Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Như Chưa Từng Quen Biết

Như Chưa Từng Quen Biết

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341797

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1797 lượt.

ánh thức cô bằng phương pháp đặc biệt.
“Anh cho em đúng mười phút để vệ sinh cá nhân, xuống nhà ăn sáng, mười phút sau nếu không thấy em, hậu quả tự chịu.” Nói xong, anh quay người bước xuống.
Bữa sáng nhanh chóng được đưa tới, thế nhưng nửa tiếng đã qua rồi mà trên gác vẫn chẳng có chút động tĩnh nào. Tăng Tử Ngạo ngước mắt nhìn vào cánh cửa phòng ngủ, mấy giây sau, anh liền mím chặt môi bước lên cầu thang. Anh lại gõ cửa rồi nói: “Tăng Tử Kiều, có phải muốn anh đích thân vào mời em ra không?”
Cánh cửa vẫn đóng im lìm, anh gõ cửa không chút chán nản.
“Tăng Tử Kiều, em tưởng rằng mình mấy tuổi hả? Bây giờ vẫn còn thói quen ngủ nướng sao? Mau dậy ngay lập tức cho anh!”
Mấy lần liền như vậy, bỗng nhiên anh dừng tay lại, vội đập cửa liên hồi: “Tiểu Kiều, có phải em lại xảy ra chuyện gì rồi không?”
Đáp lại Tăng Tử Ngạo vẫn là khoảng không tĩnh lặng, trong lòng anh lo sợ, không hề do dự dùng cơ thể đập mạnh vào đó. Ầm một tiếng, cánh cửa bị đẩy tung ra. Anh xông vào phòng nhưng chẳng thấy Tử Kiều đâu, trong lòng lại càng thêm lo lắng.
Đột nhiên, tiếng cửa phòng tắm mở ra, anh quay đầu lại, liền thấy Tử Kiều đang ngồi bệt trên sàn phòng tắm. Anh nhanh chóng bước lại gần, đỡ lấy cơ thể cô rồi vội đưa lời hỏi thăm: “Em làm sao thế hả?”
Sắc mặt Tử Kiều trắng bệch, hai mắt nhắm nghiền, trán lấm tấm mồ hôi, trên mắt còn có ngấn nước chảy qua, anh sợ hãi khi thấy dáng vẻ cô lúc này. Cô không hề đáp lại, nước mắt vẫn không ngừng lăn dài trên má. Tử Ngạo nhanh chóng đưa mắt nhìn xuống, thấy hai tay cô đang ôm chặt bụng, hơi thở yếu ớt, nhìn tình cảnh này anh bỗng hiểu ra cô đang gặp vấn đề gì.
“Có phải cái đó đến rồi không?” Tăng Tử Ngạo hạ thấp giọng dịu dàng, chẳng suy nghĩ gì nhiều, anh bế bổng Tử Kiều lên rồi quay người đi về phía giường. Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống rồi ngồi bên thành giường, ôm cô vào lòng để cô có thể dựa vào mình một cách thoải mái, dễ chịu nhất, đặt một tay lên bụng xoa nhẹ cho cô.
Dòng dịch nóng ngưng đọng khiến vùng bụng trương phình lên, cảm giác khó chịu lan tỏa toàn thân đã dày vò Tử Kiều suốt nửa tiếng nay cuối cùng cũng giảm xuống đôi chút. Cô mấp máy môi như định nói điều gì đó, thế nhưng thực sự quá đau đớn, sau cùng đành từ bỏ rồi nhắm nghiến mắt lại.
“Đã biết dễ bị đau bụng mà em còn để nhiệt độ điều hòa trong phòng thấp như vậy? Em coi mình là đứa trẻ lên ba sao? Lúc ăn lẩu, anh đã bảo em đừng có uống nước lạnh, em lại không nghe. Bây giờ đau đớn đến mức này, em cảm thấy khó chịu lắm phải không?” Tuy là lời trách mắng, thế nhưng lại chan chứa cảm giác ấm áp, quan tâm. Anh cầm chiếc điều khiển điều hòa ở đầu giường, chỉnh về chế độ dành cho giấc ngủ ban đêm. “Em đã uống sữa nóng pha mật ong chưa?”
Tăng Tử Kiều lại lắc đầu đầy mệt mỏi. Bụng cô quá đau, hai chân mềm nhũn, toàn thân chẳng còn chút sức lực nào, khó khăn lắm cô mới đứng dậy được khỏi bồn cầu, chẳng còn quay về giường được thì sao có thể xuống nhà lấy sữa với mật ong chứ?
Bụng lại nhói đau từng cơn, cơn sau còn mãnh liệt hơn cơn trước, trán cô vẫn lấm tấm đầy mồ hôi. Cô đau khổ nhíu chặt hai đầu mày lại, khẽ rên vài tiếng.
“Như vậy không ổn đâu, em phải uống thuốc giảm đau đi!” Anh buông tay ra khỏi vùng bụng Tử Kiều, chính vào lúc định đứng dậy thì tay lại bị tóm chặt lấy. Anh nhìn khuôn mặt trắng bệch của Tử Kiều, thấy cô lắc đầu rồi thều thào lên tiếng: “Anh trai, đừng đi mà”
Anh lặng người đi, lúc nãy cô vừa gọi anh là gì?
“Đừng có đi mà” Tử Kiều mấp máy bờ môi.
Tăng Tử Ngạo định thần lại, nhìn thấy bộ dạng yếu ớt của Tử Kiều, anh liền vỗ nhẹ lên tay cô rồi đưa lời an ủi: “Anh chỉ đi lấy thuốc giảm đau giúp em, sẽ nhanh chóng quay lại thôi mà.”
Cuối cùng cô cũng chịu buông tay anh. Anh đứng dậy đi về phía chiếc giá tủ đối diện, nếu anh nhớ không nhầm thì thuốc được để ở chỗ này. Không bao lâu sau, anh tìm được thuốc giảm đau bụng kinh, rót một ly nước ấm, quay lại bên giường bảo cô uống.
Anh vừa đặt ly nước xuống, bàn tay Tử Kiểu lại giữ chặt lấy anh. Anh khẽ nhoẻn miệng, đặt bàn tay lên bụng cô một cách tự nhiên, xoa dịu bớt nỗi đau đớn giúp cô. Động tác quen thuộc này bất giác khiến Tăng Tử Ngạo nhớ lại những tháng ngày trước năm lớp mười hai.
Kì kinh nguyệt đầu tiên của Tăng Tử Kiều đại khái bắt đầu vào mùa xuân năm lớp bảy, ngoại trừ lần đầu tiên không bị đau bụng ra, những lần sau đó, lúc nào cũng kinh thiên động địa. Đến mùa hè lại càng thảm hại hơn, bởi vì cô thích những món ăn lạnh nên càng dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.
Mùa hè năm đó, anh vừa thi hết cấp hai, một hôm, băng vệ sinh của cô đã hết, mẹ ra ngoài mua thêm cho cô, để lại một mình anh với Tử Kiều ở nhà. Thấy Tử Kiều đau đớn quặn người nằm trên giường không ngừng rên rỉ, anh cũng thấy rất khó chịu, ngồi bên giường đưa lời dỗ dành cô.
Lúc ban đầu, cô cũng nắm chặt tay anh như thế này. Sau đó, thấy cô đau đớn đến mức tuôn trào nước mắt, anh liền ôm cô vào lòng, sau đó dùng tay xoa nhẹ vùng bụng cho cô. Dần dần, cô không còn khóc nữa, tựa vào lòng anh ngủ thiếp đi. Anh không dám động đậy, chỉ