Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Những Tháng Năm Hổ Phách

Những Tháng Năm Hổ Phách

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342673

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2673 lượt.

ia tay Âu Dương Hạo xong, một mình trở về Thượng Hải thì gặp lại ông ấy. Sau này mình ở với ông ấy.”
“Lúc đó sao cậu lại chia tay với Âu Dương Hạo? Không phải tình cảm của hai người rất tốt sao, cậu cũng yêu anh ấy mà!”
Tạ Á gượng cười, cười đến xót xa, tê tái. “Hết cách, chỉ có thể chia tay thôi!”
Ban đầu, lúc Tạ Á mới về Nam Kinh với Âu Dương Hạo, ba mẹ anh rất yêu quý cô, còn nghĩ cách xếp cô và Âu Dương Hạo làm cùng một chỗ. Ngày ngày đi đi về về có nhau, đúng là cùng ai sớm sớm chiều chiều, tình cảm càng ngày càng tốt.
Năm sau, ba mẹ anh giục hai người mau chóng kết hôn: “Âu Dương cũng sắp ba mươi rồi, tình cảm của hai đứa tốt như thế thì mau kết hôn đi, ba mẹ cũng mong có cháu bế!”
Ba mẹ chồng tương lai giục kết hôn, khỏi cần nói cũng biết Tạ Á hạnh phúc thế nào. Có điều, lúc chuẩn bị bàn chuyện đám cưới thì ba mẹ Âu Dương Hạo đột nhiên gọi cô tới, cô còn tưởng chuyện gì cần trao đổi về lễ cưới. Vừa hào hứng chạy tới đã thấy sắc mặt hai vị phụ huynh vô cùng khó coi. Mẹ anh hỏi thẳng: “Tạ Á, có người nói trước kia ở Thượng Hải con từng làm tiếp viên, có chuyện này không?”
Một lời như sét đánh ngang tai, Tạ Á choáng váng. Chuyện những tưởng đã là quá khứ, cô không ngờ có lúc lại bị khơi ra thế này, còn lọt vào tai ba mẹ chồng tương lai ngay trước lễ cưới. Cô vừa cuống vừa sợ, nước mắt ầng ậng giải thích: “Con không phải tiếp viên, con chỉ làm công ở một câu lạc bộ thôi. Công việc của con chỉ là tiếp khách, trò chuyện, ca hát với khách, cùng lắm uống thêm chút rượu.”
Không giải thích thì thôi, giải thích chỉ càng hỏng chuyện. Mẹ Âu Dương Hạo nhất thời sầm mặt. “Chỉ là tiếp khách, trò chuyện, ca hát với khách, cùng lắm uống thêm chút rượu thôi ấy hả... Được rồi, cô không cần nói gì thêm nữa. Cô đi đi, chúng tôi không muốn thấy mặt cô nữa!”
Tạ Á vừa đi liền gọi điện cho Âu Dương Hạo, khóc lóc. Ngày trước, khi cùng Âu Dương Hạo về Nam Kinh, Tạ Á đã chủ động nói thẳng với anh mình từng làm thêm hè ở câu lạc bộ. Cô không thẹn với lương tâm, chỉ bán nghệ không bán thân, vì thế cảm thấy không cần phải giấu giếm anh. Hơn nữa, lần đầu của cô là dành cho Âu Dương Hạo, điều này anh rõ hơn ai hết. Anh cũng không để ý chuyện đó, tỏ vẻ rất thông cảm.
Ban đầu Âu Dương Hạo cam đoan sẽ thuyết phục ba mẹ để cô an tâm, nhưng sự cố chấp của ba mẹ và áp lực từ họ hàng lớn hơn anh tưởng rất nhiều.
Ba mẹ anh kiên quyết không công nhận chuyện hôn sự của anh với Tạ Á. “Trước kia thật con bé chỉ tiếp khách, trò chuyện, ca hát với khác, cùng lắm uống thêm chút rượu thôi chắc? Có thể nào cũng không tin được. Cứ cho là thật thì nó cũng là kiểu bán sắc lấy tiền! Có thể đi làm cái chuyện bán hương bán sắc như thế thì nó cũng không phải loại đáng chọn làm vợ!”
Họ hàng thêm vào vài lời khó nghe, người thì nói “kiếm đ* về làm vợ khác gì tự cắm sừng lên đầu!”; người lại bảo: “Cái gì mà bán nghệ không bán thân, ở cái chốn hỗn độn như thế mà còn là xử nữ được sao? Giờ tạo màng trinh nhân tạo rất dễ, người anh em đừng ngốc như vậy!”.....
Nghe bao nhiêu lời can ngăn, khuyên bảo như thế, cuối cùng Âu Dương Hạo cũng do dự. Kết hôn không phải chuyện của hai người, một cuộc hôn nhân muốn thành công mỹ mãn cần có sự chúc phúc và ủng hộ từ mọi người xung quanh. Giờ đây, cả ba mẹ, họ hàng, bạn bè quanh anh đều kịch liệt phản đối, hôn sự này khó thành. Anh không thể hạ quyết tâm kiên trì vượt mọi khó khăn đến cùng với Tạ Á.
Tạ Á nhận ra anh đã do dự, sự lung lạc của anh khiến cô thất vọng. Khóc lóc một hồi, cô bỏ lại một mảnh giấy rồi rời Nam Kinh. Cô là người mạnh mẽ, đã không còn cách nào níu kéo chẳng thà mình chia tay, còn hơn bị người khác đuổi khỏi nhà.
Lúc ấy đau đớn đến tê tâm liệt phế, vậy mà chỉ vài năm sau, Tạ Á lại có thể nhàn nhạt kể lại chuyện như gió thoảng mây bay, tựa hồ không còn mảy may quan tâm. Có điều, trong ắmt cô vẫn lấp lánh, tựa như một giọt nước mắt chưa kịp ngưng kết.
Tần Chiêu Chiêu đã hiểu vì sao Tạ Á không hề nhắc tới lý do chia tay Âu Dương Hạo với mình. Vì nguyên nhân kia còn ẩn giấu một vết thương sâu kín trong lòng cô, cô không muốn động lại nó nữa. Mấy năm qua rồi, vết thương kia chắc đã khép miệng, có điều nếu chạm tới, hẳn ngực vẫn cuộn lên đau đớn?
“Về lại Thượng Hải, thật khéo là lúc đi tìm việc mình lại gặp lại Tổng giám đốc Chương. Ông ấy kiếm việc cho mình, lo lắng chuyện cuộc sống của mình, mình liền theo ông ấy. Ngày trước đọc Hỉ Bảo, Hỉ Bảo có nói: “Tôi muốn yêu, yêu thật nhiều nhưng nếu không thể có được vậy tôi muốn tiền, thật nhiều tiền.” Giờ mình cũng giống Hỉ Bảo, nếu không thể có được tình yêu thì có rất nhiều, rất nhiều tiền không phải cũng là một cách bồi thường sao?”
Không thể có được thật nhiều tình yêu nhưng có rất nhiều tiền, quả thật cũng là một cách bù đắp. Ít ra không phải tiếp tục sống khổ sở, có thể hưởng thụ cuộc sống vật chất thoải mái.
Tần Chiêu Chiêu cẩn thận hỏi: “Vậy, cậu theo ông ấy.... có hạnh phúc không?”
Tạ Á trả lời qua loa. “Cũng được!”
Tần Chiêu Chiêu không hỏi thêm nữa. Tạ Á lựa chọn cuộc sống của mình, tất nhiên ph


Ring ring