Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342163
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2163 lượt.
ôn nhu của Trình Húc kia, cô vặn vẹo lông mày, “Trình Húc, tôi cũng không biết nói với anh như thế nào, anh đừng như vậy…”
Tần Vũ Dương đứt quãng giải thích chuyện cô cùng Cố Mặc Hàm đã trải qua, từ lần gặp mặt ban đầu, đến sự xa nhau sau đó, rồi đến trùng phùng. Tần Vũ Dương bỗng nhiên phát hiện thì ra cô đều nhớ rõ ràng như vậy, từng điểm từng điểm cũng không có quên lãng.
Trình Húc lẳng lặng lắng nghe, chờ Tần Vũ Dương nói xong, anh ta giang hai cánh tay, đem Tần Vũ Dương ôm vào trong ngực, chậm rãi mở miệng mang theo chút thở dài, “Cô cái nha đầu ngốc này, đến cùng là có bao nhiêu dũng cảm, mới có thể nhớ mãi không quên như thế.”
Tần Vũ Dương từ từ đẩy anh ta ra, hốc mắt hơi ẩm ướt, “Trình Húc, thực xin lỗi, từ đầu tôi nên nói rõ ràng với anh. Tôi thật không thể quên được anh ấy, tôi và cái tuổi trẻ đó, cùng sự ấm áp trong trí nhớ đều liên hệ nhau, tất cả đều có bóng dáng của Cố Mặc Hàm. Năm năm, tôi cứ tưởng tôi đã quên đi, nhưng đến khi anh ấy đứng trước mặt tôi, tôi mới biết rõ tôi không gạt được lòng mình.”
Trình Húc đưa tay lau đi nước mắt của Tần Vũ Dương, vỗ vỗ bả vai của cô, thở dài một hơi, rồi xoay người rời đi.
Tần Vũ Dương nhìn bóng lưng của anh ta, tịch mịch bi thương. Cô chỉ sợ vĩnh viễn sẽ mất đi người bạn này.
Tần Vũ Dương nhận di dộng đã vang lên một lúc lâu, thanh âm của Cố Mặc Hàm truyền đến.
“Vũ Dương, em đang làm gì?”
Tần Vũ Dương nhìn thời gian đang mờ tối dần, từng chữ từng chữ phun ra, “Cố Mặc Hàm, nếu anh còn dám có lỗi với em nữa, em liền thiến anh đó!”
Bên kia bỗng nhiên mất đi âm thanh, đến khi Cố Mặc Hàm mới hiểu được ý tứ của cô, thì trái tim bỗng trở nên mềm mại, đều ngập tràn hạnh phúc, anh từ từ mới đáp lại một chữ, “Được!” Trong ôn nhu lộ ra sự kiên định.
**
Một năm cũ sắp qua đi, một năm mới lại sắp đến, quy củ xưa nay của giới kinh doanh thành phố C, trước tết âm tịch buổi họp hằng năm sẽ do các công ty lớn thay phiên nhau cử hành, năm nay đến phiên Phong Hoa, thời gian định là vào đêm Giáng sinh.
Những năm qua đều là Đổng sự Tôn mang theo Tần Vũ Dương cùng Bạch Ngưng tham gia, nhưng năm nay Đổng sự Tôn đã trả lời Tần Vũ Dương thế này, “Tôi cũng đã lớn tuổi rồi, không tụ tập được cái náo nhiệt của bọn trẻ tuổi các cô, cô cùng Bạch Ngưng đi đi!”
Bạch Ngưng tiếp một câu: “Đêm Giáng sinh tôi có hẹn, tự cô đi đi!”
Tần Vũ Dương hơi há to miệng, “Cô, có bạn trai?”
Điệu bộ của Bạch Ngưng vẫn là lạnh như băng như trước, “Không được sao?”
Tần Vũ Dương quay đầu hơi nhìn Đổng sự Tôn, vẻ mặt dò hỏi, Đổng sự Tôn thì trở lại cô một cái ánh mắt “Tôi cũng không biết”.
Tần Vũ Dương bắt đầu tưởng tượng vẻ mặt băng sương của Bạch Ngưng với vẻ chim nhỏ nép vào người ta, chậc chậc, thật là mong đợi nha.
Vì vậy, Tần Vũ Dương mang theo Liễu Vận Ca xông pha vào chiến trường. Ở trên đường đi, cô lại hỏi Liễu Vận Ca một lần: “Cô có thể uống rượu không?”
Liễu Vận Ca vẫn là câu đó: “Cũng được.”
Tần Vũ Dương suy nghĩ một chút cảm thấy xuất phát từ góc độ tình đồng nghiệp, cô cần phải nói cho Liễu Vận Ca về cuộc diện vào tối hôm nay.
“Tối hôm nay đến đó đều là người trong nghề, cô cũng biết, vào ngày thường mọi người đều sẽ có một chút va chạm hoặc lớn hoặc nhỏ. Cái gọi là họp hằng năm, chẳng qua là mượn cớ có cừu báo cừu có oán báo oán thôi, mà thủ đoạn báo thù báo oán của bọn họ chính là uống rượu. Lấy kinh nghiệm trước đây với lại năm nay Đằng Đạt đoạt được vụ đó có thể nói, tối hôm nay tôi và cô sẽ là mục tiêu công kích.”
Liễu Vận Ca bình tĩnh gật đầu, vẫn như cũ mặt không chút thay đổi. Tần Vũ Dương có chút bất đắc dĩ, thật sự là thua cái chị gái bình tĩnh này rồi.
Tần Vũ Dương vừa vào đại sảnh, liền thấy Lãnh Thanh Thu vẫy tay với cô.
“Hey, Vũ Dương, chị gái Liễu.” Lãnh Thanh Thu hình như có một loại nhiệt tình vượt quá người bình thường đối với Liễu Vận Ca.
Tần Vũ Dương kéo Lãnh Thanh Thu đang chuẩn bị bổ nhào trên người Liễu Vận Ca, “Sao chỉ có một mình cậu? Thạch Lỗi nhà cậu đâu ?”
Lãnh Thanh Thu nghe được cái tên này lập tức bày ra vẻ mặt cao ngạo, không nói lời nào, khí chất trầm tĩnh lập tức tản mát ra.
Cãi nhau?
Liễu Vận Ca nói với Tần Vũ Dương: “Thạch tổng ở bên kia.”
Tần Vũ Dương theo tầm mắt Liễu Vận Ca nhìn sang, Thạch Lỗi đang tươi cười nói chuyện với một người đẹp eo thon chân dài, không biết đang nói chuyện gì, cô gái đẹp kia cách mỗi vài phút liền cười ha ha. Mặc dù người xưa có viết: “Phàm là nữ tử, trước học lập thân. Phương pháp lập thân, ngoài việc trong sạch, trinh tiết, trong sạch thì bản thân thanh khiết, trinh tiết thì bản thân vinh hoa, đi không được quay đầu lại, nói không có hở môi…”, nhưng Tần Vũ Dương phải thừa nhận cô người đẹp kia cười to cũng thật đáng thưởng thức.
Cô đụng đụng Lãnh Thanh Thu, “Thanh Thu, sau vườn nhà cậu cháy kìa.”
Lãnh Thanh Thu quay đầu liếc một cái, không để ý tới. Nhưng Tần Vũ Dương rõ ràng cảm giác hô hấp càng sâu của Lãnh Thanh Thu.
Thạch Lỗi lơ đãng vừa quay đầu lại, sau khi thấy các cô rất nhanh chào tạm biệt người đẹp rồi đi tới.
“Thanh