đầu lên, con mắt ửng đỏ lại mang theo tươi cười: “Tần tổng, cám ơn chị, tiền em sẽ mau chóng trả lại cho chị, số tiền thiếu còn lại ngài cũng đừng để ý.”
Tần Vũ Dương nhìn sống lưng thẳng tắp vẻ mặt quật cường của cô gái này, cắn cắn môi kiên quyết: “Chuyện tiền nong không cần lo lắng, nhưng mà em vẫn ở chỗ khác đi chỗ này, không an toàn.”
Liễu Vận Ca phất nhẹ tay Tần Vũ Dương, vẻ mặt bi thương: “Không có gì không an toàn, em đã ở vài chục năm, sớm đã thành thói quen rồi.”
Ban đêm rét lạnh, ngọn đèn rất tối, Liễu Vận Ca bi thương đâm thẳng vào đáy lòng Tần Vũ Dương. Tần Vũ Dương đột nhiên cảm thấy không chỗ nào của cô bé này cũng đều chướng mắt, đem tức giận ở đáy lòng cô đều nhào ra, cô chỉ vào hướng mấy tên côn đồ kia đang đi rống to: “Liễu Vận Ca, cô đã từng nghĩ chưa, vừa rồi đám người đó, hiện tại là vì tiền, về sau thì sao? Có thể vì cái khác hay không? Cô một cô gái đối phó được sao? Cô có phải muốn cuộc sống về sau của cô cũng bị phá hủy hay không? Cô chà đạp mình như vậy là vì ai hả? Đáng giá không? Bây giờ cô lập tức đi lên thu dọn đồ đạc, tôi cho cô mười phút, nhanh đi!”
Sau khi Tần Vũ Dương nói xong thì thở hổn hển, đang ban đêm mùa đông đều thở ra khói trắng.
Liễu Vận Ca tựa hồ không nghĩ tới Tần tổng mới nhìn qua ôn nhu này sẽ phát hỏa lớn như vậy, có chút ngây ngẩn cả người, sau đó ngây ngốc nói câu: “Ah.”
Tần Vũ Dương vung tay lên: “Nhanh đi!” Liễu Vận Ca xoay người lên lầu.
Tần Vũ Dương ngồi trở lại trong xe thu hồi cơn tức giận, cô cũng không biết mình làm sao lại phát hỏa lớn như vậy, chỉ cảm thấy toàn thân phát run, không khống chế được. Rất nhanh Liễu Vận Ca cầm một cái túi du lịch ngồi vào trong xe, mười phút cũng làm cho cô ấy khôi phục vẻ lãnh đạm và công lực trước đây.
Tần Vũ Dương vừa khởi động xe vừa nói: “Đêm nay cô trước ở nhà tôi, ngày mai sẽ tìm phòng.”
Liễu Vận Ca nhìn về phía trước: “Không cần phiền toái vậy, tôi đi khách sạn ở là được.”
Ngay lúc Tần Vũ Dương định rống giận lần nữa, Liễu Vận Ca mở miệng: “Chị để cho tôi có một chút kiêu ngạo cuối cùng đi!”
Tần Vũ Dương chỉ cảm thấy lòng chua xót, cô lái xe đến một chỗ khách sạn danh tiếng tương đối khá, trước khi xuống xe Liễu Vận Ca nhìn mắt Tần Vũ Dương cười nói: “Cảm ơn chị, Vũ Dương.”
Trên đường Tần Vũ Dương lái xe về nhà một mực nghĩ câu nói sau cùng của Liễu Vận Ca, mãi cho đến cửa chính còn có chút hồ đồ. Giậm chân, đèn cảm ứng không sáng, Tần Vũ Dương cau mày, hư?
Cô một tay cầm chìa khóa một tay dò cái lỗ khóa trên cửa, đột nhiên một đôi tay từ phía sau ôm lấy cô đem cô kéo về phía sau, sau đó đụng vào lồng ngực cứng rắn. Da đầu Tần Vũ Dương tê dại, mắt trừng to, trong lòng căng thẳng, vừa muốn lên tiếng hét lên liền nghe được thanh âm quen thuộc: “Xuỵt, đừng kêu, là anh.”
Cẩu huyết
Tần Vũ Dương giãy giụa hình như không có chút hiệu quả nào, Cố Mặc Hàm không buông tay cũng không có dùng sức lại có thể vững vàng đem Tần Vũ Dương khóa vào trong ngực. Anh đặt cằm lên vai Tần Vũ Dương, cánh tay nắm thật chặt, khẽ nói nhỏ