XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Những Tháng Năm Hổ Phách

Những Tháng Năm Hổ Phách

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342796

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2796 lượt.

inh Mẫn cũng khóc theo. Hôm qua, hai người họ còn cười rạng rỡ như vậy ở nhà hàng Milano, tại sao mới qua một đêm đã thành hai gương mặt đẫm lệ?
Nhìn bộ dạng thương tâm, bất lực của Kiều Mục, Tần Chiêu Chiêu cũng rơm rớm, nhưng cô không ngồi khóc theo mà ngẫm nghĩ một lúc rồi lại chạy đi. Cô tới Cục Cơ khí. Trường Cơ đã đóng cửa, không thể nhờ vả nhưng chắc chắn có thể nhờ tới Cục Cơ khí. Dẫu Mục Lan không phải nhân viên ở đây nhưng chồng bà là Cục phó cục này cơ mà, ông vừa qua đời, hẳn cơ quan phải cử người tới giúp đỡ gia đình chứ?
Tần Chiêu Chiêu liều mạng xông tới Cục Cơ khí, hỏi thăm và tìm tới phòng có liên quan. Cô vừa nhắc tới chuyện này, bên kia liền đáp: “Hôm qua con gái của Cục phó Kiều cũng gọi điện báo rồi, chúng tôi đã cử người tới giúp cô ấy lo liệu hậu sự. Chuyện vợ ông ấy còn nằm viện chúng tôi cũng biết, chiều nay sẽ cử người tới thăm.”
Tần Chiêu Chiêu thấy nhắc tới chuyện thăm liền nôn nóng, cô không tới tìm người đi thăm Mục Lan mà tìm người chèo chống cục diện ở bệnh viện. Có điều, cô vừa nói ra đã khiến người nghe cảm thấy kì quái. “Vợ Cục phó Kiều có cơ quan của bà ấy, bên đó đứng ra nhận trách nhiệm mới phải. Cơ quan không quản đã có con cái lo. Lúc trước có thấy con gái Cục phó nói gì tới chuyện này đâu. Cháu có quan hệ thế nào với ông ấy?”
“Cháu…” Tần Chiêu Chiêu cứng họng, không biết nói gì mới phải.
Người nọ thấy vậy thì không truy vấn nữa, chỉ đáp có lệ: “Được rồi, cháu đã mất công tìm tới đây, tôi sẽ báo cáo lãnh đạo xem có cách gì xử lý hay không.”
Tần Chiêu Chiêu đành quay về, thất thểu dắt xe ra khỏi cổng Cục Cơ khí, đứng giữa ngã tư nhốn nháo, trong lòng dâng lên một niềm cô đơn bất lực. Thế gian trăm vạn người, vậy mà lúc một đứa trẻ cần sự giúp đỡ nhất không một ai tình nguyện chìa tay ra giúp. Lúc Kiều Vĩ Hùng còn thì đâu có như thế, hôm qua nhà hàng Milano còn ngập khách khứa, thế mà nay ông vừa qua đời, vợ con đó chẳng ai buồn quan tâm. Đúng là người không còn trà cũng nguội, lòng người còn lạnh lùng, vô tình hơn tường đồng vách sắt.
Cuối cùng, Tần Chiêu Chiêu về nhà giữa trưa nắng chang chang, cô bàn với mẹ: “Ba mẹ Kiều Mục xảy ra chuyện, con… Vừa rồi con và các bạn cùng lớp tới thăm. Tội nghiệp cậu ấy, cậu ruột chưa tới kịp, một mình cậu ấy chẳng biết phải làm sao. Mẹ à, hay chiều nay mẹ tới bệnh viện một chuyến đi. Nhớ lại ngày con học cấp hai bị tai nạn, chính ba Kiều Mục đưa con đến bệnh viện, còn trả tiền thuốc hộ con nữa.”
Tần mẹ đi làm về, chuẩn bị cơm trưa xong, chiều đi làm vệ sinh cho hai vị khách quen, nghe con gái kể lại hoàn cảnh trong bệnh viện thấy Kiều Mục thật đáng thương. Bà vẫn còn nhớ lúc con gái học cấp hai gặp tai nạn, chính Phó giám đốc Kiều đưa con bà tới bệnh viện chữa trị. Ơn người một giọt nước nhỏ, bà tuy không thể mang sông mang bể mà báo đáp nhưng trong lòng vẫn cảm thấy Phó giám đốc Kiều thật tốt. Tới giờ nhà ông xảy ra chuyện lớn như vậy mà nhất thời không ai tình nguyện đứng ra gánh vác, bà có thể giúp tới đâu cũng tận lực mà giúp.
Nghĩ vậy, Tần mẹ gọi điện nhờ người đi làm giúp buổi chiều, dắt theo Tần Chiêu Chiêu tới bệnh viện. Vừa đi bà vừa thở dài. “Kiều Diệp cũng không ra sao, tốt xấu gì cũng cùng máu mủ với Kiều Mục, thế mà bỏ thằng bé mười mấy tuổi đầu ở bệnh viện lo lắng, sợ sệt. Mà Phó giám đốc Kiều có bạn có bè, sao tới giờ chẳng thấy một ai tới bệnh viện thăm?”
“Kiều Mục không biết bạn bè của ba có những ai. Mấy năm nay cậu ấy và mẹ ở Thượng Hải, nên giờ ba mẹ gặp nạn cũng chẳng biết nhờ ai.”
Tần mẹ tới bệnh viện cũng chẳng giúp được nhiều, bà không phải người thân hay lãnh đạo cơ quan, không thể quyết định chuyện chữa trị và viện phí. Nhưng có thế nào bà cũng là người lớn, có người lớn ở đây vẫn hơn một mình Kiều Mục tứ cố vô thân. Bà nhẹ giọng an ủi Kiều Mục để cậu bớt lo lắng.
Lời dịu dàng của Tần mẹ khiến Kiều Mục nghẹn ngào: “Cảm ơn dì!”, một lát sau còn bổ sung thêm: “Cảm ơn cậu, Tần Chiêu Chiêu.”
Lời cảm tạ từ đáy lòng, cậu không thể không biết ơn những người bình thường xa lạ tới thời điểm quan trọng lại chủ động tới bệnh viện an ủi mẹ con cậu. Nhưng cậu nhất thời không sao hiểu nổi lý do gì Tần Chiêu Chiêu lại đối xử tốt với cậu như vậy? Giờ đây tâm sự của cậu dồn hết lên mẹ còn đang hôn mê.
Lăng Minh Mẫn nhạy cảm hơn cậu nhiều, cô cẩn thận liếc mắt nhìn Tần Chiêu Chiêu, cái nhìn mang theo rất nhiều suy đoán. Đồng thời, bản thân cô cũng có phần xấu hổ, cô không ngờ Tần Chiêu Chiêu tìm tới tìm lui lại tìm mẹ tới, có thêm một người lớn Kiều Mục sẽ an tâm hơn. Sao cô không nghĩ ra chuyện gọi ba mẹ tới? Cô bèn đứng phắt dậy đi tìm điện thoại, gọi ba mẹ ai tiện thì mau tới bệnh viện. Con gái cưng có lời, ba cô rất nhanh tìm tới. Dần dần, bạn bè, người quen Kiều Vĩ Hùng biết tin cũng tới thăm Mục Lan, an ủi Kiều Mục.
Nhiều người danh giá như vậy cùng đến, Tần mẹ cảm thấy bản thân không cần ở lại thêm nữa liền kéo kéo con gái, ý bảo cô cùng về. Tần Chiêu Chiêu liếc nhìn Kiều Mục, ba Lăng Minh Mẫn đang vỗ vỗ vai an ủi cậu, bên cạnh còn rất nhiều người. Giờ cậu không thiếu người