Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Như Chưa Từng Quen Biết

Như Chưa Từng Quen Biết

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341796

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1796 lượt.

sợ khi cô tỉnh dậy sẽ bị cơn đau dày vo đến mức chết đi sống lại.
Khi mẹ mua một bịch băng vệ sinh lớn về, chứng kiến cảnh tượng này, không những thấy kỳ lạ mà ngược lại còn vui mừng lên tiếng: “Tiểu tử này, con cũng giỏi phết đấy, sau này mỗi kì kinh nguyệt của Tiểu Kiều con hãy phụ trách nhé!”
Vào lúc đó, anh chỉ biết dùng cụm từ “ngẩng đầu hỏi trời xanh” để diễn tả cảm xúc của mình.
Mẹ anh nói được làm được, từ đó trở đi, mỗi kì kinh nguyệt của Tiểu Kiều, anh đều phải ở cạnh bên cô, thậm chí, sau đó ngay cả việc đi mua băng vệ sinh cho Tử Kiều cũng đặt trên vai anh. Vào lúc đó anh mới chỉ là một thiếu niên trẻ tuổi vừa tốt nghiệp cấp hai mà thôi.
Mỗi lần ra siêu thị mua mấy gói băng vệ sinh hồng hồng xanh xanh, anh đều không hiểu tại sao thứ đó lại còn phân ra loại mỏng, lại dày, có cánh, không cánh, dùng ngày, dùng đêm… Đối mặt với giá hàng cao ngất, anh liền lấy mỗi loại một gói ném vào xe đẩy hàng rồi đi thanh toán. Ra đến quầy thu ngân, chị nhân viên nhìn anh bằng ánh mắt kinh ngạc mà kì lạ.
Dần dần, người ta cũng bắt đầu quen mặt anh, thường hay đưa lời chào hỏi: “Này, cháu lại đến mua đồ cho em gái hả?” Sau đó còn nhiệt tình giới thiệu cho anh các loại sản phẩm, anh chỉ còn biết gật đầu lúng túng mà thôi.
Tình cảnh này diễn ra liên tục cho tới khi anh lên đại học mới được cải thiện. Có lẽ là thói quen, sau đó thi thoảng đến siêu thị, anh vẫn thường đi cùng Tử Kiều để mua băng vệ sinh. Mãi cho tới hôm nay, anh vẫn nắm vững trong lòng bàn tay, Tử Kiều bị mẫn cảm với nhãn hiệu băng vệ sinh nào, thích sử dụng nhãn hiệu nào anh đều biết.
Tử Kiều trước nay không bao giờ cảm thấy xấu hổ vì chuyện này, anh cũng chẳng bận tậm, có lẽ người khác nhìn vào sẽ nghĩ hai người đích thực là một đôi anh em biến thái cũng nên.
Đúng thế, biến thái, cho dù là biến thái cũng là do bố mẹ anh một tay tạo dựng.
“Nhắm mắt vào và ngủ một chút đi! Em yên tâm, trước khi em ngủ say, anh sẽ không đi đâu hết.” Tử Ngạo nhẹ nhàng lên tiếng.
Tử Kiều chớp mắt, nhẹ nhàng đáp lại. Hơi ấm truyền từ vùng bụng khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút. Cô an lòng nhắm mắt lại, bàn tay mãi không chịu buông ra, nắm chặt lấy vạt áo sơ mi của anh.
Một lúc lâu sau, Tăng Tử Ngạo cúi đầu nhìn người nằm trong lòng mình, cô đã thở nhịp nhàng, đều đặn, khuôn mặt trắng nhợt cũng dần hồng hào trở lại, nhưng trông vẫn yếu ớt vô cùng. Anh muốn rút cánh tay mà cô đang gối lên, thế nhưng dù đang chìm trong mộng đẹp, cô vẫn không chịu buông tay. Sợ làm cô tỉnh giấc, anh đành từ bỏ ý định này.
Xem ra hôm nay, anh phải làm việc tại nhà rồi, cô như thế này anh thực sự không yên tâm.






Vì Ai Mà Đánh Dương Cầm
Không biết ngủ được bao lâu, trong mơ màng Tăng Tử Kiều nghe thấy tiếng mưa rơi bên ngoài cửa sổ, nước mưa xối vào cửa kính kêu réo rắt. Cô từ từ mở mắt ra, nước mưa đã ngấm vào qua mép cửa sổ.
Tăng Tử Kiều vội dậy đóng cửa lại, chính vào lúc đóng cửa sổ, dưới làn mưa mờ ảo đó, cô thấy thân hình quen thuộc ở lầu dưới, là Tăng Tử Ngạo. Lúc này, anh đang đứng đối diện với một nữ sinh mặc chiếc váy liền màu xanh da trời. Cả hai người đều không cầm ô, chẳng biết đang tranh luận chuyện gì. Cô nữ sinh đó cắt tóc ngắn, nước mưa làm tóc ướt đẫm dính trên khuôn mặt nên Tử Kiều chẳng thấy rõ tướng mạo.
Hai người đang làm gì chứ? Mưa to như vậy, để ngấm nước mưa rất dễ cảm lạnh. Nghĩ như thế nên Tử Kiều cầm hai chiếc ô, vội vã chạy xuống nhà.
“Anh trai, để ngấm nước mưa dễ đổ bệnh lắm!” Tăng Tử Kiều liền mở ô ra che lên đầu Tăng Tử Ngạo rồi đưa chiếc còn lại cho cô nữ sinh đứng đối diện: “Chị hãy cầm chiếc ô này, đừng để bị ngấm nước mưa.”
Kể từ lần đó đến nay, cũng chưa đến một tháng
Tử Kiều ngước mắt lên nhìn Đổng Ninh, Đổng Ninh trợn mắt nhìn lại cô, tưởng như sắp tóe lên tia lửa đáng sợ. Lúc này, cô bất giác cảm thấy đồng cảm với Đổng Ninh, qua lại với Tăng Tử Ngạo lâu như vậy rồi mà cô chẳng hiểu được tính cách ưa nhẹ nhàng của anh. Từ trước đến nay, anh không bao giờ muốn người khác uy hiếp mình. Thực ra, ngay từ khi Đổng Ninh bắt đầu qua lại cùng nam sinh khác thì cũng coi như tuyên cáo đoạn tình cảm này đã kết thúc.
Đồng cảm với Đổng Ninh là một chuyện, trong lòng Tử Kiều cũng thấy vui mừng vì hai người đã chia tay. Cô quay đầu nhìn sang Tăng Tử Ngạo cạnh sát bên mình, khuôn mặt tuấn mỹ chẳng khác nào tác phẩm điêu khắc thượng thừa, đỉnh cao của nghệ thuật tài năng. Đôi mắt, chiếc mũi đó thực sự khiến người ta nhìn chẳng rời mắt được, tim đập đầy rung động.
Rốt cuộc bắt đầu từ khi nào, Tử Kiều đã phải lòng anh chứ? Có lẽ là từ khi bắt đầu lên cấp hai, mỗi buổi tối anh đều giảng cho cô cách làm bài tập về nhà, cũng có thể là những lúc đến kì kinh nguyệt, anh luôn ôm lấy cô, dịu dàng cùng cô vượt qua những cơn đau đớn đáng sợ ấy. Cũng có thể là lúc anh đưa cô ra phố mua đồ… và có lẽ còn nhiều khả năng khác nữa, Tử Kiều cứ như vậy, từ từ, từng bước một yêu thương người anh trai không có chút quan hệ máu mủ này đến mức chẳng c