Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342193

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2193 lượt.

: “Ngoan nào, đừng động, để cho anh ôm một lát.”
Tần Vũ Dương chỉ cảm thấy hô hấp của Cố Mặc Hàm gần ở bên tai, toàn bộ phun ở trên da bên tai, ban đêm tối như mực, thanh âm của anh có chứa mê hoặc cùng dụ dỗ, Tần Vũ Dương quả thật không lộn xộn nữa. Cái ôm của Cố Mặc Hàm vẫn ấm áp như trước, cô có thể ngửi thấy được mùi nam tính đặc biệt trên người anh, mùi bạc hà nhàn nhạt còn kèm theo mùi hương thuốc lá, ban đêm luôn làm cho mỗi người đều trở nên yếu đuối và đa cảm, Tần Vũ Dương đã sa vào trong đó. Sự sợ hãi trong lòng vừa rồi lúc ở trong cái ôm của Cố Mặc Hàm đã tan thành mây khói, không lưu lại một chút dấu vết nào.
Một lát sau Tần Vũ Dương tỉnh táo lại, phẫn hận xoay người, trong hành lang không có ánh đèn, chỉ có thể miễn cưỡng thấy được đường nét của Cố Mặc Hàm, đôi mắt trong suốt kia, trong bóng đêm ửng sáng.
“Cố Mặc Hàm! Anh đã nhàm chán đến mức này sao, tối khuya hiện ra dọa người hả?”
Cố Mặc Hàm thoáng cái tiến đến bên cạnh Tần Vũ Dương: “Em đang nghĩ cái gì?”
Tần Vũ Dương kéo ra khoảng cách đến ghế sofa đơn người ngồi xuống: “Cố Mặc Hàm, không còn sớm, tôi muốn đi ngủ.”
Cố Mặc Hàm nhíu mày: “Em đây là đang mời anh sao? Nếu là lời này, anh có thể miễn cưỡng chấp nhận.”
Tần Vũ Dương nổi giận: “Không được, ngài nhưng dù sao cũng không được! Ngài Cố tổng phát ra một câu, sẽ có rất nhiều phụ nữ cam tâm tình nguyện đến làm ấm giường cho ngài, chúng tôi nhỏ bé phúc ít, không chịu nổi ân huệ lớn như vậy của ngài.”
Cố Mặc Hàm từ từ đến gần, cuối cùng hai tay chống lên phía sau ghế sô pha từ trên cao nhìn xuống đem Tần Vũ Dương bao phủ dưới thân: “Nếu như, anh chỉ muốn em thì sao…”
Tần Vũ Dương bị Cố Mặc Hàm áp sát thân thể ngửa ra sau dính sát vào sau lưng ghế sô pha, từ trong đôi mắt cặp thâm thúy bay vào tóc mây kia cô thấy được một chút gì đó mà cô đọc lại không hiểu, cô có chút bối rối: “Cố Mặc Hàm, bây giờ sao anh vô lại như vậy !”
Nói xong cũng có tiếng chuông vang lên, Tần Vũ Dương đẩy Cố Mặc Hàm ra định đi nghe điện thoại, Cố Mặc Hàm cũng không có làm khó cô nữa.
“Alô.”
Bên kia điện thoại là giọng nói ôn nhu của Trình Húc: “Vũ Dương, em đang ở nhà sao?”
Trên mặt Tần Vũ Dương không tự giác mang theo nụ cười: “Ở nhà, mới vừa về.”
“Vậy em đến ban công đi.”
Trong lòng Tần Vũ Dương có một chút nghi hoặc nhưng vẫn đi tới ban công.
Thanh âm Trình Húc mang theo ý cười: “Nhìn thấy tôi không?”
Tần Vũ Dương từ trên ban công nhìn xuống, Trình Húc đang đứng bên cạnh xe ngước đầu khua tay với cô, đèn đường hạ dưới trên mặt của anh nhàn nhạt một tầng màu da cam, nhìn qua ấm áp êm dịu không thể tưởng tượng nổi, cái bóng được kéo ra thật dài.
“Tối hôm nay tôi tăng ca, trên đường về nhà nhớ tới em, cho nên tới nhìn một chút, không còn việc gì, mau quay về phòng đi, bên ngoài lạnh lắm.” Nói xong còn cười cười với Tần Vũ Dương. Kỳ thật bọn họ cách hơi xa nên thấy cũng không được rõ ràng, nhưng Tần Vũ Dương vẫn cảm thấy Trình Húc đang cười với cô.
Cố Mặc Hàm ở bên cạnh nhìn Tần Vũ Dương khóe miệng khẽ cười, cảm thấy chướng mắt, anh hắng giọng một cái.
Tần Vũ Dương vừa mới định chào tạm biệt cùng Trình Húc liền nghe được một thanh âm dịu dàng ở phía sau, đê-xi-ben vừa vặn không lớn không nhỏ: “Vũ Dương, giúp anh đem khăn tắm qua đây với.”
Tần Vũ Dương cả người cứng đờ, cô không nghĩ tới cảnh cẩu huyết trong phim truyền hình tám giờ như thế vậy mà Cố Mặc Hàm cũng biết, còn đem nó diễn đến xuất hóa nhập thần như thế, cô hết sức khẳng định Trình Húc bên kia điện thoại chắc chắn cũng nghe được, cô mở miệng nhưng lại không biết nói cái gì. Chẳng lẽ giải thích cho anh ta trong nhà mình không có người đàn ông khác?
Phản ứng của Trình Húc ngược lại rất trấn tĩnh: “Trong nhà có khách? Vậy tôi sẽ không làm phiền nữa, tạm biệt.”
Tần Vũ Dương chỉ có thể cứng nhắc trả lời một câu: “Tạm biệt.” Nhìn Trình Húc lái xe rời đi.
Tần Vũ Dương trở lại phòng trong, hung hăng đóng cánh cửa ở ban công, đưa lưng về phía Cố Mặc Hàm hít sâu, không được tức giận, Tần Vũ Dương, ngươi là người phụ nữ có phẩm vị, phải có cử chỉ phóng khoáng, nói năng ưu nhã, không thể giống như một người phụ nữ chanh chua gào hét được.
Chờ Tần Vũ Dương điều tiết xong xoay người lại, vẻ mặt mỉm cười nhìn Cố Mặc Hàm: “Cố tổng, xin hỏi anh muốn làm gì?”
Cố Mặc Hàm thâm thúy dựa vào tường, cũng là vẻ mặt mỉm cười, nhưng mà trái ngược với Tần Vũ Dương, anh làm càng thêm tự nhiên rạng rỡ, “Là ai? Xem mắt quen biết?”
“Anh ta là ai, anh ta thế nào quen biết với tôi cũng không liên quan tới anh, hôm nay anh cũng hoàn toàn không cần phải biết, đã quá chậm rồi, không phải sao?”
Ánh mắt Cố Mặc Hàm tĩnh mịch, đồng thời cũng thu lại ý cười, vẻ mặt chăm chú nghiêm túc, sự thờ ơ trước kia cũng không còn, “Vũ Dương, anh biết đã chậm, anh biết sửa không được, nhưng mà anh vẫn không nghĩ sẽ từ bỏ, cũng sẽ không có khả năng từ bỏ. Tần Vũ Dương, trước kia là anh sai, nhưng hiện tại anh rất rõ ràng, anh yêu em, anh không có em thì không thể được, không phải là em cũng không cần, không phải là em cũng kh


Old school Swatch Watches