Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342162
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2162 lượt.
Thu, em đến đây lúc nào thế?”
Cái vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười của Lãnh Thanh Thu, “Thôi mà, Thạch tổng, ngài là cấp cao của công ty, tôi chỉ là một chủ quản nhỏ, không cần gọi thân mật như vậy, giống như hai ta rất quen thuộc lắm.”
Thạch Lỗi ngược lại một chút cũng không để ý sự không nể mặt của Lãnh Thanh Thu, lập tức hạ thấp thái độ, “Thanh Thu, anh không phải đã nhận sai rồi sao, anh thật không cố ý gạt em, em đừng giận nữa. Này, Vũ Dương cũng ở đây, chính cô ấy cũng không muốn nói chuyện này, anh một đại nam nhân sao có thể lắm mồm được chứ ?”
Tần Vũ Dương rốt cuộc đã biết nguyên nhân, hóa ra là trách Thạch Lỗi giấu chuyện của cô cùng Cố Mặc Hàm.
“Đúng rồi, ngài không lắm mồm, còn tôi thì lắm mồm rồi, vậy ngài đi tìm cô nào đừng lắm mồm đi, đúng rồi, người đẹp vừa nãy kia cũng không sai đâu, có thể cân nhắc.” Lãnh Thanh Thu một mực không tha.
Thạch Lỗi bỗng nhiên túm lấy cánh tay Lãnh Thanh Thu kéo ra ngoài, Lãnh Thanh Thu hét lên một tiếng, dẫn tới sự liếc mắt của mọi người, Thạch Lỗi giống như không thấy được ánh mắt của người khác, sải từng bước về phía trước đem Lãnh Thanh Thu lôi đi.
Lý Thanh Viễn đứng ở đàng xa nhìn một màn này, trong miệng chép một tiếng, “Thật là cuống cuồng mà, không thể đợi về nhà sao? Trước mặt mọi người, quá mất mặt! Tớ cũng ngại nói tớ quen biết cậu ta.”
Hà Văn Hiên liếc cậu một cái, “Trong cái đầu cậu không thể nghĩ cái gì đứng đắn được sao?”
Lý Thanh Viễn không chút do dự đánh trả: “Cậu thì quá đứng đắn rồi, Asakawa Ran, Aoi Sora, Maria Ozawa [2'>, đến một người mà cậu cũng không nhận ra. Nếu nói đàn ông không xem A [3'> được, bị tổn thương chính là phụ nữ. Tớ thật sự là thay chị dâu tương lai của tớ lo lắng đó!”
Hà Văn Hiên khóe miệng nhếch lên, hiền lành nhìn Lý Thanh Viễn, “Nếu không, trước đó cậu thay tớ xem thử chị dâu tương lai đi, xem một chút có thể bị tổn thương hay không ?”
Lý Thanh Viễn mở to hai mắt khiếp sợ nhìn anh ta, một câu cũng không nên lời, chỉ vào anh ta: “Cậu, cậu …” Sau khi cậu nửa ngày trời mới nhanh như chớp chạy đi.
Hà Văn Hiên khẽ thu lại độ cong khóe miệng, nhíu nhíu mày. Cố Mặc Hàm, Mạc Sính Dã, Doãn Đông Tuân ba người rất ăn ý trao đổi ánh mắt, trong mắt mang theo ý tứ giống nhau.
Sau khi Tần Vũ Dương cùng Liễu Vận Ca dạo quanh một vòng đã uống không ít rượu, Lãnh Thanh Thu với một khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng đã trở lại, đôi môi hơi sưng. Vừa nãy trước khi ra ngoài còn là bà hoàng hung hăng, bây giờ lại là vẻ mặt thẹn thùng của một cô gái nhà láng giềng. Mà Thạch Lỗi bên cạnh lại đang nắm tay cô ấy, vẻ mặt hứng khởi bừng bừng.
Tần Vũ Dương nhìn Lãnh Thanh Thu cười xấu xa, bỗng nhiên cảm thấy có đạo ánh mắt đang quét tới, cô vừa quay đầu liền thấy Cố Mặc Hàm đang bị một đám người vây quanh, anh khéo léo ứng đối, khiêm tối lại lịch sự, thấy cô nhìn sang, nghịch ngợm nháy mắt với cô một cái, Tần Vũ Dương cười càng rộng.
Lúc Thạch Lỗi bị người khác vây quanh Lãnh Thanh Thu phá vòng vây đi ra tiến đến trước mắt Tần Vũ Dương, mới vừa muốn nói chuyện đột nhiên trong ánh mắt lóe tia sáng kỳ dị. Lúc sau Tần Vũ Dương nghĩ lại, rốt cục cũng hiểu đó là sự hưng phấn khi thấy con mồi.
Lãnh Thanh Thu bắt lấy cánh tay Tần Vũ Dương, vẻ mặt tràn đầy phấn khích: “Ê, Triệu Tịch Vũ kìa, chúng ta qua đó uống một ly với cô ta thôi, chị gái Liễu cùng đi nha.”
Tần Vũ Dương không thể tin nhìn Lãnh Thanh Thu, nếu mấy ngày trước Lãnh Thanh Thu có loại hành động này cô tuyệt không thấy kỳ lạ, nhưng hiện tại Lãnh Thanh Thu biết rõ quan hệ giữa cô cùng Triệu Tịch Vũ mà còn làm như vậy, cô lại không thể giải thích được.
Tần Vũ Dương vẫn còn đang khó hiểu đã bị lôi kéo đến trước mắt Triệu Tịch Vũ. Lãnh Thanh Thu thân thiết cười với Triệu Tịch Vũ, “Triệu tiểu thư, xin chào, tôi là Lãnh Thanh Thu của Phong Hoa, rất hân hạnh được biết cô. Nghe nói cô là học muội của Vũ Dương, tôi là bạn tốt của cô ấy.”
Tần Vũ Dương ở một bên trợn tròn mắt, Lãnh Thanh Thu, đầu óc cậu đã bị hỏng rồi. Liễu Vận Ca nhìn một màn này cũng khẽ nhíu nhíu mày.
Cũng cùng bối rối còn có Triệu Tịch Vũ, cô ta vẫn cho rằng Tần Vũ Dương một chút cũng không muốn nhìn thấy cô ta, không nghĩ tới cô sẽ chủ động tới đây chào hỏi. Triệu Tịch Vũ nghi hoặc nhìn về phía Tần Vũ Dương, Tần Vũ Dương hơi cười có lệ đối với cô ta.
Thời điểm bên cạnh có một nam một nữ đi qua đây, Lãnh Thanh Thu bỗng nhiên hơi loạng choạng đi về phía trước, hình như là bị hai người kia đụng phải, toàn bộ rượu trong ly đều hất lên người Triệu Tịch Vũ.
Hai người kia cũng kỳ quái, rõ ràng không có đụng vào mà, nhưng nhìn đến Lãnh Thanh Thu là cô gái mới vừa mới dây dưa cùng Thạch Lỗi, cũng chỉ có thể vội vàng nói xin lỗi. Lãnh Thanh Thu vẻ mặt khoan dung tha thứ cho bọn họ, sau đó lại khẩn trương nhìn Triệu Tịch Vũ, trong thanh âm mang theo vẻ bối rối: “Triệu tiểu thư, cô không sao chứ, thật sự rất xin lỗi. Tôi cùng cô đi sửa soạn lại một chút đi.”
Triệu Tịch Vũ nhìn vết rượu trên lễ phục của mình, bực bội đẩy Lãnh Thanh Thu ra, “Không cần, để tôi tự đi.” Nói