Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342161

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2161 lượt.

ân thể. Tần Vũ Dương thấy được sự khác thường của anh, khẽ nâng thắt lưng hơi cọ vào cái lều đã dựng đứng lên, mang trên mặt nụ cười xấu xa, lười biếng mở miệng: “Đêm nay em đã đánh Triệu Tịch Vũ.”
Sáng sớm tỉnh lại, ánh mặt trời và em cùng tồn tại, Vũ Dương, đây chính là tương lai mà anh muốn.
Khi Tần Vũ Dương một lần nữa tỉnh lại, Cố Mặc Hàm còn đang ngủ. Đầu tóc rối bời, Tần Vũ Dương ý xấu càng vò rối, khiến nó trở nên loạn hơn, cô nhìn kiệt tác của mình, không tiếng động nhếch môi, sau đó lặng lẽ rời giường đi rửa mặt.
Lúc Tần Vũ Dương trở lại Cố Mặc Hàm đang bày thành chữ đại chiếm cả cái giường, cô co lại thành một hình tròn tinh tế nhìn xem Cố Mặc Hàm, nhịn không được lấy tay từ từ phác hoạ. Gạt sợi tóc trên trán, lộ ra cái trán đầy sáng mượt, Tần Vũ Dương nhớ rõ mấy ông già thường xuyên nói, vầng trán đầy đặn, là người có phúc. Đôi mắt xinh đẹp thâm thúy kia giờ phút này đang nhắm lại, nhưng có thể thấy được khóe mắt rõ ràng lay động, Tần Vũ Dương lấy ngón tay khẽ chạm lông mi vừa dài vừa cong một cái, mí mắt của Cố Mặc Hàm rung lên vài cái rồi khôi phục lại sự yên lặng. Đầu của Tần Vũ Dương hơi nghiêng cười rất vui vẻ. Ngón tay xuôi theo chiếc mũi cao thẳng trượt đến đôi môi mỏng mà mềm mại, đường cong nghiêm nghị trên cằm khẽ toát ra sắc thái trẻ trung, lại hơi gai góc. Tần Vũ Dương nhéo nhéo khuôn mặt nhẵn bóng, trong lòng cảm thán, xúc cảm thật không tệ.
Bỗng cái bàn tay nghịch ngợm bị một bàn tay to túm lấy, vừa ngẩng đầu lên, vẻ mặt buồn cười của Cố Mặc Hàm đang nhìn cô, ánh mắt thanh tỉnh, rõ ràng không phải là dáng vẻ mới vừa tỉnh ngủ.
“Chơi rất vui sao?” Cố Mặc Hàm dùng bàn tay kia nhéo nhéo mặt của Tần Vũ Dương, Tần Vũ Dương nghiêng đầu cắn ngón tay của anh, ngậm vào trong miệng. Cố Mặc Hàm chợt nhíu mày, tiếp theo bật cười một cách không đàn hoàng, không ngừng chuyển qua lại mút lấy ngón tay, đồng thời còn ở trong miệng Tần Vũ Dương vẽ một vòng, tràn đầy ý tứ khiêu khích.
Tần Vũ Dương bỗng đỏ mặt, ra sức cắn anh một cái, rồi buông ra. Một sợi trong suốt hiện ra trên ngón tay Cố Mặc Hàm được kéo từ khóe miệng Tần Vũ Dương, hình thành một góc cung cong cong, trên ngón tay để lại một hàng dấu răng, một cảnh ướt át quá lãng phí.
Hai tay Cố Mặc Hàm dùng sức nâng Tần Vũ Dương lên, để cô ngồi lên trên người anh. Tần Vũ Dương cảm thấy dưới mông thật nóng, thật cứng, sít sao đẩy vào cô, mặt cô càng đỏ hơn, hung hăng trừng mắt Cố Mặc Hàm, thế nhưng lúc Cố Mặc Hàm nhìn, không hề có sự uy hiếp, ngược lại càng hàm chứa phong tình. Anh cười ra tiếng, kéo cả người nhẹ nhàng rung động, nhẹ nhàng cọ xát cái nơi đang không ngừng trướng to vào Tần Vũ Dương.
Tần Vũ Dương đỏ mặt dùng sức giãy giụa, cái vùng mềm mại kia ma sát vào Cố Mặc Hàm, Cố Mặc Hàm ngược lại hút một hơi, gắt gao bóp chặt eo của Tần Vũ Dương, một bàn tay khác không ngừng tự do ở trên người cô, cứ qua lại ở vị trí nhạy cảm của cô.
Tần Vũ Dương dần dần động tình, cơ thể như nhũn ra, chống đỡ không nổi mà nằm ở trên người Cố Mặc Hàm. Cố Mặc Hàm dùng giọng nói khàn khàn dụ dỗ cô: “Vũ Dương, anh muốn em …”
Tần Vũ Dương nhìn Cố Mặc Hàm nhịn đến vẻ mặt có chút vặn vẹo, có chút không đành lòng, từ từ cởi quần áo của mình và Cố Mặc Hàm xuống, một lần nữa giạng chân ngồi ở trên người anh, phía dưới mở ra ngậm lấy cái vật nóng bỏng của Cố Mặc Hàm, thân thể từ từ hạ thấp xuống. Cảm giác ướt át nóng ấm vây quanh Cố Mặc Hàm, lông mày Tần Vũ Dương dần dần nhăn lại, mặc dù đã ướt át và đã chuẩn bị kỹ càng, nhưng cái thô to của anh vẫn vượt quá sự tưởng tượng của cô, sít sao đẩy vào nơi sâu nhất của cơ thể …
Tần Vũ Dương không thạo động vài cái, bên trong vách tường non mềm ma sát anh, hoàn toàn không có kỹ xảo gì đáng nói, nhưng lại làm cho Cố Mặc Hàm có một loại hưng phấn khác thường, trán của anh từ từ toát ra mồ hôi, về sau thực sự nhịn không được nghiêng người đem Tần Vũ Dương áp ở dưới thân mạnh mẽ giày vò, Cố Mặc Hàm từ trên cao nhìn xuống Tần Vũ Dương đang theo động tác của anh, biểu tình trên mặt từ trống rỗng chán chường biến thành thỏa mãn hạnh phúc, liên tục không ngừng rên rỉ kích thích thần kinh của anh, kịch liệt hôn như mưa lưu trên người cô, nửa dưới cường tráng từng chút từng chút mãnh liệt co rút. Tần Vũ Dương không tự chủ mà nâng eo nghênh hợp với anh, cơ thể không ngừng xuất hiện sự run rẩy không theo quy luật, một màn trắng xóa lấp lánh trước mắt, toàn thân không ngừng rung động.
Tần Vũ Dương cảm giác thắt lưng của mình đã gần bị chặt đứt, quả thực không chịu nổi mà nhỏ giọng mang theo ý khóc cầu xin Cố Mặc Hàm, Cố Mặc Hàm cảm thụ được sự co rút lại có tiết tấu của cô, khoái cảm tinh tế giống như tia chớp từ xương sống bay thẳng đến não, sau khi mạnh mẽ chạy nước rút vài chục cái, thì cúi người ôm thật chặt Tần Vũ Dương nhắm mắt lại thở hổn hển mà bùng nổ bắn ra. Trong lúc nhất thời trong phòng cảnh xuân vô hạn.
Bụng Tần Vũ Dương phát ra tiếng “Ục ục”, Cố Mặc Hàm rầu rĩ bật cười, không có ý tốt mở miệng: “Sao vậy, mới vừa cho em ăn xong giờ lại đói bụng ?”
Tần Vũ Dương tự biết nói không lại a