Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342160
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2160 lượt.
nh cái tên lưu manh này, vốn định ôm thắt lưng Cố Mặc Hàm thì lại xoay 360 độ nhéo lấy thịt bên hông anh, ngược lại Cố Mặc Hàm đau quá không ngừng “Xì xì” hít hơi lạnh.
Vẻ mặt Tần Vũ Dương thỏa mãn, ngước cổ lên nhìn Cố Mặc Hàm, “Anh còn dám nói lung tung nữa không?”
Cố Mặc Hàm nhìn dáng vẻ tiểu nhân đắc chí của cô không đành lòng đả kích cô, lập tức đáng thương nói: “Không dám, tiểu nhân tôi cũng không dám lỡ lời nữa.”
Tần Vũ Dương vênh váo tự đắc lại cố dùng sức, hắt cái cằm cao ngạo hỏi: “Gia ta đói bụng rồi, làm cái gì đi?”
“Tiểu nhân tôi ngay lập tức đi làm cho ngài, ngài muốn ăn cái gì thì nói cho tôi biết.”
Tần Vũ Dương giật mình buông tay ra, bắt lấy cánh tay Cố Mặc Hàm, “Anh biết nấu cơm?”
Lần này đổi lại là vẻ mặt đắc ý của Cố Mặc Hàm, nhìn như khiêm tốn kỳ thật mở miệng lại đa phần khoe khoang, “Dễ mà dễ mà, bọn em chưa từng nghe sao, mỗi một du học sinh đều là đầu bếp, cái gì ở Mỹ cũng ngọt đến nỗi người khác cũng không muốn ăn.”
Cố Mặc Hàm nói đến đồ ăn ở Mỹ, thì vẻ mặt ghét bỏ. Tần Vũ Dương xoa nhẹ lên mặt Cố Mặc Hàm, có chút xúc động mở miệng: “Mặc Hàm, anh nói cho em biết có được không? Nói cho em biết anh đã từng ở Mỹ có tốt không? Ở Mỹ anh đã gặp được ai phát sinh chuyện gì? Đem sinh hoạt năm năm đó của anh ở Mỹ nói cho em biết có được không?”
Cố Mặc Hàm cầm lấy tay Tần Vũ Dương tinh tế đặt lên môi hôn, “Được, sau này toàn bộ chuyện của anh anh đều sẽ từ từ nói cho em biết, bây giờ, chúng ta trước rời giường cho em ăn no rồi nói sau.”
Cố Mặc Hàm không nghĩ tới “Sau này” của anh sẽ là lâu đến vậy, mà Tần Vũ Dương cũng không nghĩ tới cô thật lâu sau này sẽ dùng loại phương thức kia mới biết được toàn bộ điều này.
Khi Tần Vũ Dương một tay vịn vào cửa tủ lạnh một tay chống nạnh dáng điệu như người đàn bà đanh đá nhìn Cố Mặc Hàm, thanh âm nhưng lại dịu dàng: “Xin hỏi Cố Mặc Hàm tiên sinh, anh chuẩn bị lấy cái gì nấu cho tôi ăn vậy?”
Cố Mặc Hàm nhìn cái tủ lạnh rỗng tuếch, không chút lo lắng mở miệng: “Chúng ta có thể đi mua thức ăn trước.”
Tần Vũ Dương “Phanh” một tiếng đóng cửa tủ lạnh lại, đơn giản lưu loát mở miệng: “Được thôi!”
Chiều cuối tuần, trong siêu thị động nghịt người mua sắm, Tần Vũ Dương ôm cánh tay Cố Mặc Hàm, nghe tiếng người hối hả, trong lòng tràn đầy cảm động và hạnh phúc.
Cố Mặc Hàm đang cúi đầu nghiêm túc chọn thức ăn, Tần Vũ Dương thì ở bên cạnh hết nhìn đông tới nhìn tây. Bỗng nhiên bên cạnh vươn ra một cánh tay nắm lấy tay Tần Vũ Dương, bàn tay kia ấm áp khô ráo. Tần Vũ Dương ngẩng đầu nhìn chủ nhân của bàn tay kia, anh vẫn duy trì động tác vừa rồi.
“Anh làm cái gì vậy?” Tần Vũ Dương không hiểu hỏi.
Cố Mặc Hàm hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Chọn thức ăn nha, em thích ăn gì?”
Tần Vũ Dương cúi đầu nhìn đôi bàn tay đang giao cùng một chỗ, lại ngẩng đầu bỗng nhiên phát hiện trên mặt Cố Mặc Hàm xuất hiện một mảng ửng hồng, cô hạnh phúc muốn rơi lệ, cười lên ha ha.
Cố Mặc Hàm rốt cục ngẩng đầu, có chút mất tự nhiên, “Em làm sao vậy?”
Tần Vũ Dương trừng mắt nhìn, cầm lấy một quả dưa chuột, điềm nhiên như không mở miệng, “Chọn thức ăn nha!”
Cố Mặc Hàm cùng Tần Vũ Dương mang theo hai túi thức ăn to về đến nhà, Tần Vũ Dương vừa đói vừa mệt, nằm trên ghế sa lon giả chết, Cố Mặc Hàm thì vào phòng bếp bắt đầu nấu cơm.
Tần Vũ Dương ngửi mùi thơm dần dần bay ra, nhịn không được đi đến phòng bếp.
Trong phòng bếp rộng rãi, Cố Mặc Hàm rửa đồ ăn, xắt đồ ăn, xào đồ ăn, các động tác thuần thục tư thế đẹp mắt, không qua loa chút nào. Tần Vũ Dương đi tới từ phía sau ôm lấy anh.
Cố Mặc Hàm tiếp tục động tác trong tay, khẽ nghiêng đầu hỏi: “Có phải đói bụng rồi không? Lập tức xong đây.”
“Em còn nhớ, Triệu Tịch Vũ hình như cũng ôm lấy anh như vậy, có đúng không?” Tần Vũ Dương trong giọng nói mang theo vị chua.
Cố Mặc Hàm có chút đau đầu, lập tức nhận sai, khẩu khí chân thành: “Anh sai rồi, sau này anh tuyệt đối sẽ không cho những người phụ nữ khác chạm anh dù chỉ một chút, nhất là Triệu Tịch Vũ.”
Lời kế tiếp Tần Vũ Dương muốn nói lại bị chận trở về, cô ngậm miệng lười biếng nằm trên lưng Cố Mặc Hàm, hít sâu một hơi, trên người Cố Mặc Hàm có mùi thức ăn, mùi dầu khói, đặc biệt anh còn có mùi nam tính, lơ đãng thấy cái LOGO kia không chớp mắt, Tần Vũ Dương không khỏi phỉ nhổ trong lòng, thật sự là lụn bại, mặc cái áo mắc như vậy mà đi nấu cơm.
Cố Mặc Hàm dưới tình huống cõng theo một người lớn vừa tìm tòi tán gẫu mà vẫn làm xong cả một bàn đồ ăn, còn có một nồi canh đậu hủ cá trích, màu sắc hương vị đều đủ, Tần Vũ Dương miệng ăn không nhiều.
Cố Mặc Hàm múc thêm cho cô một chén canh nữa, trong canh màu trắng sữa hiện lên đậu hủ và thịt cá trắng mịn, hít sâu một hơi, mùi thơm tràn ngập cả lồng ngực, Tần Vũ Dương nếm thử một ngụm, thiếu chút nữa đem đầu lưỡi nuốt vào, nhịn không được mở miệng tán thưởng: “Cố Mặc Hàm, anh vừa giỏi việc nước vừa đảm việc nhà, thật sự là nhân tài hiếm có đó!”
Đôi mắt hoa đào bay vào tóc mây Cố Mặc Hàm khẽ cong lên, khóe miệng nhếch cười, thần bí mở miệng, “Kỳ thật, anh am hiểu nhất khô