The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342281

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2281 lượt.

ng băng Bắc Cực.
"Mộ Ái Ni!"
Nhưng bước chân tôi không vì thế mà dừng lại.
Bởi vì
Thôi Hy Triệt, từ nay tôi và anh
Là hai người xa lạ.
**
Phòng hạng Tổng thống trong khách sạn cao cấp trung tâm Mễ Á.
Màn hình ti vi cỡ lớn trong phòng khách được bài trí sang trọng đang phát một bản tin tài chính.
Mẹ Thiên Diệp ngồi trên ghế salon một cách uể oải, hai tay đang ôm một con mèo nhỏ trắng toát, bàn tay vuốt ve trên bộ lông mượt mà của con mèo một cách vô thức.
"Đã cho con thời gian 5 năm, lẽ nào vẫn chưa chán cuộc sống bình dân này hay sao? Hãy mau quay về với quỹ đạo vốn thuộc về con đi, có nhiều việc có ý nghĩa quan trọng hơn đang cần con…"
"…", Thiên Diệp trở nên trầm lặng, cứ tưởng rằng thời gian 5 năm có thể thay đổi sự kiên quyết của mẹ anh, còn Ái Ni sẽ toàn tâm toàn ý với một người duy nhất là anh, nhưng giờ đây tất cả đã thay đổi.
Là do thời gian 5 năm quá ngắn, hay là sự cố gắng của anh chưa đủ?
"Lần này mẹ đến Mễ Á còn để tham gia một hội nghị quan trọng liên quan tới vấn đề phát triển ở Châu Á. Sau khi hội nghĩ kết thúc, con sẽ cùng mẹ quay về Canađa."
"Mẹ", Thiên Diệp vừa mở miệng liền bị mẹ cắt ngang, "Đừng có nói NO nữa, mẹ không muốn nghe bất cứ lời chống đối nào. Nếu như lần này con vẫn cứ quyết tâm ở lại đây, mẹ đảm bảo là từ nay về sau con sẽ không nhìn thấy mặt Mộ Ái Ni nữa."
Mẹ Thiên Diệp chau mày, trong mắt lóe lên một ánh sáng rợn người, bàn tay vẫn đang vuốt ve con mèo bất giác văn xoắn lông nó lại.
Miao!
Con mèo trắng kêu lên một tiếng đau đớn, nhảy ra khỏi lòng mẹ Thiên Diệp.
Trong sự tĩnh lặng đó, trên màn hình ti vi bỗng nhiên hiện lên một hình ảnh. Dẫu có trải qua trăm năm kiếp luân hồi, Thiên Diệp liếc qua vẫn có thể nhận ra người con gái đang trả lời phỏng vấn đám phóng viên trong bản tin đó.
Dù là vậy, người con gái đó vẫn khiến anh bỗng giật thót tim. Với ánh mắt lạnh lùng, đôi môi hé mở một nụ cười lạnh nhạt, nói: "Phác Thiên Diệp…, anh ấy đối với tôi là một người vô cùng, vô cùng quan trọng, không thể nào để mất được!"
Tất cả những sự bất an và do dự đều trôi tuột đi cùng với câu nói ấy, Thiên Diệp đừng nguyên tại chỗ khẽ mỉm cười, một thần thái gì đó hiện ra trên vầng trán khiến người ta không thể nào nhìn thẳng.
Nói quá chói lòa, quá sắc nét.
Giống như mùa hoa lily nở rộ, tất cả đám bướm ong đầy quyến rũ đều lao đến, phủ kín rợp bầu không xanh ngắt.
"Những gì con thấy không phải là tất cả những gì con tin tưởng đâu, Thiên Diệp", mẹ Thiên Diệp nhìn chằm chằm lên hình ảnh Mộ Ái Ni trên màn hình, nói với vẻ không còn gì nghi ngờ: "Con cần phải biết, con không thuộc về con bé đó, thế nên con vẫn chẳng có chút hy vọng nào."
Nụ cười của Thiên Diệp trở nên cứng ngắc trong không trung, dần dần biến mất mà không hề cáu giận.
Không có chút hy vọng nào ư?
Hai người cách nhau có mấy bước chân, luồng khí đầy uy hiếp đối phương mà cả hai đều tỏa ra không ngừng lan rộng, lan xa.
Còn lại con mèo trắng hoảng sợ chạy quanh chạy quẩn, không tìm được nơi nào nằm nghỉ.






Vù vù…
Một chiếc Porsche màu xanh lao vụt qua, để lại tiếng gió vù vù.
"Chắc đi ra ngoài rồi", tôi từ trong một góc khuất bên ngoài cổng biệt thự đi ra, nhìn theo bóng chiếc xe phỏng đoán.
Tối hôm qua khi dọn dẹp nhà cửa, tôi mới phát hiện ra bức ảnh duy nhất chụp cả gia đình đã để quên trong biệt thự của Thôi Hy Triệt. Thế nên hôm nay vừa sáng tôi đã đến đây, đứng chờ ở bên ngoài cổng rất lâu, cứ chần chừ do dự không biết có nên vào đó hay không, may mà Thôi Hy Triệt lại đi ra ngoài.
Dù là như vậy, tôi vẫn phải lén lút đi vào trong biệt thự như một con mèo, rốt cuộc vẫn là kẻ không mời mà đến.
"Á!"
Các ngón tay bất giác co quắp lại, là Thôi Hy Triệt ư?
Vì sao anh ta lại nổi trên mặt nước, nằm im không hề động đậy như thế?
Tôi bước đến gần hơn, trong lòng hơi lo sợ, tất cả những lời cảnh cáo bản thân mình không nên đến quá gần anh ta đều bị gạt lại phía sau.
"Thôi Hy Triệt?", tôi thận trọng gọi tên anh ta, cố tìm cách tin rằng đấy là ảo giác.
Ánh nắng mặt trời nhàn nhạt màu vàng kim chiếu xuống, những gợn sóng trên mặt bể lấp lánh ánh sáng long lanh.
Mi mắt tôi chợt giật liên hồi một cách bất an, tim đập mỗi lúc một nhanh. Dường như muốn nhảy cả ra ngoài lồng ngực vậy.
"Này, Thôi Hy Triệt, nước lạnh lắm!", tôi ngồi xổm xuống, lấy ngón tay nhúng thử xuống bể bơi kiểm tra nhiệt độ.
Vẫn chỉ có mỗi mình tiếng nói của tôi, người nổi trên mặt nước ấy vẫn lặng yên như một xác chết!
"Này, Thôi Hy Triệt!", tôi vội vàng kêu lên, sau đó bỏ ba lô xuống.
Thump!
Tôi nhảy xuống bể bơi không do dự một chút nào, dần dần bơi đến gần Thôi Hy Triệt.
Nước lạnh ngắt, thế nhưng trong tầm mắt của tôi chỉ còn lại duy nhất bóng hình Hy Triệt.
Ánh nắng quét qua trước mặt khiến tôi hơi chếnh choáng.
Ông trời ơi, xin hãy bảo vệ anh ấy bình an vô sự!
"Thôi Hy Triệt?", cuối cùng tôi cũng chạm được vào vai Hy Triệt, cố hết sức kéo anh ta đến gần mình, "Hy