XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Những Tháng Năm Hổ Phách

Những Tháng Năm Hổ Phách

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342693

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2693 lượt.

đẹp nhất của đời người, vui vẻ tinh khôi nhất, sầu não ngắn ngủi nhất, chuyện đáng buồn nhất là không được các chị lớn bên hàng xóm cho đi chơi cùng. Nhưng có buồn rầu, ủ ê đến đâu, chỉ cần mẹ đưa một viên kẹo ra dỗ là cô lập tức nín khóc, mỉm cười.
Thời gian trôi mau, nhoáng cái hai mươi mấy năm đã bay vụt trước mắt. Ngày ấy, chuyện đau đầu nhất là mãi mà mình không lớn, đến giờ thoáng chốc đã hai mươi tám tuổi. Năm ấy, nhóm Tiểu Hổ chỉ là một nhóm ba chú hổ nhỏ trẻ trung vô địch, đến giờ đã thành lão hổ tang thương nhuốm trong từng nét mặt, Tô Hữu Bằng trẻ nhất cũng đã gần bốn mươi. Cả thần tượng của một thế hệ và fan đều đã già rồi.
Thời gian vội vã bước mãi về phương xa; tháng năm như bóng câu qua cửa, mãi chẳng dừng chân; thanh xuân một bước ngựa ruổi hồng trần. Thơ ấu ngây thơ nhất của chúng ta trải bao xoay vẫn thỏ lặn ác tà giờ đã tan như mây khói. Nhưng vẫn còn một số người, một số việc, vài bài hát, chút tình cảm vĩnh viễn đọng mãi trong ký ức, không bao giờ phôi pha theo thời gian.
Tết âm lịch 2010 về quê, phần lớn thời gian của Tần Chiêu Chiêu đề dành ở nhà như những năm trước. Quanh năm suốt tháng cô làm việc ở Thâm Quyến, chỉ có mươi ngày nửa tháng Tết mới có dịp về quê, bạn học ở quê từ lâu đã không còn liên lạc, chỉ một mình bạn tốt Đàm Hiểu Yến, những người những nơi cô có thể tới thăm hỏi ngày Tết âm lịch không có bao nhiêu.
Đến chúc Tết gia đình Đàm Hiểu Yến, cậu nhóc một tuổi rưỡi nhà cô thật khiến người ta yêu quý. Cậu nhóc mập mạp, trắng trẻo, cánh tay nhỏ trắng ngần như một đốt ngó sen khiến người ta nhìn mà chỉ muốn cắn một miếng. Bé con đã bắt đầu tập đi, đang bập bẹ nói; bước đi còn chưa vững, dáng đi lắc lư như một chú chim cánh cụt; thường xuyên ngã kềnh trong tiếng kêu “cẩn thận” của người lớn. Cũng may, cậu nhóc này rất cừ, có ngã cũng không bao giờ khóc mà tự mình đứng dậy, vừa lẫm chẫm đi tiếp, vừa tự bâp bẹ dặn bản thân: “Cẩn thận.”
Bộ dạng tự mình nói mình của cậu nhóc thật sự rất dễ thương. Vốn dĩ Tần Chiêu Chiêu không phải kiểu người quá thích trẻ con, rất ngại phải nghe trẻ con khóc lóc ầm ĩ, nhưng cô thương cậu nhóc này vô cùng. Lần nào gặp cũng muốn ôm chầm vào lòng, hôn thắm thiết lên cái gương mặt nhỏ nhắn, hồng hào, xinh xắn kia cả buổi. Cậu nhóc lại thật bướng, nhất đinhk không chịu phối hợp, luôn muốn giãy ra, Đàm Hiểu Yến thấy vậy cười cười. “Đừng có cưỡng hôn bé cưng nhà mình!”
Cậu nhóc học theo rất nhanh, Tần Chiêu Chiêu mà tới ôm lấy nó muốn hôn, nó sẽ gào ầm ĩ: “Không được cưỡng hôn, không được cưỡng hôn” khiến cả nhà lăn ra cười.
Thấy cô quý trẻ con như vậy, Đàm Hiểu Yến nói: “Mau tìm đối tượng rồi sinh lấy một đứa đi thôi, sẽ không cần phải tìm tới con mình cho đã thèm. Phải rồi, lần này về nhà không phải lại có người tới mối lái sao? Cậu đã gặp thử chưa, cảm thấy thế nào?”
Tần Chiêu Chiêu cười khổ. “Người ta làm mối cho một ông đã có một đời vợ, còn một con gái tám tuổi. Mình chỉ nghe đã hoảng không muốn đi gặp rồi!”
“A, sao lại đi giới thiệu người một đời vợ cho cậu chứ! Cái bà mối này cũng thật kỳ cục!”
“Người giới thiệu nói anh này điều kiện kinh tế tốt, tự mở công ty riêng, có nhà có xe, mẫu người đàn ông nhiều cô ham; bà ấy tốt bụng nên mới muốn giới thiệu cho mình trước. Mình không ưng gặp, bà ấy giới thiệu cho một cô giáo dạy nhạc, cô giáo kia mới hai mươi bốn thôi, ưng anh ta lắm.”
“Người có điều kiện tốt, có nhà có xe thì một đời vợ cũng không sao đâu. Đàn ông như vậy lẽ ra cậu cũng nên đi gặp thử, biết đâu gặp rồi lại thấy được thì sao? Cơ sở kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng mà, tìm người có tiền cũng không hẳn là chuyện xấu.”
“Mình cũng không để ý chuyện anh ta từng có một đời vợ, chẳng qua cứ nghĩ đến chuyện làm mẹ kế của một cô nhóc tám tuổi, thật sự mình không chịu nổi!”
Làm mẹ kế không đơn giản, nhất là làm mẹ kế của một cô nhóc. Ngày trước Mục Lan và Kiều Diệp không hợp nhau, sau này Viên Viên cũng xung khắc với mẹ kế càng giúp Tần Chiêu Chiêu hiểu rõ chuyện này. Cô là một người ưa chuyện đơn giản, thứ quan hệ phức tạp như mẹ kế - con chồng tự thấy không thể giải quyết ổn thỏa được. Cô không muốn để cuộc sống của mình hỏng bét vì loại quan hệ rắc rối như thế.
Rời nhà Đàm Hiểu Yến, Tần Chiêu Chiêu lòng vòng tới thăm nhà giáo viên chủ nhiệm. Cô vừa thấy Tần Chiêu Chiêu liền nói: “Em đến sớm một chút thì tốt, vừa có mấy học sinh trong lớp tới đây chúc Tết, em mà đến sớm mười phút thì chắc chắn gặp được rồi. Năm nay vừa tròn mười năm các em tốt nghiệp, các bạn định tụ họp rầm rộ lắm, tìm khắp nơi để liên lạc với các bạn cũ. Cô cho Vu Thiến số điện thoại của em đấy, không sao chứ?”
Đương nhiên Tần Chiêu Chiêu không cảm thấy có vấn đề gì, tốt nghiệp cấp ba cũng mười năm rồi, đồng môn ba năm giờ mỗi người tan tác một phương; có thể tụ họp lại một lần, cô cũng rất muốn được tham gia
“Giờ Vu Thiến làm gì rồi ạ? Nhiều năm rồi em chưa gặp lại bạn ấy. Ban nãy có những ai đến vậy cô?”
“Vu Thiến giờ buôn bán cùng ba, quản lý một chuỗi siêu thị. Lần này bạn bè tụ họp, con bé bảo sẽ đài thọ toàn bộ