Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341578
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1578 lượt.
ới em đến ngân hàng ngay!”
“Tiểu Nhiễm, sao anh có thể dùng tiền của em? Cuộc sống gia đình anh không vấn đề, ngày mai chị anh sẽ mang một số tiền về nước, em đừng lo lắng.”
“Bây giờ em chỉ có thể rút khoảng ba trăm nghìn tiền mặt cho anh. Vài hôm nữa, em xử lí nốt số cổ phiếu trong tay, chắc được thêm khoảng hai triệu đồng, anh đưa em số tài khoản, em chuyển hết cho anh, ít nhiều cũng có thể giải quyết vấn đề.”
Gia Tuấn kinh ngạc, “Tiểu Nhiễm, em công tác chưa đầy hai năm, sao lại có nhiều tiền đến thế?”
“Cơ bản là thu nhập từ đầu tư.” Nhâm Nhiễm nghĩ đến người đàn ông ngồi trong phòng họp, hơi chua chát, cô lập tức thu hồi cảm xúc.
Gia Tuấn tuyệt nhiên lắc đầu: “Anh không thể nhận tiền của em, Tiểu Nhiễm, việc này em đừng lo nghĩ, quay về Hồng Kông nhanh đi.”
“Anh Tuấn!!!”. Cô giận dữ nhìn anh, “Anh muốn em đến ngân hàng rút tiền một mình rồi chuyển cho bác Kỳ phải không? Vậy cũng được, tùy anh!”
Cô định bước đi thì Gia Tuấn đành níu cô lại, “Tiểu Nhiễm, hiện trạng nhà anh quá phức tạp, dù có tiền khôi phục sản xuất cũng không đảm bảo sẽ chuyển nguy thành lành, tiếp theo còn hàng loạt vụ tố tụng. Mấy ngày nay anh đã sứt đầu mẻ trán, anh chuẩn bị đợi khi chị về sẽ bàn bạc với chị khuyên cha bỏ cuộc.”
Nhâm Nhiễm ngạc nhiên: “Anh có biết bỏ cuộc nghĩa là gì không?”
“Tuyên bố phá sản, đợi thanh lí chuyển nhượng.” Gia Tuấn cộc lốc, “Vậy cũng là một cách giải thoát, cũng không cần kiện tụng nữa, hoàn toàn vô nghĩa.”
Nhâm Nhiễm không ngờ anh nhụt chí đến thế, “Anh Tuấn, theo cách nói của bác Kỳ, sự việc chưa đến mức bi quan lắm.”
“Còn bi quan đến mức nào? Tiểu Nhiễm? Trơ mắt nhìn người thân lường gạt lẫn nhau, trở mặt thành thù, bạn bè trước đây đều tránh mặt, thậm chí cả anh Mẫn Nghi cũng đến tìm anh, yêu cầu anh tranh thủ thời gian qua Úc hoàn tất thủ tục li hôn, đồng thời chu cấp một khoản tiền đảm bảo cuộc sống hai mẹ con họ.” Gia Tuấn cười cay đắng: “Em xem, những chuyện anh muốn mà không có được trước đây, bây giờ không cần anh đề cập họ cũng đã thúc ép anh.”
“Đó là cách nói của anh Mẫn Nghi, không có nghĩa Mẫn Nghi cũng nghĩ như thế. Bạn ấy đến bệnh viện chăm sóc dì Triệu mỗi ngày là một minh chứng.”
“Phải, anh không có ý trách Mẫn Nghi, khoảng thời gian này cô ấy rất tốt, anh và cha bôn ba bên ngoài cả ngày, mẹ toàn nhờ cô ấy chăm sóc, quả thực rất vất vả. Hơn nữa, cô ấy nói sẽ không bỏ rơi anh trong tình huống này, nhưng cô ấy nghĩ thế nào cũng chẳng sao, anh đương nhiên không thể làm liên lụy cô ấy. Đợi sau khi sự việc giải quyết, anh có thể đón cha mẹ qua Úc, tìm một công việc bên đó nuôi sống gia đình, trả tiền chu cấp chắc không vấn đề gì.”
“Nhưng bác Kỳ chưa đến tuổi năm mươi, anh để bác ấy qua Úc dưỡng lão, liệu bác ấy có cam tâm không?”
“Tất nhiên là cha không bằng lòng. Bây giờ cha vẫn cố kiên trì, anh hi vọng chị Gia Ngọc có thể thuyết phục cha, chị xưa nay không màng chuyện kinh doanh trong nhà, chắc chắn sẽ đồng ý với kiến nghị của anh. Anh thực sự quá chán nản mọi thứ ở đây, sớm giải quyết chừng nào tốt chừng ấy.”
“Gia Tuấn, đó là lẩn tránh.”
“Đúng, anh đang muốn lẩn tránh. Anh xưa nay chưa từng hứng thú với chuyện kinh doanh của gia đình, thậm chí có lúc anh nghĩ, như vậy rất tốt, anh được giải thoát.”
“Anh Tuấn, chẳng lẽ anh đã quên những gì chúng ta nói khi ở sông Yarra khi còn ở Melbourne rồi sao?”
Nhâm Nhiễm nhìn thẳng vào mắt anh: “Bất kể đi xa đến đâu, chúng ta chỉ có thể nói là bỏ đi, không cách nào lẩn tránh được.”
“Tiểu Nhiễm, em lại khích lệ anh đó ư? Quả thực anh cảm thấy mình rất thất bại.”
“Em không khích lệ, anh Tuấn, em biết anh không quan tâm đến tiền, tiền đối với em cũng chẳng phải là tiêu chuẩn đánh giá thành công hay thất bại của một người. Nhưng đó là sự nghiệp cả đời của bác Kỳ, cũng là công việc mà anh dự định về tiếp quản, không có bất kỳ một ai có quyền yêu cầu cái giao đến tay mình đã là một sản nghiệp có sẵn chỉ cần hưởng thụ mà không cần tổn hao công sức. Cho dù anh có thể thuyết phục bác Kỳ, dì Triệu sống nốt quãng đời còn lại trên đất khách thì sao, anh còn có con trai, chẳng lẽ ngay cả nó mà anh cũng dễ dàng ruồng bỏ vậy ư? Rốt cuộc trong cuộc sống của anh có điều gì mà anh trân trọng và bằng lòng bỏ công sức để duy trì nó?”
Gia Tuấn chốc lát đã im lặng.
“Anh Tuấn, đừng tranh cãi với em, chúng ta đến ngân hàng rút tiền ngay. Em đã đặt chuyến bay về Hồng Kông lúc bảy giờ tối, hôm nay em còn phải quay về Hồng Kông, mai còn đi làm. Đi nhanh đi anh.”
Cô vừa xoay người, bất ngờ nhìn thấy Trần Hoa đang một nơi cách họ không xa, ánh đèn trên hành lang rất mờ, gương mặt của anh giấu trong bóng tối, không nhìn rõ nét mặt, cũng không biết anh đã đứng đó bao lâu.
Cô không để ý đến anh, kéo Gia Tuấn bước nhanh ra ngoài.
Đến ngân hàng xong, Nhâm Nhiễm kiên quyết không cần Gia Tuấn tiễn ra sân bay và bảo anh quay về xử lí việc trong công ty. Cô đón taxi ra sân bay, thời gian còn sớm, cô thở một hơi thật dài, bây giờ mới cảm thấy đa