Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341791
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1791 lượt.
áy náy đều cất kín trong lòng.
Anh bị ướt sũng thì có liên quan gì đến cô? Anh bị mất mặt, bị cười nhạo thì có liên quan gì đến cô? Cô đã nói rồi, hai người đã chẳng còn quan hệ gì hết.
Tử Kiều nghiến răng, lại nhìn về phía Tử Ngạo đang đứng giữa đài phun, ngay lúc sau quay người bỏ đi. Tiếp đó tiếng nhạc lại thay đổi, các tia nước nhanh chóng hạ xuống, thay vào đó là những tia nước khác.
Trong tiếng kêu kinh ngạc của mọi người, dưới ánh đèn lấp lánh đủ màu, tia nước hiện lên tuyệt đẹp. Tăng Tử Ngạo toàn thân ướt đẫm, khuôn mặt tuấn lãng sầm sì nhanh chóng bước đi.
Tăng Tử Kiều gần như phát điên, giơ bàn tay trái còn cử động được đánh anh, nhưng vẫn bị anh kéo đi, sau đó nhét vào taxi.
“Tăng Tử Ngạo, anh là đồ hạ tiện.”
“Anh còn chiêu hạ tiện hơn chưa giở ra đâu.” Tăng Tử Ngạo nhanh chóng vào xe ngồi cạnh Tử Kiều, lạnh lùng lên tiếng: “Đừng có chọc giận anh, hậu quả hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của em đấy!”
Bác lái xe phía trước đang uống nước, suýt chút nữa chết sặc trước tình hình của hai người phía sau. Bác đặt ly nước xuống, ho hắng vài tiếng, ngồi thẳng người rồi bình tĩnh hỏi: “Xin hỏi hai vị đi đâu?”
“Tòa chung cư Minh Đô Quốc Tế.”
Trong chiếc taxi này, do có lái xe, Tăng Tử Kiều thôi không cãi cọ, quay mặt nhìn ra bên ngoài. Không lâu sau, xe về tới khu chung cư Minh Đô Quốc Tế. Tăng Tử Ngạo toàn thân ướt đẫm, nên đã trả cho lái xe hai lần tiền coi như bồi thường phí tổn.
Xuống khỏi xe, anh nắm chặt bàn tay của Tăng Tử Kiều, kéo cô về nhà. Thang máy lên cao, Tăng Tử Kiều cuối cùng cũng tìm được cơ hội hất bàn tay nắm chặt nãy giờ ra. Cô nhìn rõ dấu tay in hằn trên da, thét lớn vào mặt Tăng Tử Ngạo: “Anh có biết thế nào là thương hoa tiếc ngọc không?” Kể từ lúc ở hộp đêm về, anh liên tục nắm chặt cổ tay cô không buông, khiến cô đau đớn vô cùng.
“Anh còn chưa thi hành biện phát giáo dục bằng gậy gộc với em là em phải thắp hương cảm ơn trời đất rồi đấy!” Tăng Tử Ngạo lạnh lùng đáp lại. Đã hai mấy tuổi đầu rồi mà còn học theo những đứa trẻ ở thời kì mới lớn, không biết tự khống chế mình, những điều tự tôn, tự trọng, tự yêu thương bản thân năm đó bố dạy, lẽ nào cô đã quên sạch rồi sao, thực sự là tức chết đi được.
Suy nghĩ lại, Tử Ngạo chợt nhớ ra Tử Kiều đã mất trí nhớ, nếu còn nhớ được thì chắc sự việc đã không thành ra thế này. Biết trước cô mất trí sẽ trụy lạc, buông thả như vậy, anh chẳng bao giờ đề nghị ly hôn.
“Anh bị thần kinh à?”
“Người bị bệnh thần kinh đánh người không phạm pháp, em có muốn thử hay không?”
“Tăng Tử Ngạo, rốt cuộc anh muốn gì hả? Không phải trước nay anh đều muốn ly hôn ư? Tại sao bây giờ lại không muốn nữa ? Tôi đã toại nguyện cho anh, tôi đồng ý ly hôn, anh còn muốn thế nào đây?” Tăng Tử Kiều cảm thấy bản thân sắp phát điên lên rồi.
Tăng Tử Ngạo lạnh lùng nhìn cô, không nói thêm gì, sau tiếng ting ting, cửa thang máy liền mở ra. Anh lại nắm chặt bàn tay Tử Kiều, rồi kéo cô ra khỏi thang máy.
Anh rút chìa khóa ra, tra vào ổ khóa, mấy lần liền mà chẳng thể nào mở nổi. Anh quay lại nhìn cô, sắc mặt rất khó coi, hưm một tiếng rồi nói: “Còn thay cả khóa rồi cơ đấy! Rất tốt, mở cửa.”
Tăng Tử Kiều đứng một bên, lạnh mặt nhìn anh, quyết không mở cửa. Anh bước lại gần chỗ cô, hạ giọng đưa lời uy hiếp: “Tăng Tử Kiều, bây giờ đã là một giờ sáng, nếu em muốn để cho hàng xóm xung quanh cười chê vậy thì em cứ việc đứng đây. Cho em hai lựa chọn, một là mở cửa, hai là anh sẽ gọi người đến phá khóa.”
Hoàn toàn bất lực, Tăng Tử Kiều đành phải nghiến răng, lấy chìa khóa ra, ai ngờ vừa rút ra đã bị anh cướp mất. Tăng Tử Ngạo mở cửa xong liền trả lại chùm chìa khóa đó cho cô rồi bước vội lên lầu trên.
Tiến vào phòng ngủ chính, anh mở cửa phòng thay đồ, nhìn vào những giá treo trống rỗng, bất giác nguyền rủa một câu. Anh quyết không bỏ cuộc, ngồi xuống lục tìm mọi ngăn kéo, ngóc ngách, chỉ mong sẽ tìm được bộ quần áo khô để thay. Kết quả khiến anh thất vọng hoàn toàn, lần trước cô nói, đã vứt hết quần áo của anh vào sọt rác, thật không ngờ, cô đã chẳng giữ lại gì dù chỉ là chiếc tất. Nha đầu này bây giờ thật đúng là điên cuồng. Anh ảo não nắm chặt bàn tay lại.
Lúc này, thực sự Tăng Tử Ngạo rất muốn đánh người. Anh quay vào phòng tắm, bây giờ cho dù chỉ là một chiếc khăn tắm thôi cũng được. Cả cuộc đời này, anh chưa bao giờ thê thảm như thế, toàn thân ướt đẫm từ đầu xuống chân, mái tóc ướt nhẹp ban nãy đã khô quá nửa. May mà chiếc khăn tắm vắt trên giá sạch sẽ, cầm trên tay, anh còn ngửi được mùi hương thanh nhã rất dễ chịu. Anh không quan tâm nhiều nữa, chỉ muốn thay bộ y phục ướt đẫm này rồi tính tiếp.
Tăng Tử Kiều ngồi trên sô pha dưới tầng một, mặt hầm hầm tức giận thay đổi kênh truyền hình liên tục, ngay cả mấy tập phim thần tượng lãng mạn mọi khi yêu thích cũng chẳng hấp dẫn cô nữa. Cô ngước mắt nhìn lên phòng ngủ chính trên tầng, người đàn ông thối tha uy hiếp cô lên đó đã lâu rồi mà chưa thấy xuống, trong lòng cô trào dâng nghi hoặc và lo lắng, bất giác đứng dậy, cầm túi đi lên lầu.
Đẩy cửa phòng ngủ chính ra, khô