Cách Xa Ngựa Đực Tự Ta Làm Lên
Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341272
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1272 lượt.
Nham và Lương thị nên lần này, nếu không có Cố Yên ra mặt thì Vi Bác khó có thể giành được phần thắng.
Sau vài tiếng làm việc căng thẳng, cuối cùng Dung Nham chấm dứt hội nghị bằng việc tuyện bố: “Tuần sau chúng ta tiếp tục gặp lại để chốt danh sách vào vòng trong, giờ thì tạm biệt mọi người.” Rồi quay sang bắt tay các đối tác một cách thân mật.
Tới thứ Sáu, Cố Minh Châu và Cố Yên lại lái xe vào viện thăm cha. Trong lúc Cố Yên ngồi chơi với cha, Cố Minh Châu một mình đi tới phòng bác sĩ trao đổi về bệnh tình của cha cô.
Bác sĩ người ngoại quốc Roal tươi cười bắt tay Cố Minh Châu rồi thông báo với cô tình trạng của Cố Bác Vân. Ông rất cẩn thận, tỉ mỉ bởi vì đích thân giám đốc bệnh viện đã mời ông từ nước ngoài trở về để chuyên trách bệnh nhân này, nghe đâu đây là cha vợ tương lai của vị tổng giám đốc đầy quyền lực của Lương thị nên tuyệt đối không thể có bất kỳ sai sót nào.
“Xin hỏi Cố tiểu thư, chúng tôi có được phép thông tin tình trạng bệnh của Cố tiên sinh cho Lương tổng không ạ?” Roal hỏi một cách cẩn trọng.
Cố Minh Châu trợn mắt ngạc nhiên, rồi quay sang bác sĩ nói một cách ôn hòa: “Ngài chỉ cần nói cho tôi là được rồi, à mà bác sĩ cho tôi hỏi là với tình trạng của cha tôi hiện giờ, ông có thể uống một chút rượu được không?”
Bác sĩ Roal xoa xoa đầu tỏ ý ngần ngại nhưng khi đối diện với một cô gái phương Đông xinh đẹp và sắc sảo thế này, ông cũng khó có thể từ chối nên đáp lời: “Uống một chút thì cũng không sao đâu!”
Cố Minh Châu mỉm cười cảm ơn rồi quay trở về phòng bệnh, không quên tìm một chai rượu nhỏ vì chẳng mấy khi cha cô có tâm trạng vui vẻ như hôm nay.
“Tiểu Yên, sao con không uống một chút?” Cố Bác Vân mời con gái.
“Ba, con chỉ uống sữa thôi, không uống được rượu đâu.” Cố Yên bẽn lẽn trả lời.
Cố Minh Châu nhìn sang em gái tỏ ý không hài lòng: “Người làm kinh doanh phải biết uống rượu, Cố Yên, em cũng nên tập dần đi cho quen.”
Cố Bác Vân cười hà hà: “Ba vẫn nhớ năm Minh Châu thi đỗ đại học, hai chị em lén lút lôi rượu ra uống và kết quả là hai đứa cùng say bét nhè.”
Cố Minh Châu cũng nhìn cha mỉm cười, ánh mắt ông xa xăm như đang nhớ lại kỷ niệm năm nào.
Mặt Cố Yên đỏ lên: “Tửu lượng của chị cũng có hơn em mấy đâu, về sau dì Nguyễn kể lại là hôm đó chị đứng giữa vòi phun nước oang oang tuyên bố sau này chị sẽ kén chồng bằng đấu võ còn em sẽ kén chồng bằng ném tú cầu còn gì?”
Nhắc tới Nguyễn Vô Song, cả ba cha con lại rơi vào im lặng. Một lúc sau, Cố Minh Châu mới phá vỡ bầu không khí trầm lặng: “Vậy hôm nay hai chị em mình cùng so tửu lượng được không Tiểu Yên?”
Chén qua chén lại, hai chị em cũng ngà ngà say, nên tạm biệt cha về phòng ngủ.
Tối đến, hai chị em ngủ ở phòng khách. Tắm rửa xong, hai người leo ngay lên giường. Đầu Cố Yên vẫn hơi lâng lâng.
“Cố Yên này!” Cố Minh Châu tắt đèn rồi gọi tên em gái.
“Dạ!” Cố yên tuy có chút hơi men, nhưng vì có thói quen ngủ muộn nên lúc này cô vẫn rất tỉnh táo.
“Chị cảm thấy mệt mỏi vì chờ đợi em à!” Cố Minh Châu thở dài, giọng buồn buồn.
Nghe chị gái tâm sự, Cố Yên vừa thương chị lại vừa rất xúc động, vì chẳng mấy khi chị lại đem chuyện tình cảm ra nói với cô.
Cô cũng chỉ biết sơ sơ mối tình giữa chị gái và đại thiếu gia nhà họ Dung.
“Mặc dù chị nói với mọi người là chị sẽ đợi anh ấy, nhưng em à, chờ đợi thực sự là một việc vô cùng đau khổ và mệt mỏi.”
Cố Yên nghe giọng chị đượm buồn, lòng cô thấy trĩu nặng. Đúng thật, chờ đợi là một việc hết sức mệt mỏi, lúc này cô lại nghĩ tới Lương Phi Phàm, có phải anh cũng rất mệt mỏi như chị gái mình không?
Thấy em gái không nói gì, Cố Minh Châu liền lấy chân huých vào em gái: “Em đang nghĩ gì thế?”
Cố Yên quay lại, ôm lấy chị gái thì thầm: “Chị, thế chị có đợi anh ấy về không? Phải đợi bao lâu nữa hả chị?”
Cố Minh Châu thở dài: “Chị cũng không biết nữa, chị chỉ biết rằng, chị sẽ không đợi anh ấy đến hết đời này đâu.” Sau đó, cô quay lưng về phía em gái. “Thôi, ngủ đi em.”
Một lúc sau, Cố Minh Châu giả vờ như đã ngủ say. Sau lưng cô, Cố Yên đang loay hoay bấm điện thoại, môi cô cong lên với một nụ cười đắc thắng, thầm nghĩ, chẳng lẽ mình lại không dọa được đứa em gái ngây thơ này sao?
Lương Phi Phàm đang đứng bên cửa sổ nhìn xuống dưới, bỗng điện thoại kêu lên một tiếng báo hiệu có tin nhắn, một tin nhắn đến từ Cố Yên mà nội dung chỉ vẻn vẹn có một chữ: “Này!”
Bầu trời đêm bỗng như bừng sáng bởi một tin nhắn vô cùng ngắn.
Cố Yên sợ làm chị tỉnh giấc nên để điện thoại ở chế độ im lặng, mắt cô không rời màn hình điện thoại. Lương Phi Phàm hồi âm rất nhanh, cũng tin nhắn ấy, khỉ khác là có thêm một ký tự: “?”
Cố Yên sửng sốt một lúc và không biết nên nhắn lại thế nào. Nghe chị gái tâm sự chuyện tình cảm, cô chợt liên tưởng ngay đến anh, trong chốc lát cô rất muốn nói điều gì đó với anh, nhưng chẳng lẽ lại chủ động nhắn tin là em nhớ anh lắm? Như thế thật mất mặt, vì trước đó hai người đã nói lời chia tay rất quyết liệt.
Nghĩ một lát cô nhắn tin lại: “Với tư cách là bạn hợp tác làm ăn với Lương thị, tôi rất quan tâm tới sứ