XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342164

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2164 lượt.

xong vội vã rời đi.
Lãnh Thanh Thu vẻ mặt đắc ý cùng hưng phấn, Tần Vũ Dương ở một bên nhìn một màn này, “Tớ nói này, Thanh Thu, cậu đem lễ phục của cô ta làm dơ như vậy thật vui vẻ lắm sao?”
Lãnh Thanh Thu giống như xem thường cái ý ngu ngốc đó nhìn lại cô: “Tất nhiên không phải như vậy, ban nãy mới là bắt đầu thôi, đuổi theo mau đuổi theo mau.” Nói xong cũng đi về hướng toilet.
Đẩy cửa phòng toilet ra, Triệu Tịch Vũ đang chuyên tâm tẩy lấy lễ phục, Lãnh Thanh Thu nhìn chung quanh một vòng, thật tốt, không có ai.
Lãnh Thanh Thu từ từ đi tới, mở vòi nước ra, lập tức truyền đến tiếng nước chảy ào ào.
“Triệu Tịch Vũ, cô đã nghe qua một câu này chưa, học muội xấu lại đi dụ dỗ học trưởng xấu, nên học tỷ xấu phải cho học muội xấu chết không có chỗ chôn!” Nói xong một tay kéo tóc Triệu Tịch Vũ đem đầu của cô ta ấn vào trong nước của bồn rửa mặt, “Tôi đời này ghét nhất là Tiểu Tam, cô làm Tiểu Tam mà vẫn còn dám quay lại, Tần Vũ Dương nhịn cô, nhưng tôi không nhịn được, bà cô này hôm nay không đánh cô, tôi cũng không gọi họ Lãnh nữa!”
Triệu Tịch Vũ vùi đầu vào trong nước, cơ thể dùng sức giãy giụa, trong miệng phát ra tiếng động ô ô. Lãnh Thanh Thu chưa hết giận dùng sức đạp cô mấy cước, bỗng nhiên Triệu Tịch Vũ mạnh mẽ dùng sức thoát khỏi, khoác bộ tóc ướt sũng liền đánh về phía Lãnh Thanh Thu. Liễu Vận Ca phản ứng rất nhanh xông tới, nhắm vào bụng cô ta cho thêm một cước, đem Triệu Tịch Vũ đạp xuống đất, cô ta che lấy bụng rên rỉ ở dưới đất. Đây là giày cao gót mười cm đó!
Tần Vũ Dương và Lãnh Thanh Thu đều là vẻ mặt kinh ngạc nhìn Liễu Vận Ca, Liễu Vận Ca hơi mất tự nhiên mở miệng: “Tôi cũng rất ghét Tiểu Tam.” Lãnh Thanh Thu lại bổ thêm mấy cước, nghiêng đầu nói với Tần Vũ Dương nói: “Vũ Dương, mau tới đây cho cô ta mấy cước, NND [4'> cô, lại dám đoạt đàn ông của cậu.”
Tần Vũ Dương nhìn Lãnh Thanh Thu cùng Liễu Vận Ca, trong lòng cảm động đến rối tinh rối mù, cô vì chính mình có thể có bạn bè như thế mà cảm thấy may mắn. Triệu Tịch Vũ nằm trên đất vẻ mặt phẫn hận nhìn Tần Vũ Dương, trong miệng thô tục, “Tần Vũ Dương, mày dám đánh tao, tao ***!” Tế bào gian ác trên người của Tần Vũ Dương được đánh thức, cô đi tới, hung hăng đá Triệu Tịch Vũ mấy cước, “Đánh mày này đánh mày này, còn cần chọn ngày sao? Triệu Tịch Vũ, từ nay tôi đi đường Dương Quan của tôi, cô đi cầu Nại Hà của cô, nếu cô còn dám đánh chủ ý với Cố Mặc Hàm tôi liền đánh chết cô!”
Ba người rất nhanh từ toilet lao ra, sau khi đóng cửa lại, nhìn nhau mấy lần, đều bật cười ra tiếng, đây là lần đầu tiên Tần Vũ Dương trông thấy Liễu Vận Ca vui vẻ cười to như vậy. Người từ toilet nam đi ra cũng kỳ quái nhìn các cô, các cô lại không hơi đâu thèm để ý.
Tần Vũ Dương cảm thấy, mấy năm này vết thương nghẹn trong lòng mình kia rốt cục cũng thuận xuống rồi.
__________
Chú thích:
[1'>Chúng tinh phủng nguyệt: sao vây quanh trăng. Ý nói lúc nào cũng được mọi người vây lấy xum xoe, như mình là cái rốn của vũ trụ.
[2'> Asakawa Ran, Aoi Sora, Maria Ozawa: tên mấy nữ diễn viên gì thì mọi người tự search nha.
[3'> A: phim A = phim Adult
[4'> NND: phát âm là ‘nai nai de’ có nghĩa là Mụ nội nó !






Năm tháng an lành
Thủ đoạn đánh nhau của các nữ lãnh đạo và điệu bộ chửi rủa trên đường của những người đàn bà chanh chua cũng không khác biệt cho lắm. Điểm khác biệt duy nhất là, các cô đánh nhau sẽ không tùy tiện cho người khác thấy được, sẽ không tùy tiện cho người khác biết. Sau khi đánh xong sẽ nhanh chóng rời khỏi hiện trường, mà sẽ không giống những người đàn bà chanh chua ven đường, người vây xem càng nhiều thì đánh càng hăng say. Khổ thân chết vì sĩ diện. Dã tính nguyên thủy trong nội tâm khiến ở trong lòng các cô sẽ dùng lời nói ác độc nhất mắng chửi đối phương, học tập càng cao sẽ làm cho các cô vừa gặp hai chữ mất mặt này thì lập tức ngừng công kích giả vờ thành điệu bộ bình an vô sự, lại quay về làm thục nữ. Khi ba người quần áo chỉnh tề trở lại đại sảnh, vẫn là hình tượng thục nữ như trước, rất nhanh mỗi người đều phân tán vào trong đám đông.
Tâm tình của Tần Vũ Dương cả đêm đều rất tốt, Cố Mặc Hàm thấy cô đối với mỗi một người đàn ông đều cười đến quyến rũ động lòng người, thì ghét đến nghiến răng nghiến lợi. Đợi đến lúc buổi họp hằng năm kết thúc, Tần Vũ Dương đã hơi say, hai gò má đỏ bừng, trong ánh mắt ba quang lăn tăn, với ai cũng đều nở nụ cười, sau khi Cố Mặc Hàm đỡ cô vào thang máy, cô cũng chỉ biết cười, trong lòng Cố Mặc Hàm hơi ngứa ngáy. Đem Tần Vũ Dương đè trong thang máy, hơi thở ấm áp phun lên trên mặt Tần Vũ Dương, cúi đầu mở miệng, “Tối nay em rất vui vẻ à?”
Tần Vũ Dương bị cánh cửa lạnh buốt kích thích nên có chút thanh tỉnh, dùng thanh âm quyến rũ như nước chảy trả lời: “Ừ hừm.” Nói xong thì nhớ tới dáng vẻ vừa rồi của Triệu Tịch Vũ lại cười ha ha.
Nhiệt huyết toàn thân của Cố Mặc Hàm lao nhanh đến, dục vọng bị khơi mào, anh ôm lấy eo của Tần Vũ Dương mạnh mẽ đè cô lên trên người, hận không thể đem cô nhập vào trong th