Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341607
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1607 lượt.
u đầu, mũi cũng nghẹt đến khó thở.
Cô biết e rằng với trang phục mỏng manh của mình, không chịu được chênh lệch nhiệt độ của hai vùng nên đã bị cảm lạnh. Trước tiên, cô đến tiệm thuốc gần sân bay mua vài viên thuốc cảm, sau đó tìm một quán ăn nhanh ăn vội bát mì rồi tìm đến một băng ghế dài gần cổng lên máy bay ngồi xuống, đắp áo vest của Gia Tuấn vào người, nhắm mắt nghỉ ngơi. Bộ phận phát thanh thỉnh thoảng thông báo hành khách giờ lên máy bay, lúc đầu cô còn chú ý, sau thuốc phát huy tác dụng, cô nghe như không hiểu, ngồi gật gù.
Đột nhiên có một bàn tay vỗ nhẹ vào vai cô: “Đến giờ lên máy bay rồi.”
Cô loạng choạng mở mắt cám ơn thì đã sững sờ ngay, người ngồi cạnh cô lại là Trần Hoa. Anh bình thản nhặt áo vest trượt xuống đất đưa lại cho cô, sau đó đứng dậy đi về cổng lên máy bay.
Đầu óc Nhâm Nhiễm choáng váng nhìn dáng người cao to của anh, nghi ngờ mình sốt cao đến mức có ảo giác. Cô nhìn lại vé đăng kí, đích thực lên cổng này, bộ phận phát thanh lại nhắc nhở hành khách trong chuyến bay này nhanh chóng lên máy bay, Trần Hoa đã tự đi vào trong. Cô không còn thời gian nghĩ ngợi, vội xách cặp bước lên.
“Có thể cho là vậy. Em từ Úc trở về là đến Bắc Kinh làm việc à?”
“Ừ.”
“Cô gái lúc nãy đi theo em là vợ của Kỳ Gia Tuấn sao?”
“Ừ… Tiểu Bảo con của họ năm nay được ba tuổi, rất kháu khỉnh, chắc anh chưa từng gặp.”
“Chưa.”
Trần Hoa trả lời ngắn gọn, súc tích, tiếp theo là im lặng, dường như đang tập trung nghĩ ngợi điều gì. Cứ một hỏi một trả lời như thế khiến Nhâm Nhiễm cảm
thấy bất thường, cô không biết tiếp tục trò chuyện thế nào. Cô không thích sự im ắng này, nhưng lí trí còn sót lại đã nhắc nhở cô, trò chuyện tiếp cùng Trần Hoa có lẽ còn đáng sợ hơn. Nhưng có người quen ngồi bên cạnh, ít nhiều cô cũng thấy yên tâm hơn, chứng sợ hãi cũng nhạt dần, cô mở đèn lấy tạp chí ở dãy ghế trước ngồi đọc, cả dòng chữ quảng cáo cũng căng mắt để đọc, cuối cùng cô đã gật gù, lại chìm vào giấc ngủ.
Máy bay đáp xuống sân bay Hồng Kông, Nhâm Nhiễm bước ra khỏi khu đăng kí nhập cảnh tiến về phía trạm xe, Trần Hoa ngăn cô lại.
“Tài xế của bạn anh đợi bên ngoài, anh đưa em về nhà.”
Đầu cô vẫn nặng như búa bổ, nhưng cô đã an toàn đáp xuống mặt đất, không còn hoang mang bất an như lúc ngồi trên máy bay, cô điềm đạm nói: “Cám ơn, không cần đâu, em đi chuyến xe tốc hành của sân bay rồi chuyển sang xe điện ngầm, rất thuận tiện.”
Trần Hoa gật đầu: “Vậy được, anh đưa em đón xe điện ngầm.”
Cô chau mày nhưng không còn sức tranh luận cùng anh, chỉ im lặng bước đến trạm xe điện, mặc kệ anh đứng kế bên.
Cách biệt mấy năm, tại một nơi tưởng chừng như không thể, hai người vai kề vai sánh bước bên nhau, cô nhìn dãy đường sắt lạnh băng trước mặt, nghĩ mông lung, chuyện hợp tan và chia ly trong đời người thật bất ngờ và mong manh.
Chuyến xe tốc hành sân bay cứ cách mười hai phút một chuyến, chuyến xe tiếp theo nhanh chóng chạy đến. Khoang xe vắng tanh, cô bước lên đến thẳng Trung Hoàn sau đó đổi xe điện ngầm đến Thượng Hoàn, hai người giữ im lặng trong suốt chuyến đi, cho đến khi đặt chân đến khu chung cư của công ty không cho phép người lạ mặt bước vào.
“Em tới rồi, tạm biệt, ông Trần.”
Cô xoay người chuẩn bị bước đi, giọng nói trầm cảm của anh kêu cô lại.
“Nhâm Nhiễm…”
Cô đứng lại, kí ức được cất kĩ rất lâu tận đáy lòng tranh nhau ùa về, cổ họng cô nghẹn đắng.
Khi vừa quen anh, anh đã gọi cả họ lẫn tên cô như thế, dù là lúc thân mật với nhau cũng vậy, cô từng õng ẹo bảo anh gọi cô là “Tiểu Nhiễm”, anh chỉ bóp nhẹ mũi cô, trêu ghẹo: “Hay anh gọi em là cục cưng nhé!”. Cô hăm hở chờ đợi, nào ngờ lúc anh lại mở miệng, vẫn cứ gọi cả họ lẫn tên.
Năm năm trước, ngay cái hôm cô rời khỏi Bắc Hải mà không một lần ngoảnh mặt lại, cô bước theo Chính Bang ra khỏi phòng mà không muốn anh tiễn đưa, lúc đó, anh cũng gọi cô từ đằng sau như thế, cô quyết tâm duy trì một trạng thái dứt khoát nên chỉ đứng lại vài giây, nhẹ nhàng nói: “Hẹn gặp lại” rồi bỏ đi.
Năm năm trôi qua, cô lại cảm nhận được ánh mắt ấy đang hướng về cô từ phía sau, thời gian luôn phóng nhanh như tên sao lần này lại cô đọng tại thời khắc ấy.
Nhâm Nhiễm ngước đầu, bốn bề đều là những tòa nhà cao sừng sững, màn đêm ảm đạm mà cô trông thấy nhắc nhở, đây là Hồng Kông.
“Anh từng nói, nếu một ngày em lãng quên anh, có lẽ em có thể sống vui hơn.” Cô chậm rãi xoay người nhìn Trần Hoa: “Em thật sự đã quên anh, thi thoảng chạm mặt rồi quay lưng rời đi, không ai phiền đến ai. Anh hà tất phải cố tình xuất hiện trước mặt em?”
Cách màn đêm mờ ảo, Trần Hoa phát hiện, Nhâm Nhiễm đứng trước anh vẫn rất trẻ trung như ngày nào, đôi mắt vẫn trong veo như trước, mái tóc dài đến ngang vai, áo sơ mi trắng phối bộ váy vest màu xám, tất da người và đôi giày cao bảy phân, xách trong tay túi Gucci big size, đó là cách ăn mặc điển hình của cô gái công sở anh thường gặp khi đến đây công tác. Gần hết một ngày, phấn trang điểm trên mặt gần trôi mất, gương mặt không được tô thêm phấn lộ rõ nét mệt mỏi. Quan trọng hơn hết, cô không còn t