Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342157
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2157 lượt.
lá nhàn nhạt, nguyên nhân bởi vì uống rượu, trong mắt ba quang lưu chuyển, □ khôn cùng.
“Uống rượu?” Tần Vũ Dương hỏi.
Cố Mặc Hàm nhíu mày, cúi đầu xuống ngửi ngửi bản thân, “Em vậy mà cũng có thể đoán được, anh cố ý ở bên ngoài thật lâu rồi mới đi vào. Ban nãy trên đường cảnh sát giao thông mà có kiểm tra nồng độ cồn sau khi lái xe cũng không đo ra được.”
Tần Vũ Dương cười anh, “Hắn ta dù cho có đo ra được cũng không thành vấn đề, ai dám bắt ngài chứ?” Sau đó lại nghĩ đến cái gì, cau mày, “Anh tự mình lái xe về?”
“Anh chỉ uống mấy ly thôi, gần đây tâm tình Sính Dã không tốt lắm nên uống hơi nhiều, anh bảo lái xe đưa cậu ấy về.”
Tần Vũ Dương động khí, hổn hển rống anh, “Vậy anh phải gọi em đi đón anh chứ. Cố Mặc Hàm, một lần cuối cùng em nói cho anh biết, về sau đã uống rượu thì không cho phép lái xe! Bài học lần trước còn chưa đủ hả!”
Cố Mặc Hàm ngồi xuống ôm cô, cười hì hì nhận sai: “Biết rồi, bà xã! Đừng nóng giận nữa, ai, sao em biết anh xảy ra tai nạn xe?”
“Nghe Thanh Thu nói, cô ấy nghe Thạch Lỗi nói.”
Cố Mặc Hàm kéo dài âm “Ah” một tiếng, “Thì ra là em đã sớm cài cơ sở ngầm ở bên cạnh anh.”
“Xí, đừng tự đề cao mình!”
Hai người hi hi ha ha nháo thành nhất đoàn.
“Đúng rồi, ngày mai là sinh nhật Sính Dã, gần đây tâm tình cậu ấy không tốt, bọn anh định tổ chức một buổi sinh nhật tốt lành cho cậu ấy, em cũng cùng đi chứ!”
“Anh ấy bị làm sao vậy?”
“Làm sao vậy, còn không phải là quà đáp lễ của cái cô trợ lý kia của em ban tặng sao?”
“Liễu Vận Ca? Có liên quan tới cô ấy? Chuyện gì xảy ra, Mạc Sính Dã ngắm trúng cô ấy?” Tần Vũ Dương vẻ mặt hưng phấn.
Cố Mặc Hàm hơi dán lên cái mũi của cô, “Bà xã của anh đúng là thông minh!”
Tần Vũ Dương đẩy đẩy anh, “Anh mau tắm rửa đi! Toàn thân mùi rượu khó ngửi muốn chết.”
“Cùng nhau tắm đi!” Cố Mặc Hàm hôn hai má Tần Vũ Dương.
“Không muốn, em tắm rồi.”
“Đi mà đi mà, cùng nhau tắm.”
Giữa lúc đang do dự, rốt cuộc cũng thỏa mãn ý nghĩ của Cố Mặc Hàm, hơi nước trong suốt lượn lờ trong phòng không ngừng truyền đến tiếng thở gấp.
Lời hứa
Ngày hôm sau lúc sắp đến giờ tan tầm, Tần Vũ Dương từ cửa sổ phòng làm việc nhìn xuống, quả nhiên thấy được Mạc Sính Dã và Liễu Vận Ca. Hai người bọn họ không biết đang nói cái gì, sau lại là Mạc Sính Dã lôi kéo Liễu Vận Ca nhét vào trong xe cách đó không xa, rất nhanh nghênh ngang rời đi.
Tần Vũ Dương cầm lấy cái ly, không khỏi bật cười. Một vài năm sau, khi Tần Vũ Dương và Cố Mặc Hàm nói đến một màn này, tự đáy lòng cảm thán, Liễu Vận Ca quả nhiên là kiếp nạn của Mạc Sính Dã, hơn nữa còn là anh ta tự nguyện mắc câu.
Rất nhanh liền thấy chiếc xe kia đánh xe lưu loát dừng ở dưới lầu, sau đó di động vang lên, khóe miệng Tần Vũ Dương không tự giác cong lên, nhận cuộc gọi.
Ngồi vào trong xe, Tần Vũ Dương hỏi anh: “Sinh nhật của Mạc Sính Dã em có cần tỏ chút thành ý hay không ?”
Đang lúc nói chuyện thì đã đến club tư nhân kia, vào ghế lô, ngoại trừ Lý Thanh Viễn đều đã đến. Liễu Vận Ca ngồi ở bên cạnh Mạc Sính Dã, lúc Tần Vũ Dương và Liễu Vận Ca đối mặt rõ ràng cảm giác được cô ấy tránh né. Doãn Đông Tuân bên cạnh vẫn là cô gái vui vẻ đáng yêu kia. Bác sĩ Hà vẫn là một người cô đơn như trước.
Lãnh Thanh Thu từ bên cạnh Thạch Lỗi tiến đến trước mặt cô, nhỏ giọng hỏi: “Ôi, chị gái Liễu cùng Mạc tổng là từ khi nào bắt đầu vậy?”
Tần Vũ Dương nhún vai, tỏ vẻ không biết.
Lúc này cửa ghế lô bị đẩy ra, Lý Thanh Viễn ôm một ngọc nữ thanh thuần đi vào, dưới cái nhìn soi mói của tất cả mọi người, anh ta rất tự nhiên giới thiệu: “Đây là bạn gái của tớ, mọi người hẳn đều đã biết đi.”
Cô bé kia hào phóng cười với mọi người, tự nhiên chừng mực.
Tần Vũ Dương nhìn cô bé kia, hẳn là đều biết, đây là ca sĩ ngôi sao ra mắt gần đây, Vu Thiên Thiên. Đi trên con đường ngọc nữ, mấy ngày trước cô cùng Lãnh Thanh Thu thảo luận qua. Lãnh Thanh Thu vẫn rất ghét cách dùng cái từ ngọc nữ này, đến nỗi hận ốc cập ô [1'>, lúc ấy cô ấy với vẻ mặt khinh thường nói với Tần Vũ Dương, “Ngọc nữ? Ai biết có còn trinh nữ hay không kìa!”
Tần Vũ Dương nghĩ đến đó liền nghiêng đầu sang nhìn về phía Lãnh Thanh Thu, Lãnh Thanh Thu cũng rất là ăn ý nhìn sang, hai người nhịn không được bật cười.
Tần Vũ Dương bỗng nhiên phát hiện đàn ông ở đây đều đưa ánh mắt chiếu về phía bác sĩ Hà, bác sĩ Hà vất hai chân lên, một tay cầm lấy ly rượu, nhẹ rung lắc lư từ từ, con mắt nhìn chằm chằm chất lỏng trong ly.
Tần Vũ Dương mê hoặc, đều nhìn anh ta làm cái gì?
Mọi người rất nhanh khôi phục lại vẻ bình thường, Lý Thanh Viễn ôm Vu Thiên Thiên chen đến ngồi xuống bên cạnh Hà Văn Hiên, sau đó trình diễn màn ân ái, thỉnh thoảng nghía Hà Văn Hiên một cái. Hà Văn Hiên thay đổi bản tính nói lời ác độc trước kia, cả đêm đều trầm mặc không nói, chỉ là uống một ly lại nối tiếp một ly, sắc mặt càng ngày càng khó coi.
Cố Mặc Hàm khẽ huých Tần Vũ Dương, Tần Vũ Dương nhìn anh, anh nhẹ nhấc cái cằm lên, cô theo sự ra hiệu của anh nhìn sang. Ng