Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342170

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2170 lượt.

i thương trước đó đều vì ông Tần tỉnh lại mà dần dần tản đi. Tiếng gõ cửa vang lên, ngay sau đó cửa phòng bị đẩy ra, Trình Húc cầm lấy một giỏ trái cây cùng vài hộp thuốc bổ xuất hiện ở cửa.
“Vũ Dương, đã lâu không gặp.” Trình Húc vẫn cười ôn nhu.
Tần Vũ Dương đứng thẳng người, “Thật sự là đã lâu không gặp.” Tần Vũ Dương nhớ rõ lần trước gặp anh đã là ở buổi yến thọ của ông cụ Lưu, không chào mà đi sau đó vẫn không gặp lại.
“Nghe nói bác Tần gặp chuyện không may, cháu đến thăm bác.” Trình Húc vừa nói liền đi vào trong.
“Tiểu Húc tới rồi, mau vào đi!” Bà Tần nhiệt tình nói với Trình Húc.
“Dì Tần, chào dì, con nghe mẹ con nói bác Tần nhập viện, con đến thăm bác ấy.”
“Ôi, thật sự là đứa bé ngoan mà, mau ngồi xuống.” Bà Tần chỉ vào Lâm Vân cùng Lâm Duệ Trạch nói với Trình Húc, “Đây là anh rể của Vũ Dương, Lâm Vân, đó là cháu ngoại của dì.”
Sau khi Trình Húc cùng Lâm Vân bắt tay thì mới phát hiện cậu bé mới vừa rồi làm nũng với Tần Vũ Dương đang nhìn chăm chú anh, Trình Húc đối với cậu nhóc cười một cái.
“Duệ Trạch, mau gọi chú nào.” Lâm Vân ở một bên nhắc nhở.
Lâm Duệ Trạch cong cong môi, “Không muốn, bố ơi, người đó không có vẻ đẹp trai như cái chú đẹp trai kia, con không muốn gọi người đó.”
Tần Vũ Dương có chút sụp đổ, làm sao mà Cố Mặc Hàm đã tu luyện đến trình độ nam nữ đều xơi hết già trẻ đều không tha?
Bà Tần có chút lúng túng, Trình Húc cũng không để tâm, anh ta đi tới ngồi xổm trước mặt Lâm Duệ Trạch, lấy ra một thanh chocolate, “Cháu gọi chú một tiếng chú, cái này sẽ là của cháu.”
Tần Vũ Dương mừng thầm, cô trái lại muốn nhìn một chút là mị lực của Cố Mặc Hàm lớn hay là mị lực của chocolate lớn.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Duệ Trạch vo thành một nắm, vừa quay đầu lại, bỗng nhiên mặt mày hớn hở, chạy đến cửa: “Chú!”
Cố Mặc Hàm khẽ cong lưng ôm lấy Lâm Duệ Trạch, chọi chọi vào cái trán của cậu nhóc, chọc cho Lâm Duệ Trạch cười ha ha.
Vừa rồi Trình Húc đi vào không đóng cửa lại, Cố Mặc Hàm nhận được điện thoại của Hà Văn Hiên liền chạy tới, mới ra khỏi thang máy liền nghe được tiếng cười không ngừng trong phòng bệnh, anh thấy Tần Vũ Dương nở nụ cười nhìn Trình Húc trong lòng liền không thoải mái.
Tần Vũ Dương nhìn Cố Mặc Hàm áo quần bảnh bao tràn đầy năng lượng, trong lòng có một tia bất bình, đều là thức một đêm, như thế nào anh nhìn qua có vẻ như là tối qua chín giờ đã lên giường ngủ ?
Cố Mặc Hàm cùng Lâm Vân, Trình Húc gật đầu chào hỏi, buông Lâm Duệ Trạch xuống đi đến trước giường bệnh, nho nhã lễ độ mở miệng: “Bác gái, nghe bác sĩ Hà nói bác trai đã tỉnh?”
“Ừ, mới vừa tỉnh.” Bà Tần cười trả lời, lại cúi đầu xuống nói với ông Tần, “Ông nó, Tiểu Cố là bạn của Vũ Dương, tối hôm qua ở chỗ này bồi cả một đêm, giúp không ít việc.”
Ông Tần khẽ nghiêng đầu, từ từ mở miệng: “Vất vả rồi, cám ơn cậu!”
“Bác trai quá khách khí rồi!”
Nửa ngày sau đó, không ngừng có người tới thăm ông Tần, từ vài vị thiếu gia của Phong Hoa đến đồng nghiệp của công ty ông Tần, nối dài không dứt, về sau ông Tần mệt mỏi ngủ thiếp đi, bà Tần đều đuổi bọn họ về nhà.
Đến dưới khu nội trú, Lâm Duệ Trạch lại cầm lấy ống quần của Cố Mặc Hàm không buông tay, “Chú, chú theo con về nhà đi, con đem đồ chơi của con cho chú chơi.”
Lâm Vân vẻ mặt bất đắc dĩ cười với Cố Mặc Hàm, Cố Mặc Hàm cũng không rõ ràng lắm vì sao cậu nhóc này lại thích anh như vậy, anh ngồi xổm xuống, sờ đầu Lâm Duệ Trạch, “Nhóc, lát nữa chú còn có việc, không thể cùng chơi với cháu được.”
“Vậy cuối tuần này, con muốn mời chú cuối tuần tới nhà của con chơi, có được hay không? Chú và dì nhỏ cùng tới đi.”
Cả bốn người lớn đều là vẻ mặt bất đắc dĩ, Cố Mặc Hàm gật đầu cười. Cuối cùng, Lâm Duệ Trạch cẩn thận từng bước đi theo bố, trước khi đi vẫn không quên dặn dò: “Chú, không được quên đó!”
Cố Mặc Hàm cười vẫy tay với nhóc: “Ừ.”
Khi ở chỗ này chỉ còn lại Tần Vũ Dương, Cố Mặc Hàm cùng Trình Húc, Tần Vũ Dương không thể không hoài nghi ông trời đang đùa cô mà, “Người tình mới người tình cũ” tề tụ một lần, nội dung vở kịch này thật sự là đường cùng, đủ cẩu huyết!
Cô nhìn hai người Cố Mặc Hàm cùng Trình Húc, đường cong trên mặt ôn hòa, không có bất kỳ khác thường gì, thật là một người so với một người có thể càng giả bộ, một người so với một người càng tự nhiên, chẳng lẽ chỉ có một mình cô cảm thấy lúng túng sao? Cô hơi ho nhẹ.
“Này, chúng ta mỗi người trở về nhà mình thôi.”
Trình Húc cùng Cố Mặc Hàm đều nhìn đối phương, từ từ gật đầu.
Tần Vũ Dương khẩn trương rời khỏi cái hoàn cảnh làm cho cô ngột ngạt này, ba chiếc xe từ cổng chính bệnh viện đã mở ra, ở cửa từ ngã ba theo ba hướng khác nhau lái đi. Khi Tần Vũ Dương đi vào lầu dưới nhà mình, nghĩ tới một thành ngữ, trăm sông đổ về biển.
___________
Chú thích:
[1'> Thất linh bát lạc: là bảy héo tám rụng, ý nói thua mất, không toàn vẹn, diễn tả sự lác đác, lơ thơ, rải rác, tan tác…
[2'> Bách thiện hiếu vi tiên: Trong một trăm điều thiện thì hiếu thảo là trước hết.
[3'> Nguyên văn Ngư dữ hùng chưởng, bất khảđắc kiêm của Mạnh Tử.
“N