Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342297

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2297 lượt.

Triệt! Hy Triệt, anh làm sao thế?"
Vì cơ thể Hy Triệt quá nặng, tôi chìm xuống dưới nước, khi định tìm cách nổi lên, đột nhiên bị ôm chặt lấy.
Tôi trợn tròn mắt, trong làn nước xanh biếc, xuyên qua những bọt nước tròn xoe như những hạt ngọc trai là đôi mắt xanh sẫm như đang cháy bỏng của Hy Triệt.
Không hiểu vì sao tôi hơi hoảng hốt, lùi lại đằng sau.
Khí chất mang đầy ma lực đó dù ở dưới nước nhưng vẫn ép sát bên tôi.
Đôi mắt màu xanh sẫm của Hy Triệt nhìn tôi chằm chằm, khiến hồn phách tôi bị cuốn hết vào trong vực xoáy đang thiêu đốt đam mê nơi đáy mắt ấy.
Ký ức hiện về không thể nào cưỡng nổi.
Cũng trong làn nước biếc xanh, anh ta hỏi dồn tôi: "Em thích anh có đúng không?"
Tôi lắc đầu, nói ra một điều gì đó. Nhưng Hy Triệt ở trước mặt đã khẽ hé môi lên, nụ cười dịu dàng đó sao mà giống hệt như nụ cười trong ký ức.
Thực sự là đã 5 năm trôi qua rồi hay sao?
Chúng tôi thực sự đã xa nhau 5 năm hay sao?
Khi tôi còn đang tự hỏi mình trong sự hoảng hốt, đôi môi mỏng manh đầy gợi cảm đó đã từ từ tiến lại gần tôi.
Như chưa từng xa cách ư?
Giữa hai bên đều chưa từng bị tổn thương…
Thế nhưng trong khoảnh khắc tôi sắp nhắm mắt lại, chợt nhìn thấy một ngọn lửa đang bùng lên dữ dội.
Tôi giữ chặt tay Chân Ni đứng dưới tầng, bất lực nhưng cố làm ra vẻ kiên cường. Ngọn lửa kinh hoàng đó nhanh chóng nuốt gọn cả tầng nhà, tiếng còi hú của xe cứu hỏa cho đến giờ vẫn tồn tại vẹn nguyên trong những cơn ác mộng của tôi.
Bố!
Tiếng gọi đầy tuyệt vọng ấy chợt vang lên trong đầu, tôi mở to mắt, đưa tay đẩy Thôi Hy Triệt ra, nổi lên trên mặt nước…
Róc rách!
Bên tai vang lên tiếng nước chảy, vô số ánh sáng chiếu thẳng vào mắt khiến tôi hơi bị chói lóa.
Thôi Hy Triệt cũng nổi lên trên mặt nước, ánh sáng tuyệt đẹp như đang lay động trong mắt anh ta.
"Chẳng phải anh đi ra ngoài rồi hay sao?", rõ ràng tôi đã thấy chiếc xe của Hy Triệt chạy ra khỏi cổng.
"Mới rồi là Ngải Đạt đi công chuyện", Hy Triệt nghĩ ngợi, sau đó nói với tôi, "Ái Ni, hãy ở bên anh đi. Em đã thích anh, thì đừng trốn chạy nữa."
"Không! Tôi và anh cơ bản không thể nào", tôi hít sâu một hơi, cố làm ra vẻ bình tĩnh để trả lời.
Tôi lấy hết sức bơi vào bờ, nhặt chiếc ba lô lên.
Gió vù vù thổi qua, lạnh ngắt.
Nhưng việc quan trọng nhất giờ đây là phải chạy trốn con người ở phía sau lưng kia.
Vừa đi được vài bước, cánh tay tôi bị giữ chặt lại. Tôi quay đầu nhìn, thấy đôi mắt với đầy nỗi khổ đau giằng xé.
Tim bỗng nhiên ngột ngạt.
"Rốt cuộc em muốn giày vò anh đến bao giờ? Anh đã từng cố quên em, khi nhảy xuống nước anh nghĩ rằng nếu như ngạt thở thì có thể quên em đi được, nhưng vì sao đến lúc sắp ngạt thở rồi, anh vẫn không thể nào quên nỗi em? Mộ Ái Ni, anh có thể vứt bỏ tất cả mọi thứ của anh chỉ để quay về được bên em. Thế nhưng vì sao em càng ngày càng cách xa anh như thế?", giọng Thôi Hy Triệt đã trở nên khản đặc.
"Bỏ ra", tôi quay đi tránh nhìn vào mặt anh ta, nói một cách lạnh lùng.
"Mộ Ái Ni!", Thôi Hy Triệt gầm lên trong cổ họng, sau đó ôm chặt lấy tôi từ phía sau.
Vòng tay anh ta siết chặt tới mức như muốn bóp nát vụn cơ thể tôi. Cái ôm đó mới nóng bỏng tới mức gần như làm tan chảy linh hồn tôi.
Thịch thịch thịch!
Tôi nghe thấy tiếng tim anh ta đập dồn, như tiếng kêu đau khổ của một con quái thú dưới ánh trăng, từng tiếng, từng tiếng đều như một nhát búa đập thật lực vào cơ thể tôi.
Toàn thân bỗng chốc mất hết mọi sức lực, tôi cứ để mặc cho anh ta ôm như vậy.
Bóng chúng tôi in trên mặt đất, quấn quít thành một.
Thời gian cứ vậy trôi qua, cuối cùng tôi nói một cách yếu ớt: "Sau này chúng ta đừng gặp nhau nữa. Đừng gặp nữa… Tôi không thể ở bên cạnh người gián tiếp hại chết bố mình."
"Không thể…"
"Ngày ngày đêm đêm tôi luôn mơ thấy trận hỏa hoạn ấy cùng ngọn lửa đã thiêu rụi bố tôi không còn sót lại một chút gì. Những hình ảnh đó luôn lặp đi lặp lại giằng xé trong đầu, nó luôn nhắc đi nhắc lại rằng "Nếu chưa từng gặp anh thì tốt biết bao"…"
"Cuối cùng thì ý niệm đó biến thành nỗi hận thù, thế nhưng là lại hận bản thân mình nhiều hơn…"
"Đúng vậy, đúng vậy. Tôi không thể lặp lại nỗi đau khổ đó… Không thể…"
Tời cứ vậy thầm thì nói một mình, không hề tức giận. Những lời nói thảng hoặc mơ hồ, biến thành những bông hoa lửa bừng lên trên không trung rồi biến mất trong khoảnh khắc. Nhưng những ngón tay tôi đã khôi phục được lại sức mạnh, dần dần tiến đến tay anh ta.
Thực sự không thể giống như lần đầu tiên gặp Thôi Hy Triệt nữa rồi.
Thực sự đã xa cách 5 năm…
Anh…
Tôi đưa tay gỡ vòng tay đang ôm siết lấy mình ra. Dù không cần cố gắng lắm nhưng cuối cùng cũng gỡ được gọng kìm ấy khỏi cơ thể.
Soạt!
Tiếng cánh tay hai người tách nhau ra vang lên nghe quá sức nặng nề.
"Cái chết của bố em chỉ là một sự cố", Thôi Hy Triệt định giải thích, nhưng…
"Hội trưởng Triệt, về chuyện hợp đồng đó…", một giọng nói thuần khiết ngọt ngào theo gió bay tới chỗ chúng tôi.
Tôi kinh hãi quay đầu lại nhìn, người đang đứng cười tươi dưới ánh nắng mặt


Insane