XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Những Tháng Năm Hổ Phách

Những Tháng Năm Hổ Phách

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342670

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2670 lượt.

về quê ăn Tết, hai người đang mặn nồng, cậu đột nhiên tìm tới có vẻ không hay lắm. Huống hồ, chẳng may cô không nhớ ra cậu thì sao. Cậu không muốn đứng trước mặt cô, chờ cô cố sức nghĩ xem: “Cậu là…”
Hết nghỉ đông quay lại trường, có một lần Chu Minh Vũ gọi điện cho cậu báo cậu ta từng ngẫu nhiên gặp Tần Chiêu Chiêu trên đường, cô nghe kể về tình hình của cậu gần đây, còn xin số điện thoại kí túc xá của cậu nữa. Điều này khiến Lâm Sâm có vài phần kích động. Cô còn nhớ kĩ về cậu, còn lưu lại phương thức liên lạc với cậu, liệu cô sẽ gọi điện thoại cho cậu chứ? Không được gặp người, chỉ cần nghe tiếng cũng tốt rồi. Hơn nữa, cậu vẫn nhớ như in giọng cô rất dịu dàng, êm ái, cất lên nghe như tiếng hát, lanh lảnh bên tai như tiếng chuông ngân.
Suốt một thời gian dài, Lâm Sâm ngày ngày mở to mắt tràn ngập chờ mong. Cậu luôn cố tìm mọi cách ở lại ký túc xá, chuông điện thoại vang lên liền bắt máy ngay, nhưng hết cuộc này tới cuộc khác, điện thoại không tìm cậu. Chờ đợi từ ngày xuân về hoa nở đến tận khi hoa kia đã héo tàn mà vẫn không thể chờ được tới ngày Tần Chiêu Chiêu gọi điện cho mình. Lúc trước cô lưu số điện thoại vì Chu Minh Vũ nói muốn cho nên cô tiện tay lưu lại, giờ cô đang yêu Kiều Mục, nếu gọi điện thoại cho cậu có thể khiến Kiều Mục hiểu nhầm, cũng có thể khiến cậu nhớ cô nhiều hơn. Tất nhiên, không gọi thì hơn.
Chờ đợi đằng đẵng trong hy vọng ngập tràn, chờ đến khi chỉ còn thất vọng. Lâm Sâm không thể không tự dặn lòng: Được rồi, mày thật đáng chết, cô ấy có hạnh phúc của mình rồi, đừng nhớ tới cô ấy nữa.






Sau này, Lâm Sâm tìm mọi cách để bản thân không nhớ tới Tần Chiêu Chiêu nữa, một ý niệm thoáng qua trong đầu liền bị dập tắt như người ta dập lửa. Thời gian trôi mãi, tuổi cậu cũng tăng dần theo năm tháng, ba mẹ bắt đầu thu xếp hôn sự cho cậu. Năm nào về thăm nhà cậu cũng được ba mẹ dắt đi xem mặt. Cậu hiểu tâm tư của ba mẹ, mặc dù không hào hứng nhưng vẫn cố gắng phối hợp, hết người này đến người khác, lần lượt xem mặt không ít cô gái.
Ban đầu cậu còn chực xét nét: cô A không đủ xinh, cô B không đủ nho nhã, điềm đạm, cô C chẳng ôn nhu, hài hòa… Bà mối cười dài. “Vậy cậu thích kiểu con gái thế nào? Cứ nói cho tôi, tôi tìm giúp cậu.”
Cậu nói một mạch không cần nghĩ ngợi: “Cháu thích kiểu con gái ôn nhu, dịu dàng, điềm đạm, ít nói, nho nhã, xinh xắn một chút, tóc dài, mắt to, giọng nói ngọt ngào…”
Nói đến đây Lâm Sâm chợt giật mình, ngừng bặt. Cậu đang nói ai đây? Đây không phải nói Tần Chiêu Chiêu sao?
Xa cách muôn trùng, năm năm tháng tháng, thời gian và không gian cản ngăn, hai người từ lâu đã thành người dưng rồi. Tâm tư của cậu dành cho cô đã phai nhạt từ lâu, vậy mà sâu thẳm trong tìm thức, cô vẫn âm thầm ảnh hưởng tới tiêu chuẩn chọn bạn đời tương lai của cậu.
Lời này đương nhiên không lọt tai Lâm ba, ông trừng mắt, xù tóc gáy. “Cái thằng ranh này, giờ anh không vội hả? Sao hồi trung học anh tích cực tìm bạn gái thế, có bạn trong lớp còn bị anh bám cả ngày, còn bày trò mời kẹo mừng. Cái lúc lẽ ra không nên thì anh sốt sắng vô cùng, giờ thành đàn ông con trai rồi, đến lúc cần sốt sắng thì anh lại không vội. Anh xem đến bao giờ mới có thể thật sự mời người ta ăn kẹo mừng được thế?”
Đã lâu không nhớ tới Tần Chiêu Chiêu, lời ba nói lại khuấy động trí nhớ của Lâm Sâm, từng làn sóng gợn lăn tăn, mỗi nhịp lại hiện ra bóng dáng cô.
Tốt nghiệp trung học xong, cô tới Thượng Hải học đại học, cậu nhập ngũ chuyển tới Phúc Kiến, từ đó hai người chưa từng gặp lại. Đã sáu, bảy năm qua rồi, không biết giờ Tần Chiêu Chiêu thế nào. Lâm Sâm đột nhiên rất muốn biết gần đây Tần Chiêu Chiêu ra sao. Nhờ cảm xúc vừa mới nảy sinh, cậu lập tức trốn trong phòng gọi điện thoại, đề phòng lát nữa cơn xúc động qua đi lại không kiếm nổi nửa phần dũng khí. Số điện thoại nhà cô tới giờ cậu vẫn nhớ kĩ, mấy con số tự động nhảy múa trong tâm trí.
Cậu lấy hết dũng khí bấm điện thoại, đáp lại cậu chỉ là giọng nữ cứng ngắc đầy máy móc: “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.”
Thời gian qua đi, điện thoại nhà cô cũng ngừng hoạt động, chẳng thể tìm lại cô qua dãy số này được nữa. Điện thoại ngừng, lòng cậu dâng lên một nỗi thương cảm và mất mát không thể hình dung bằng lời.
Cơ hội tháng Chín năm 2008 yên lặng qua đi.
Hôm đó Lâm Sâm ở bên tàu đảo Giác Dữ, vô tình ngẩng nhìn chiếc thuyền nhỏ đang rung lắc trên mặt biển, vừa liếc mắt đã nhận ra người ngồi trên mũi thuyền là Tần Chiêu Chiêu. Giống như một tia chớp chợt lóe rồi một tiếng sét long trời vang lên trong tai, cậu choáng váng như bị sét đánh trúng.
Bao năm xa cách, trông cô không thay đổi nhiều, vẫn gương mặt nho nhã, xinh xắn ấy, vẫn mái tóc dài bện lệch thành bím buông dài trước ngực, càng gợi cảm giác cô còn rất ít tuổi, chẳng khác cô nữ sinh thời trung học chút nào. Nhìn cô, Lâm Sâm nhớ lại thời niên thiếu đã si mê cô ra sao, khi đó, nụ cười, ánh mắt, mùi hương… tất cả mọi thứ của cô đều khiến tim cậu đập loạn nhịp.<