Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342278
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2278 lượt.
ng thái sa sút tinh thần. Bên đó cậu ấy luôn bị những người khác giễu cợt về điểm 0 tốt nghiệp, hầu như không có bạn bè. Có một người từng biết chuyện giữa em và cậu ấy, đã giới thiệu cho Triệt mấy cô sinh viên, Triệt đều không để ý. Người đó bực bội nói mấy câu không hay về em, Triệt lập tức động chân tay với hắn ta. Cậu ấy bị đánh gãy ba chiếc xương sườn, mặt mày be bét máu. Vậy mà Triệt nhất quyết không cho hắn lên xe cấp cứu, chỉ để bắt hắn phải nói một câu xin lỗi."
"Xin lỗi?", mất hết khả năng ngôn ngữ, tôi không thể nào tưởng tượng nổi về trận đánh lộn kinh khủng đó.
"Phải, Triệt muốn người đó phải nói lời xin lỗi với em, dù rằng em không hề ở bên cậu ấy. Người đó cứ gào lên, Triệt điên rồi, điên rồi", Trạch Trần cười rồi nói tiếp, "Nhưng anh thì biết cậu ấy phát điên vì tình yêu, phát điên vì em."
"Không đúng, anh ta vẫn hận tôi, hận đến mức muốn giết chết tôi, muốn tôi biến mất như từ trước đến nay chưa từng xuất hiện", tôi phủ nhận lời Trạch Trần, gằn giọng nói nhưng nước mắt cứ lã chã tuôn rơi như dòng thác.
Tuôn ào ạt.
"Còn tôi cũng hận anh ta, vì anh ta khiến cho bố tôi...", tôi chưa nói xong, Trạch Trần đã đi đến trước mặt tôi, ôm lấy hai vai tôi nói: "Không phải đâu, Ngải Đạt đã điều tra rồi, cái chết của bố em hoàn toàn là một sự cố, là do một nguyên nhân nào đó chứ tuyệt đối không phải là do Triệt."
Tôi gạt tay Trạch Trần ra đầy kích động: "Sự cố, sao anh lại có thể dễ dàng phán đoán đó là một sự cố chứ, anh cơ bản không hề biết chuyện gì xảy ra giữa tôi và anh ta, anh dựa vào cái gì mà phán đoán dễ dàng như thế?"
"Dựa vào những thứ anh được thấy. Em yêu à, anh thấy Triệt thích em, thích đến mức có thể chết đi. Thế nên, thế nên làm sao cậu ấy có thể làm những việc tổn thương đến em được chứ?", Trạch Trần lấy cặp kính râm cài ở cố áo đeo lên cho tôi, lấy lại nhịp thở bình tĩnh, sau đó khẽ khàng nói, "Lẽ nào em lại không nhìn thấy? Hay là chỉ giả vờ không nhìn thấy?"
Không nhìn thấy ư?
Tôi trợn tròn mắt hoảng sợ nhìn anh ta. Cam Trạch Trần vốn luôn bình tĩnh như vậy, nhưng lại còn đáng sợ hơn một con quái thú ăn thịt người.
Nỗi buồn thương ngưng đọng trên khuôn mặt đẹp như một bức tượng điêu khắc của Thôi Hy Triệt trong ký ức của tôi chợt ùa về cùng cơn gió.
Đau!
Trong mắt tôi là một màu xanh sầu muộn, những hình ảnh không ngừng thu nhỏ lại, không ngừng thu gọn, biến thành đôi mắt màu xanh thẳm của Thôi Hy Triệt.
"Đi, bây giờ anh đưa em đi gặp cậu ấy, xem cậu ấy phát cuồng như thế nào trong thế giới vắng bóng em."
Trạch Trần kéo tay tôi, hoàn toàn không cho tôi cơ hội thoát ra được.
Thôi Hy Triệt, tất cả những điều đó là hiểu lầm sao?
Vậy thì tôi nên hay không tin lời của Trạch Trần? Nên hay không tin lời của anh? Hoặc là, nên hay không tin vào bản thân mình...
Đã mịt mờ rồi...
Mịt mờ rồi...
Lại quay về biệt thự của Thôi Hy Triệt một lần nữa.
Trạch Trần không theo vào cũng tôi, vì chạy xe quá tốc độ cho phép, anh ta bị cảnh sát giao thông giữ lại, sau đó nhờ thuyết phục được cảnh sát một cách thần kỳ, đưa tôi đến biệt thự trước rồi theo cảnh sát quay về đồn.
Lúc chào tạm biệt, anh ta còn nước mắt dầm dề kêu khóc với tôi: "Nếu như cô ấy biết anh dính án này, chắc sự đề phòng không còn là một con sông lớn, mà phải thành biển cả."
Nhìn theo cái bóng bất lực của anh ta đi khuất, tôi chần chừ một chút, sau đó quay người đi vào trong biệt thự.
Phòng khách vô cùng yên tĩnh, nhưng dường như tôi vẫn nghe thấy một tiếng thở nặng nề từ nơi nào đó vọng lại.
Dưới ánh sáng chiếu rọi từ chiếc đèn pha lê trong phòng khách, cái bóng của tôi và Hy Triệt dần dần hợp thành một vòng tròn hoàn chỉnh.
"Ngải Đạt, hình như tôi lại nằm mơ, mơ thấy Ái Ni. Cô ấy ôm tôi bằng một sự dịu dàng trước nay chưa từng có", Thôi Hy Triệt khẽ cười, nhưng rồi ngay lập tức cảm thấy có gì đó không phải lắm, bèn ngẩng đầu lên: "Ái Ni, có đúng là em không?"
"Ưm", âm thanh tôi phát ra hệt như tiếng thở dài của kẻ chiến bại.
"Ái Ni, anh gián tiếp hại chết bố em, xin em hãy tha thứ cho anh được không?", sự suy sụp trong đáy mắt anh khiến tôi vô cùng đau đớn, "Anh muốn giúp em, ai làm tổn thương đến em, anh sẽ khiến kẻ đó phải hối hận vì đã làm chuyện ấy. Thế nhưng người đe dọa đóng cửa văn phòng của bố em lại là mẹ anh, bất kể anh có cự tuyệt đến thế nào, sự thực đó vẫn không thể thay đổi được. Hãy tha thứ cho anh, Ái Ni, anh không thể nào nhẫn tâm…"
"Ưm", thốt ra một tiếng thở dài nhẹ như tiếng gió, tôi gật gật đầu, "Tha thứ cho anh."
Sự thực là không phải lỗi của anh, chẳng phải sao?
Con người từng bắt ép tôi phải ở bên cạnh mình, từng bảo vệ tôi trước bao nhiêu học sinh trong trường, thậm chí sau khi bị tôi làm tổn thương còn chấp nhận ra đi với kết quả thi tốt nghiệp bằng 0…
5 năm qua, người ấy luôn đau khổ thế này ư?
Thậm chí còn luôn giày vò bản thân mình vì đã không bảo vệ được người mình yêu thương…
Một con người cô đơn đến vậy, tôi lại còn đẩy anh vào trong sự cô qu