Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341264
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1264 lượt.
.”
Cả bàn người đều nhất loạt “tự nhiên”, nhưng thực tế Dung thiếu gia mà không uống thì đố ai dám “tự nhiên”?
Thế là cả đám đàn ông lần lượt cụng nhau ly nước ép xanh xanh đỏ đỏ.
Đều là những cao thủ chốn thương trường, đương nhiên mọi người nhận ra một loạt hành động thất thố của Dung thiếu gia ngày hôm nay và nguyên do của nó thì ai ai cũng hiểu được. Gần đây đang ầm ĩ vụ tình cảm ám muội giữa Cố Phó tổng và Lương Tổng, nếu tin tức trên báo là sự thật thì vụ lần này coi như xong, chi bằng đem nó tặng cho Vi Bác cho nhanh.
Cuộc vui đang rôm rả thì một nhân vật cầm ly nước ép mời Cố Yên: “Cố Phó tổng thật là tuổi trẻ tài cao! Nghe nói cô vừa mới trở về Vi Bác làm việc phải không?”
Cố Yên cũng không kém cạnh, cô nâng ly lên chúc lại anh ta, uống một ngụm, rồi phản pháo lại ngay: “Không phải trở về mà là phụ giúp một tay, tôi cũng là người của Vi Bác cơ mà, nên giúp đỡ một tay là chuyện đương nhiên.”
“Vụ thầu lớn thế này mà Cố Tổng tin tưởng giao cho phó tổng đi thay thì cũng chứng tỏ Cố Phó tổng phải có năng lực lắm đây!” Hoàng Dịch nói chêm vào.
Cố Yên nghe tiếng hắn đã lâu, hắn ta xưa nay có quan hệ rất tốt với Lương thị, lại là đối thủ một sống một còn với Cố Minh Châu, trước khi đi, chị gái đã dặn cô phải đề phòng hắn.
Cố Yên nghiêm mặt, hỏi lại hắn: “Nói như thế, lẽ nào Hoàng Tổng là người không có năng lực sao?”
Hoàng Dịch trở tay không kịp nên chỉ biết trợn mắt há miệng. Bị người xung quanh cười nhạo khiến hắn ta càng tức tối, nhưng nghĩ lại, hắn ta đường đường là một lão làng chốn thương trường, nay lại đi so đo tính toán với một con bé miệng còn hơi sữa thì thật mất mặt, nên trong lòng ngầm ghi lại món nợ này.
Dung Nham vẫn cúi đầu ăn, thầm cười nhạo Hoàng Dịch không biết lượng sức mình... dám công khai chọc vào tổ kiến lửa của Lương Tổng, Lương Tổng mà biết thì hắn còn miệng mà ăn nữa?
Buổi chiều, mọi người lại quay lại phòng họp, Cố Yên cảm thấy mệt mỏi khi phải nghe hết bên này đến bên kia thuyết trình, toàn những thứ cô chẳng có chút hứng thú. Cuối cùng cũng kết thúc buổi họp, trời vừa sẩm tối.
Phía Hoàng Dịch lôi bằng được Dung Nham đi nhậu. Cố Yên nói Jesscica cử Lâm Viễn đi thay, còn mình xuống tầm hầm lấy xe về nhà.
Cố Yên thở dài bước vào thang máy.
Đã quá giờ tan ca nên thang máy không có một ai, bấm số tầng xong, cô tựa lưng vào tường, nhắm mắt thư giãn. Thời còn đi học, cô ghét nhất là môn toán, nay lại phải làm việc, tiếp xúc nhiều với những con số cứng nhắc khiến cô đau đầu, mệt mỏi.
Nhưng cứ bận rộn cả ngày thế này, cô lại cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa. Trước đây, khi còn ở bên Lương Phi Phàm, cả ngày nhàn rỗi khiến cô thấy thời gian như ngừng lại. Nhưng giờ, từng phút từng giây đối với cô thật ý nghĩa. Đang mải suy nghĩ, bỗng cô thấy kỳ lạ vì thang máy mãi không đi xuống, mà nó lại đi lên, con số trước mắt hiện lên càng lúc càng lớn, cô rất muốn đập cửa nhảy xuống. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ, thang máy “ting tang” một tiếng, cửa mở ra, trước mắt cô là tầng mười chín. Lương Phi Phàm ngang nhiên bước vào.
Cố Yên thầm cười nhạo, đúng là trẻ con. Rõ ràng là có thang máy riêng... vậy mà còn bày đặt đi thang máy công cộng. Nghĩ tới thang máy riêng của anh, má cô lại đỏ ửng lên.
Lương Phi Phàm làm ra vẻ như không nhìn thấy cô, vào thang máy, anh cũng không nói câu nào, lẳng lặng bấm số xuống tầng hầm.
Không khí nặng nề bao trùm lên không gian chật hẹp. Trong thang máy im lặng đến đáng sợ.
Cố Yên nhìn chằm chằm vào con số màu đỏ, từng tầng từng tầng đi xuống... Nhanh lên, nhanh lên, sắp xuống rồi...
Xuống tới tầng hầm, cửa thang máy mở ra, Lương Phi Phàm thản nhiên bước ra trước. Từ đầu đến cuối, không ai nói với ai câu nào.
Cố Yên hậm hực mở cửa xe rồi ngồi phịch xuống ghế, xe bắt đầu nổ máy thì phía trước bỗng vang lên một tiếng “rầm”.
Cố Yên hoảng hốt, tháo dây an toàn rồi xông đến phía trước.
Quả nhiên là xe của Lương Phi Phàm vừa đâm vào cột trụ, khiến từng mảnh bê tông vỡ ra, bụi bay mù mịt.
Theo bản năng, Cố Yên chạy lại, ngó đầu vào ghế lái xem người bên trong có làm sao không, thấy anh ngồi trên ghế lái, dây an toàn vẫn thắt, hai tay để trên vô lăng, bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Thấy Cố Yên, anh lại tỏ vẻ lạnh lùng, hỏi: “Có chuyện gì không?”
Cố Yên tức giận trước thái độ lạnh lùng của anh, cô đứng thẳng người lên và buông một câu còn lạnh hơn: “Không có gì!”
Lương Phi Phàm không nhìn cô mà rút điện thoại ra gọi: “Doãn Chi, tôi đang có chút việc dưới hầm để xe, cô xuống đây một lát được không?”
Cố Yên khoanh tay lại, tay trái khẽ bấm vào cánh tay phải để kiềm chế cảm xúc, trước mặt cô mà anh dám gọi tên cô gái khác một cách dịu dàng như thế sao?
“Có chuyện gì nữa sao?” Lương Phi Phàm xuống xe, hầm hầm hỏi.
Cố Yên lắc đầu.
“Thế cô còn đứng đây làm gì?” Ngữ khí của anh gay gắt hơn.
Cố Yên chỉ chờ anh nói câu đó, lúc này cô mới giương mắt nhìn anh, cười nhạt: “Lương tiên sinh, xe của ngài chắn đường tôi đi, thử hỏi làm sao tôi lái xe ra ngoài được?” Nói xong, cô hất mái tóc ra sau lư