Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Những Tháng Năm Hổ Phách

Những Tháng Năm Hổ Phách

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342931

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2931 lượt.

người yêu rồi, cậu còn nhắc lại mấy chuyện này làm gì nữa? Cẩn thận để bạn gái Lâm Sâm biết thì không hay đâu.”
“Cũng phải, cậu ấy có người yêu rồi, chuyện xưa cũng chẳng còn gì để nói. Tần Chiêu Chiêu, hay là cậu thử tới trung tâm môi giới hôn nhân với mình xem duyên phận thế nào đi. Biết đâu lại gặp được một anh tốt hơn cả Kiều Mục thì sao?”
Đề nghị của Vu Thiến khiến Tần Chiêu Chiêu dở khóc dở cười, đành phải ngó ngược ngó xuôi kiếm cớ đổi đề tài: “Hôm nay cả lớp tụ họp, cậu lại đòi đi xem mặt. Chuyện này để hôm khác nói tiếp nhé. Xem kìa, bên kia có người tìm cậu đấy!”
Bạn bè xa cách đã lâu, gặp lại nhau chuyện trò vô cùng vui vẻ. Vừa nói cười, vừa vui chơi giải trí, phải hơn chín giờ mới xong bữa tối, rồi kéo nhau qua quán gần đó hát hò nhảy múa, Vu Thiến bao hết chi phí, mời mọi người cứ ăn uống thỏa thích. Tần Chiêu Chiêu muốn về sớm một chút, không qua quán karaoke, nhưng Vu Thiến nhất quyết không đồng ý. “Tần Chiêu Chiêu, không cho phép cậu làm mọi người mất hứng nhé! Mọi người đều đi cả, mình cậu không đi là thế nào, cậu mà về bây giờ là bọn mình tuyệt giao với cậu luôn!”
Cô giải thích: “Vu Thiến này, nhà mình ở xa, về muộn không có xe!”
“Sao lại không có xe, bao nhiêu người thế này còn sợ thiếu người đưa cậu về chắc! Hôm nay Mộc Mộc cũng lái xe qua đây, lát nữa để cậu ấy đưa mấy bạn gái ở xa như cậu về. Cậu không phải lo gì hết, an tâm ăn chơi đi!”
Phòng karaoke rất náo nhiệt, mọi người tranh nhau hát, tất cả đều là những bài hát cũ được ưa thích hồi trung học, tựa như mọi người đều muốn hồi tưởng về thời học sinh. Tần Chiêu Chiêu ban đầu còn tính sẽ ngồi một bên nghe nhưng vẫn bị các bạn nhất quyết co kéo ép phải hát.
“Tần Chiêu Chiêu, lại đây hát một bài đi, mình còn nhớ ngày trước cậu hát khá lắm mà.”
“Đúng rồi đấy, mình cũng nhớ rõ năm cấp ba đón Giao thừa, cậu hát bài gì của Trương Học Hữu, cả lớp đều hoan hô.”
“Hồi đó Tần Chiêu Chiêu thích nhạc Trương Học Hữu nên hát mấy bài của ông ấy đều hay!”
“Mộc Mộc cũng thích Trương Học Hữu nhỉ, mình nhớ ngày trước cậu ấy còn mua nguyên bộ album của ông ấy cơ.”
Nhắc tới Trương Học Hữu, một cậu bạn học mặt mày hớn hởn khoe mình từng xem liveshow Trương Học Hữu. “Năm 2007, Trương Học Hữu có tổ chức một tour lưu diễn, biển diễn ở cả Nam Xương; mình được một người bạn làm truyền thông dắt vào xem. Xem liveshow thấy rung động cực kỳ, ca thần đúng là ca thần, bất kể là âm sắc hay nhấn nhá thả câu chữ đều bậc thầy luôn!”
Tần Chiêu Chiêu cũng nói: “Hồi ông ấy tổ chức tour ở Thâm Quyến mình cũng đi xem. Có điều, mình phải bỏ tiền mua vé chứ không được nhờ phước bạn tốt như cậu.”
“Tự bỏ tiền mua vé xem chứng tỏ cậu vẫn thích Trương Học Hữu đúng không? Thế thì tốt, cậu mau hát một bài của ông ấy cho mọi người cùng nghe đi!”
Tần Chiêu Chiêu không từ chối được, liền hát Chúc phúc của Trương Học Hữu. Cô hát xong, mọi người lại đẩy ngay Lâm Sâm ra. “Ngày trước cậu cũng thích Trương Học Hữu còn gì, hát thêm một bài của ông ấy đi.”
Lâm Sâm hát bài Muốn để gió cuốn đi cùng em, cậu thật sự hát rất hay, có vài đoạn rất giống Trương Học Hữu.
“Muốn lại được đi cùng em, tuy giờ thời gian và không gian đã khác, vẫn mong được nghênh đón ngọn gió, tùy ý để lại mộng trong lòng.
Tình người chìm nổi, thế sự vô thường. Tim này giá lạnh, càng lúc càng thiếu cảm xúc. Có ai không bị quanh ảnh phồn hoa rực rỡ mê hoặc? Mắt cười lệ ướt trông chính mình, cảm giác thật cô liêu.
Cứ ngỡ yêu hận dành cho em sớm đã không còn vấn vương, mảnh tình cũ kia vẫn còn dư âm. Hỷ nộ ái ố vẫn từng phút vây quanh, biết tìm đâu người cùng chia sẻ?”
Bài Muốn để gió cuốn đi cùng em Tần Chiêu Chiêu đã nghe rất nhiều lần nhưng ấn tượng sâu sắc nhất vẫn là đoạn điệp khúc phải lên cao; bất kể là lời hay giai điệu đều có thể tùy ý ngâm nga theo. Lúc này nghe Lâm Sâm hát mới nghe thật kĩ những đoạn còn lại, từng câu từng chữ rơi thẳng vào lòng. Ca từ ẩn chưa biết bao nhiêu tan thương, ngày còn trẻ thật khó có thể hiểu thấu, nhất định phải ít nhiều trải lẽ đời mới có thể hiểu được sâu sắc và rõ ràng.
Cứ ngỡ yêu hận dành cho em đã sớm không còn vấn vương, mảnh tình cũ kia vẫn còn dư âm… Đến tận bây giờ cô vẫn nhớ về Kiều Mục, không phải thứ tâm tình này hay sao? Mà Lâm Sâm đã có bạn gái rồi, quay đầu nhìn lại những chuyện đã qua trong quá khứ với cô, hẳn cũng có chút vấn vương này?
Hỷ nộ ái ố vẫn từng phút vây quanh, biết tìm đâu người cùng chia sẻ?... Một lời này, chẳng phải đúng là hình ảnh bản thân cô đến tận bây giờ vẫn một mình lẻ bóng hay sao?
Len lén, Tần Chiêu Chiêu hai mắt đỏ hoe.
Cả lớp tụ tập tới gần mười hai giờ khuya mới chịu chia tay, Lâm Sâm lái một chiếc xe nhỏ đưa mấy bạn nữ nhà xa về. Có người cười cười hỏi cậu: “Ái chà, đi lính cũng kiếm khá quá, đến xe cũng có!”
Cậu giải thích là xe mượn bạn, đi lính làm sao kiếm được tiền đây? Quân nhân là một công việc đòi hỏi hy sinh và dâng hiến. Vì Vu Thiến có nói sợ tan tiệc một mình xe của cô ấy không đủ đưa nhiều người như vậy về nên cậu mới đi mượn xe để phụ trách một số bạn.