Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342657
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2657 lượt.
chi phí, nhưng mấy cậu con trai đi cùng nhất định không đồng ý, nhất là Lâm Sâm. Cậu nhóc này còn bảo, chi phí cho các bạn nữ có thể để Vu Thiến lo, chứ thân làm con trai như cậu ấy, nhất định phải tự lo phần mình.”
Tên Lâm Sâm khiến Tần Chiêu Chiêu giật mình hốt hoảng “Lâm Sâm… Cậu ấy ở đây ạ?”
“Ừ, giờ thay đổi nhiều lắm, có khi chẳng nhận ra được ấy. Phải rồi, cô vẫn nhớ ngày trước cậu ấy bắt nạt em, làm em khóc lên khóc xuống rồi còn phải chạy lên mách cô nữa. Giờ cậu ấy khác xưa nhiều lắm, không còn hư hỗn như trước đây đâu, quân đội đúng là chỗ tôi rèn con người. Cậu ấy thành một quân nhân chững chạc rồi, nghe Chu Minh Vũ khoe giờ còn có một cô bạn gái rất được nữa.”
Trong lòng khẽ chấn động, Tần Chiêu Chiêu không hiểu vì sao mình lại có cảm giác như vậy. Trước kia cô không hề thích Lâm Sâm nhưng trong đáy lòng vẫn bị cậu làm cho rung động. Xa cách bao năm, nhớ lại những ngày đã qua, cô vẫn còn nhớ như in đêm khuya năm ấy, dưới bóng trăng trong, một cậu thiếu niên mời tám tuổi khe khẽ thở dài, gượng cười giả tạo, đột nhiên nước mắt rơi, cuối cùng vội vã xoay lưng rời đi để che giấu giọt lệ đọng trên khóe mắt.
Đó là lần cuối cùng hai người gặp nhau giữa thời niên thiếu. Biệt ly tựa áng mây bay, mười năm nước chảy đổi thay nhạt nhòa. Mười năm có thể rất ngắn ngủi nhưng cũng có lúc thật dài lâu, mười năm có thể chậm rãi đổi thay một con người. Từ một thiếu niên ngây ngô trở thành một quân nhân chững chạc, Lâm Sâm đã thay đổi nhiều đến khó tin. Cậu đã quên cô chưa? Quên một cô gái xa xôi ngàn dặm không phải chuyện khó khăn. Năm tháng đã qua, thế thái đã cải, nỗi muộn phiền “nhân diện đào hoa” chỉ có trong điển cố thi nhân. Cậu có quên cô cũng chẳng có gì là lạ, cậu đã có bạn gái xinh xắn, cô cũng mừng cho cậu, vì cô vẫn luôn hy vọng cậu sẽ tìm thấy hạnh phúc riêng của mình.
Nhưng mừng cho cậu, cô cũng tự thấy thê lương, chua xót dâng lên ngập lòng. Người cô toàn tâm toàn ý thích giờ đã thành chồng của cô gái khác, người từng hết lòng hết dạ thích cô giờ cũng có bạn gái mới. Bất kể là Kiều Mục hay Lâm Sâm, họ đều có đôi có cặp, đã tìm được một nửa của mình; chỉ còn lại mình cô vẫn đơn côi lẻ bóng. Thê lương này biết ngỏ cùng ai?
Lớp Xã hội 3 khóa 2000 của trường trung học thực nghiệm tụ họp là do Vu Thiến mạnh tay quyết tâm tổ chức. Cuộc gặp gỡ nhờ bàn tay cô mà thành công vô cùng, hôm ấy gần ba phần tư học sinh trong lớp tham gia, rất nhiều người đã lâu không hề xuất hiện giống Tần Chiêu Chiêu. Mọi người gặp lại nhau, ai nấy hô to gọi nhỏ: “XXX, hóa ra là cậu đó hả? Mình không nhận ra nổi đó!”
Lâm Sâm là người tất cả mọi người đều phải công nhận là thay đổi nhiều nhất. Trước kia, cậu là nam sinh thích gây chuyện nhất trong lớp, lời nói việc làm không được một chuyện nào ra hồn, nếu không cợt nhã thì cũng “cà lơ phất phơ”. Đến giờ, dẫu đã khoác lên mình một thân thường phục đến chung vui với bạn bè nhưng thân hình thẳng đứng như tùng bách trong gió, dáng ngồi vững như chuông đồng, bước đi như gió lướt, lời ăn tiếng nói, cử chỉ đều vô cùng cẩn trọng, biết tự kiềm chế, nhìn thoáng qua cũng biết là người từ trong quân ngũ ra.
Rất nhiều bạn cùng lớp vừa thấy cậu là kêu ầm ĩ: “Cậu là Mộc Mộc đó hả? Đúng là không nhận ra nổi, thay đổi nhiều quá!”
Mọi người cũng công nhận Tần Chiêu Chiêu là người ít thay đổi nhất, rất nhiều bạn học đến tiệc vừa lướt mắt đã nhận ra cô ngay, nói cô vẫn chẳng thay đổi gì mấy, chẳng qua xinh hơn trước thôi. Vu Thiến lôi cô ra một góc riêng, ép cung hỏi xem cô dùng kem dưỡng da gì mà tới giờ dung mạo vẫn giữ được tốt như vậy, trông chẳng giống người hai bảy, hai tám tuổi, cùng lắm chỉ giống cô gái hai mươi hai, hai mươi ba thôi. “Cậu xem đây này, khóe mắt mình đã có ba, bốn nếp nhăn rồi, bôi cái gì cũng không có tác dụng, làm mình tức chết!”
Quả thật trông Vu Thiến già hơn trước rất nhiều, có thể vì làm ăn buôn bán vất vả, cũng có thể vì vừa li hôn. Tần Chiêu Chiêu nghe nói năm ngoái cô đã ly hôn vì chồng cô ngoại tình. Cũng may cô suy nghĩ rất thoáng, giờ đã phấn chấn trở lại, đang tích cực đi xem mặt, chuẩn bị vui duyên mới.
Tần Chiêu Chiêu lập tức nhớ tới hòn đảo nhỏ nằm giữa bốn bề nước biển xanh trong. Đó là nơi nước biển xanh nhất ở Hạ Môn, nhưng đảo này có quân đồn trú nên không thể lên thăm được. Cô nhớ mang máng năm đó có vài quân nhân đứng trên bãi biển thật dài, không ngờ Lâm Sâm cũng ở trong số đó.
“Cậu đóng quân ở đảo Giác Dữ luôn à?”
“Quân đội ba đảo anh hùng là một chỉnh thể, bình thường mình làm việc ở đảo Tiểu Đặng, hôm đó qua Giác Dữ có chút việc thôi.”
“Trùng hợp vậy sao, sao thấy mình mà cậu không gọi thế?”
“Lúc ấy đang làm việc nên không tiện gọi.” Ngừng một chút cậu tiếp lời: “Hơn nữa, thấy cậu và Kiều Mục đi cùng nhau rất vui vẻ, vì thế mình nghĩ không làm phiền hai người thì tốt hơn.”
Tần Chiêu Chiêu giật mình, rõ ràng trong lời Lâm Sâm có ý tránh, nhất định cậu nghĩ lúc ấy cô và Kiều Mục đang ý tình nồng đậm? Quả nhiên cậu nói tiếp: “Tết âm lịch