Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342150
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2150 lượt.
ồi ở góc Mạc Sính Dã đang cường hôn Liễu Vận Ca, Liễu Vận Ca dần dần buông tha sự giãy giụa, hai tay ôm lấy cổ Mạc Sính Dã.
Lúc tách ra, Mạc Sính Dã “Tâm tình không tốt” cười đến như con mèo ăn vụng, ngược lại vẻ mặt Hà Văn Hiên lại đen xịt.
Trên đường trở về, Tần Vũ Dương đặc biệt tò mò hỏi Cố Mặc Hàm, Cố Mặc Hàm trầm tư một lúc, cau mày lại không lên tiếng.
Vài ngày sau, khi Tần Vũ Dương ở trên báo chí xem bức ảnh Hà Văn Hiên và Vu Thiên Thiên thân mật đứng chung một chỗ, cô cảm thấy thế giới này đúng thật là điên cuồng. Buổi chiều cô đi Phong Đạt làm việc, thì gặp phải một màn náo nhiệt.
Hà Văn Hiên và Lý Thanh Viễn đang ở trên hành lang khoa tay múa chân anh một quyền tôi một chưởng. Xem tư thế hai người đều đã từng luyện qua. Lý Thanh Viễn đỏ hồng con mắt từng chiêu từng thức đều dùng hết toàn lực, Hà Văn Hiên cười lạnh không chút hoang mang ngăn cản. Bốn người còn lại vẻ mặt hưng phấn ở một bên nhìn náo nhiệt, ngẫu nhiên ai rơi vào thế hạ phong, bọn họ sẽ ở bên cạnh chỉ điểm một hai chiêu.
Cố Mặc Hàm thấy Tần Vũ Dương, thì đi tới.
“Bọn họ làm cái gì vậy? Luận bàn võ nghệ?” Tần Vũ Dương không hiểu hỏi.
“Tranh giành tình nhân. Em không đọc báo hôm nay sao?” Cố Mặc Hàm vẻ mặt bí hiểm.
Tần Vũ Dương hiểu.
“Đúng rồi, chi nhánh công ty bên Mỹ xảy ra chút vấn đề, ngày mai anh phải đi qua xử lý một chút.”
“Đi bao lâu? Khi nào thì trở về?”
“Khó nói được, nhanh thì ba năm ngày là đủ, nếu chậm có khả năng cần nửa tháng. Như thế nào, luyến tiếc anh sao?” Cố Mặc Hàm lại lộ ra một điệu bộ cà lơ phất phơ.
Tần Vũ Dương trợn mắt liếc anh một cái.
Ngày hôm sau Cố Mặc Hàm liền đi, cuộc sống không có Cố Mặc Hàm khiến cho Tần Vũ Dương cảm thấy hư không, cô thỉnh thoảng sẽ nhìn di động, chờ điện thoại Cố Mặc Hàm. Cố Mặc Hàm giống như bề bộn nhiều việc, mỗi lần gọi điện thoại thì đều rất mệt mỏi, Tần Vũ Dương có chút đau lòng.
Chưa được mấy ngày, bản thiết kế sản phẩm của Đằng Đạt xảy ra vấn đề, Tần Vũ Dương cần đến Munich cùng nhà thiết kế tiến hành bàn bạc. Tần Vũ Dương vẫn rất thích đi, Cố Mặc Hàm không ở bên người, đi ra ngoài cảm thụ một chút phong thổ nhân tình cũng không tệ lắm.
Máy bay hạ cánh, liền thấy một thế giới màu trắng, trên bầu trời những bông tuyết nhỏ còn đang bay, còn có đủ kiểu kiến trúc pháo đài cổ kính, như một thế giới đồng thoại.
Người Đức nghiêm cẩn nghiêm túc một mặt làm cho Tần Vũ Dương khâm phục, mặt khác lại khiến cô phát điên, các vấn đề về bản thiết kế rốt cục cũng bàn bạc xong, Tần Vũ Dương quyết định về sau cũng không bao giờ tiếp xúc bất cứ công việc gì cùng người Đức nữa.
Đồng thời làm cho Tần Vũ Dương phát điên còn có nhiệt độ của Munich, lạnh rét làm người ta giận sôi gan. Đi những con phố khác nhau, ngắm người Munich nhàn tản vui vẻ và các du khách màu da khác nhau đan xen qua lại, ngẫu nhiên còn gặp trúng du học sinh, nghe được bọn họ nói tiếng Trung liền sinh ra một loại cảm giác thân thiết.
Tần Vũ Dương tản bộ không mục đích khắp trung tâm thành phố, ngắm những thành lũy, giáo đường, cung điện cùng điêu khắc kia, còn có những đường phố và cửa hàng trần tục phức tạp, phá lệ nhảy nhót như chim sẻ.
Sau thực sự đông lạnh đến không chịu nổi mới trở về khách sạn, tắm rửa xong đi ra phát hiện trên điện thoại có mấy cuộc gọi nhỡ, là Cố Mặc Hàm , vừa định gọi lại, thì anh lại gọi tới.
“Alô, Mặc Hàm.”
“Ừ, vừa rồi sao không nghe điện thoại?”
“Em đi tắm mất, không nghe thấy, anh đang làm gì đó?”
“Em đoán đi.” Trong thanh âm Cố Mặc Hàm mang theo một tia hưng phấn.
“Em nghĩ thử coi, hiện tại anh ở bên kia hẳn là ban ngày, anh có phải mới vừa họp xong ?” Tần Vũ Dương nằm ở trên giường hỏi.
“Mở cửa.”
“Cái gì?”
“Tiểu ngu ngốc, mở cửa mau.” Cố Mặc Hàm lại nói một lần.
Tần Vũ Dương rốt cục kịp phản ứng, ném điện thoại xuống đi tới mở cửa, Cố Mặc Hàm quả nhiên đứng ở ngoài cửa, vẻ mặt mỉm cười nhìn cô. Cô thét chói tai ôm lấy Cố Mặc Hàm, Cố Mặc Hàm bị ôm chặt lui về sau hai bước.
Anh ôm lấy cô đi vào, đóng cửa lại.
“Thấy anh cao hứng như vậy hả?” Cố Mặc Hàm cười hỏi.
Tần Vũ Dương dùng sức gật đầu, “Anh không phải là ở Mỹ sao? Sao lại tới Munich rồi?”
Cố Mặc Hàm kéo cô đến ghế sofa ngồi xuống, “Công việc bên đó hoàn thành trước thời hạn, cho nên đến đây tìm em.”
Có trời mới biết anh nhớ Tần Vũ Dương nhớ kinh khủng, để công việc hoàn thành trước thời hạn, mỗi ngày làm việc đến rạng sáng, có đôi khi thậm chí suốt đêm, khiến cho mọi người không ngừng oán hận.
Tần Vũ Dương lúc này mới chú ý tới quầng thâm dưới mắt anh, đau lòng cùng cảm động xông đến trái tim, “Nói, có phải anh rất nhớ em không?”
Cố Mặc Hàm ôm cô thật chặt, cảm giác ấm áp mềm mại chảy thẳng đến đáy lòng, anh thoải mái thở dài một hơi, “Đúng vậy, Vũ Dương, anh nhớ em.”
Tần Vũ Dương đắc ý cười ha ha, sau đó ngẩng đầu hôn một cái vang dội lên trên mặt Cố Mặc Hàm.
Buổi tối hôm đó, Cố Mặc Hàm làm cho Tần Vũ Dương biết cái gì là tiểu biệt thắng tân hôn [2'>.
Ngày hôm sau, lúc hai người ở trên đường đi dạo, Tần Vũ Dương mới biết được thì