XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342180

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2180 lượt.

ra Cố Mặc Hàm nói tiếng Đức rất khá.
Cô tò mò hỏi: “Làm sao anh lại nói được tiếng Đức ?”
Cố Mặc Hàm nắm tay của cô bỏ vào trong túi áo lớn, “Khi ở Mỹ bạn cùng phòng là một người Đức, anh học được.”
Khi bọn họ đi đến cửa của một tòa giáo đường, bên trong đang cử hành một buổi hôn lễ. Bọn họ tay trong tay đứng ở cửa lẳng lặng nhìn, mang trên mặt nụ cười đầy cảm xúc. Rất nhanh từ bên trong tràn ra một đoàn người, những người trẻ tuổi đang rất hào hứng chờ đợi cô dâu sắp ném bó hoa trong tay. Bó hoa trên không trung xẹt qua một đường vòng cung, cuối cùng rơi đến trước mặt Tần Vũ Dương, cô theo bản năng đưa tay đón lấy.
Cô dâu và những cô gái trẻ tuổi đang cười kia đều quay đầu nhìn về phía Tần Vũ Dương, trên mặt đều là nụ cười thân thiện, hô với cô cái gì đó, Cố Mặc Hàm cười trả lời các cô ấy.
“Các cô ấy đang nói cái gì?” Tần Vũ Dương hưng phấn mà hỏi.
Cố Mặc Hàm cười xấu xa trả lời: “Các cô ấy nói, em rất may mắn tìm được một người yêu đẹp trai như anh.”
Tần Vũ Dương cười to: “Anh cái kẻ tự luyến cuồng này.”
Cố Mặc Hàm bỗng nhiên nghiêm túc nói: “Bọn họ nói, chúc mừng em, hi vọng chúng ta sớm ngày đi vào cung điện hôn nhân.”
Tần Vũ Dương cúi đầu xuống đỏ mặt.
Bọn họ đi vào giáo đường, bên trong không còn một bóng người, chung quanh khắp nơi được trang trí bằng hoa tươi, trên mặt đất còn để lại những cánh hoa được tung lên trong hôn lễ vừa rồi. Cố Mặc Hàm dắt Tần Vũ Dương đi đến trước cây thập tự, thành kín nhìn.
Cố Mặc Hàm trịnh trọng mở miệng, tiếng Đức trầm thấp dễ nghe từ từ bật ra.
“Tần Vũ Dương, anh Cố Mặc Hàm nguyện ý cưới em làm vợ anh, làm người bạn đời trong sinh mệnh của anh và là người vợ duy nhất của anh.
Anh sẽ quý trọng tình yêu của chúng ta, bất luận là hiện tại, tương lai, hay là vĩnh viễn.
Anh sẽ tin tưởng em, tôn trọng em.
Anh và em sẽ cùng nhau vui vẻ, cùng nhau đau khổ.
Anh sẽ hết lòng yêu em.
Bất luận tương lai là tốt hay xấu, là gian nan hay vui vẻ, anh cũng sẽ cùng em vượt qua.
Bất luận tương lai chúng ta có nghênh đón cuộc sống thế nào, anh vẫn sẽ luôn bảo vệ em.
Tựa như anh vươn tay cho em nắm chặt lấy,
Anh sẽ đem sinh mệnh của anh giao phó cho em.
Cho nên, xin em giúp anh, làm chủ cho anh.
Vũ Dương, ở nơi này anh chân thành khẩn cầu Thượng Đế đừng để em rời khỏi anh nữa,
Từ nay về sau, em đến nơi nào thì anh sẽ đến nơi đó,
Em dừng lại anh cũng sẽ dừng lại,
Anh Cố Mặc Hàm ở nơi này xin thề, bất luận có phát sinh bất cứ chuyện gì, anh cũng sẽ ở bên cạnh em, cùng em sinh tử tương tùy [3'>.”
Tần Vũ Dương nghe không hiểu anh đang nói cái gì, nhưng nhìn vẻ mặt thành kính của Cố Mặc Hàm, cũng không dám cắt ngang. Cố Mặc Hàm sau khi nói xong, cô tò mò hỏi: “Anh đã nói cái gì?”
Cố Mặc Hàm nghiêng người ôm lấy cô, một cái hôn ôn nhu vào mi tâm, “Không có gì, anh chỉ thỉnh cầu Thượng Đế ban phúc cho chúng ta về sau sẽ hạnh phúc vui vẻ trong cuộc sống chung.”
_______________
Chú thích:
[1'> Ái ốc cập ô, hận ốc cập ô: tương tự với câu “Yêu ai yêu cả đường đi, ghét ai ghét cả tông chi họ hàng”.
[2'> Tiểu biệt thắng tân hôn: Vợ chồng son nếu vì công tác hoặc là có chút chuyện mà phải xa nhau vài ngày, tới lúc gặp lại, tình cảm càng thêm ngọt ngào (Gặp lại nhau sau một thời gian xa cách, cảm giác tựa như mới kết hôn).
[3'> Sinh tử tương tùy: Sống chết có nhau.






Thái hậu và Tiểu Cố Tử
Mới vừa mở cửa phòng Cố Mặc Hàm liền không thể chờ đợi được lấn người lên trước, đem Tần Vũ Dương đặt ở trên ván cửa hôn mãnh liệt, cầm lấy tay của cô đặt lên trên nơi nóng rực của mình, nhẹ nhàng chà xát, tay kia từ vạt dưới áo lông luồn vào, tiến đến trước ngực vuốt ve.
“Cưng à, nắm anh…”
Tần Vũ Dương nghe lời kéo dây khóa quần anh ra, bàn tay nhỏ ấm áp mềm mại cầm thật chặt, di chuyển lên xuống, bàn tay nhỏ trắng nõn mảnh khảnh khiến cho Cố Mặc Hàm điên cuồng, quả thực như sắp phải nổ tung. Tần Vũ Dương vuốt cái phần nóng rực đang nhảy dựng lên, cô đầy khẩn trương, bỗng nhiên hơi dùng sức, thì nghe được tiếng hít lấy hơi cùng nghiến răng nghiến lợi của Cố Mặc Hàm, âm thanh thô ráp: “Em tiểu yêu tinh này!”
Tay của anh theo đường cong lả lướt không ngừng đi xuống, sau khi cảm giác được sự ướt át của cô thì từ từ đem ngón giữa đút vào, cảm giác bên trong ấm áp làm cho anh mất hồn, ở trong một vùng lầy lội di chuyển qua lại. Tần Vũ Dương dần dần thích ứng, nhỏ giọng rên rỉ.
Ngày hôm sau Tần Vũ Dương dựa ở trên giường không đứng dậy nổi, Cố Mặc Hàm thức dậy rửa mặt xong, thu dọn xong đồ đạc, mà Tần Vũ Dương còn ôm lấy chăn mền ngủ đến không biết trời đất. Cố Mặc Hàm nhẹ nhàng lay cô: “Vũ Dương, mau rời giường, máy bay cũng không chờ em đâu!”
Tần Vũ Dương vùi đầu vào trong chăn, mơ mơ màng màng trả lời: “Không đợi em được thì thôi, anh không phải có chiếc máy bay tư nhân sao, chúng ta ngồi cái đó trở về.”
Cố Mặc Hàm dở khóc dở cười: “Em không phải là rất ghét sự xa hoa sao, bây giờ sao lại thỏa hiệp rồi, em cho rằng máy bay muốn bay là