XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nở Rộ

Nở Rộ

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341263

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1263 lượt.

thì làm, giờ có chút không vừa ý, đến cha cũng phải lên tiếng an ủi.
Hàng liễu xanh soi bóng bên mặt hồ phẳng lặng, người cha hiền từ với mái tóc bạc phơ đang ngồi nói chuyện với cô con gái xinh đẹp. Trên bàn, ấm trà thơm đang ngào ngạt hương với bàn cờ quân trắng quân đen, hai người chuyện trò rôm rả. Đã lâu lắm rồi Cố Minh Châu mới có cảm giác ấm áp của một gia đình đến vậy.
“Cha!” Cố Minh Châu đi tới. “Cố Yên nói đúng đấy, con người không phải muốn làm gì là làm được.”
“Chị...” Cố Yên quay ra nhìn chị.
Cố Minh Châu thở dài: “Cố Yên, em xem xong hồ sơ của vụ thầu sắp tới chưa?”
Cố Yên ngẩng đầu nhìn sắc mặt chị, rồi gật đầu ý nói đã xong.
“Thế thì phiên thầu tuần sau em tham gia nhé, chị bận rồi.”
Cố Bác Vân cau mày: “Minh Châu, đừng ép em con quá, từ từ dạy mà.”
“Không có gì phải dạy đâu cha, con nói thế nào, em ấy cứ làm đúng như thế là được rồi.” Cố Minh Châu ném cho em gái chiếc chìa khóa: “Xe chị để ở cổng, em lấy mà đi, giờ em về công ty gặp Jesscica bàn về vụ thầu cho kỹ vào, tối về ăn cơm với chị.”
Cố Yên cầm lấy chìa khóa, chào cha rồi đi ra ngoài.
Cô vừa đi khuất thì Cố Bác Vân liền mắng Cố Minh Châu: “Lời cha nói con nghe vào tai được bao nhiêu hả!?”
“Tất cả, nhưng con không có ý định làm theo.” Cố Minh Châu tiến thêm một nước cờ. “Cha à, giờ không còn là thời của cha nữa, Cố Yên cũng đã lớn rồi, hãy để nó gánh vác bớt phần việc mà nó nên gánh vác đi.”
Cố Bác Vân suy nghĩ một lát rồi cũng đi một nước cờ: “Minh Châu, dù gì nó cũng là em gái con.”
“Nếu nó không phải em gái con thì con quản nó làm gì.” Cố Minh Châu trả lời một cách dứt khoát.
Sau vài lần đi, Cố Bác Vân bị con gái dồn đến thế bí, ông cười rồi xếp cờ lại, ông già rồi nên đấu không lại cô con gái khôn ngoan nhưng cứng đầu này. Đúng là hậu sinh khả úy.
Cố Minh Châu rót cho mình chén trà nóng, lưng tựa vào ghế nhâm nhi, ván cờ này, cô sớm biết mình sẽ thắng.






Hôm nay, Cố Yên dậy từ rất sớm để chuẩn bị cho cuộc đấu thầu ở Lương thị.
Tắm xong cô liền chạy sang phòng chị để nhờ chị chọn cho một bộ cánh vừa đẹp lại vừa lịch sự.
“Gọi cái gì thế! Mấy giờ rồi?” Tính cáu gắt khi đang ngủ mà bị gọi dậy của Cố Minh Châu cũng không thua kém gì cô em.
Cố Yên lè lưỡi trêu chị, rồi mở cánh cửa tủ quần áo.
Minh Châm tắm xong đi ra thì tủ quần áo đã như bị ai xới lên rồi, thấy vậy, cô lườm yêu em gái một cái, rồi cũng chọn cho mình một bộ.
“Xin lỗi các vị vì sự chậm trễ của tôi!” Cố Yên nở nụ cười xin lỗi với mọi người.
Ông chủ của Diệu Lâm là Hoàng Dịch “hừm” một tiếng tỏ vẻ khó chịu. Dung Nham chữa cháy bằng cách lên tiếng “Không sao! Vi Bác là công ty lớn, chúng tôi đợi chút cũng không sao.” Nói xong, âm thầm rủa Trần Ngộ Bạch trăm lần.
“Mời mọi người ngồi!” Dung Nham lạnh lùng nói tiếp, trong bụng thầm nhắc nhở mình đừng theo phản xạ mà chạy đến phía Cố Yên, kéo ghế cho cô ngồi... Thật là nô lệ quá mức...
Các bên lần lượt thuyết trình dự án của mình.
Đến lượt Cố Yên, cô cũng nói một cách trôi chảy về ưu điểm của Vi Bác trong cuộc thầu này.
Sự thật cô không hiểu lắm, nhưng may có được trí nhớ không tồi nên cô mới học thuộc lòng tốt đến như vậy. Khi nói xong, xuống ghế ngồi, Jesscica còn giơ ngón tay trỏ lên ra ý cô nói rất tốt. Cố Yên chỉ biết cười trừ, nhưng ai ngờ đằng sau nụ cười ấy là một tấm lưng ướt đẫm mồ hôi.
Sau đó là phần thuyết trình của mười công ty khác, nếu xong chắc cũng phải hết ngày. Đến trưa, Dung Nham mệt mỏi đành mời mọi người dùng bữa trưa.
“Làm sao đến lượt Dung thiếu gia mời, chúng tôi mời Dung thiếu gia mới đúng chứ!”
Mấy đối tác cũng nhao nhao lên lấy lòng Dung Nham, tất nhiên anh cũng không nỡ từ chối tấm chân tình của mọi người, những vụ thầu đại loại như thế này, các bên tham gia đều có tiềm lực cả, việc chọn lựa ai trúng thầu lại do Dung Nham quyết định, nên bọn họ không nịnh bợ anh thì còn nịnh bợ ai cơ chứ?
Vào nhà hàng, các ông chủ lớn ngồi một mâm, còn trợ lý thì ngồi mâm khác. Jesscica nở nụ cười gượng gạo, khi miêu tả về Cố Yên, Cố Minh Châu có nói: “Kinh nghiệm không có, là một cô bé được nuông chiều từ nhỏ.”
Dung Nham đang cười nói với Hoàng Dịch, thấy Cố Yên đi vào liền cung kính hỏi: “Cố Tổng có muốn chọn món gì đặc biệt không?"
Mấy vị tổng kia cứ trố mắt ra nhìn.
“Tôi ăn gì cũng được.” Cố Yên thản nhiên trả lời.
Dung Nham lập tức chọn món, chủ yếu dựa theo sở thích của Cố Yên. Đến lượt đồ uống, anh lại thấy khó xử. Cố Yên không biết uống rượu, nhưng một bàn người thế này, lại toàn đàn ông, không gọi rượu thì thật khó coi, nhưng gọi rượu lên, mấy người kia mời Cố tiểu thư thì làm thế nào? Nếu lỡ uống vài chén, đại ca biết chuyện, chắc chắn sẽ lột da mình ngâm rượu luôn.
Cậu ba! Tôi hận cậu! Dung Nham lại một lần nữa thầm rủa Trần Ngộ Bạch đang yên đang lành lại đưa vợ đi du lịch phương Nam.
Nghĩ ngợi một lát, anh liền đưa tờ menu rượu cho Lý Tổng: “Hôm nay tôi không uống rượu, mang đến cho tôi ly nước ép là được, còn mọi người cứ tự nhiên