Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342290
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2290 lượt.
trời như một nàng công chúa đó là…
Chân Ni!
Chân Ni, Chân Ni đi đâu rồi?
Một mình tôi chạy theo hướng Chân Ni vừa bỏ đi để tìm kiếm, trong đầu lại hiện lên vẻ biểu cảm đầy cuồng dại mới rồi của con bé, một nỗi bất an sâu scắ cứ quây chạt lấy tôi.
Hết con đường này lại sang con phố khác, nhìn thấy bóng ai hơi giống đều chạy lên giữ lại.
Nhưng đều không phải.
Tim tôi như rơi vào một lỗ đen khổng lồ, mỗi bước đi càng rơi xuống sâu hơn.
Xoạch!
Một chiếc Porsche nhẹ nhàng đỗ xịch bên cạnh tôi.
"Em yêu à?", một người mặc áo jacket da màu đen bước ra từ trong xe, cặp kính râm che khuất khuôn mặt. Nhưng nghe cách xưng hô với tôi như vậy, bộ óc tôi lập tức phản ứng, người đó chắc chắn là gã đàn ông dù co hóa thành tro bụi tôi vẫn có thể nhận ra – Cam Trạch Trần.
"Cam Trạch Trần, anh có nhìn thấy Chân Ni đâu không? Trên đường đi có nhìn thấy nó không?", tôi hoảng hốt không biết phải làm sao, vội kéo anh ta hỏi.
"Không có", nhận thấy vẻ thất thần trên khuôn mặt tôi, Trạch Trần kinh ngạc hỏi, "Em làm sao thế? Quần áo đều ướt hét cả, rơi xuống hồ nước nào à, em yêu?"
"Không thấy Chân Ni đâu cả, không thấy đâu", tôi lắc đầu, liên tục lặp lại câu đó, hai tay ôm gọn lấy cơ thể mỗi lúc một lạnh ngắt của mình. nhưng cái lạnh đó dù thế nào thì cũng không thể so sánh với nỗi sợ hãi trong tim.
"Không có gì đâu, chắc cô ấy đã về nhà rồi. Cô ấy là em gái em, sẽ không vứt bỏ em đâu. Lại đây, em yêu, đi theo anh đã, tim một chỗ nào đấy để thay quần áo khô trước đã", Cam Trạch Trần ôm lấy hai vai rồi đẩy tôi vào trong chiếc Porsche.
Tôi nhìn Trạch Trần, không biết có phải vì anh ta đang đeo kính râm nên tôi không thể nhìn rõ khuôn mặt, hay là vì ngữ khí có vẻ không giống ngày thường hay không, tôi bắt đầu tin lời anh ta nói.
Chân Ni là em gái tôi, nó nhất định sẽ không bỏ rơi tôi.
"Em vừa từ biệt thự nhà Triệt ra phải không?", khi đến một khách sạn gần đó, Trạch Trần bỏ kính râm ra, hỏi tôi.
"…", những ngón tay tôi hơi run lên, nỗi đau mới rồi còn nằm trong lòng bàn tay lại chậm rãi quay về trái tim, "Ưm, anh đến tìm anh à?"
"Không, em nhìn cách ăn mặc của anh thì biết, thực ra anh đang đến thổ lộ tình cảm với người anh thích. Thế nhưng bị người ấy từ chối một cách thẳng thừng, thật là không cam lòng", Trạch Trần xoa xoa đầu, nói tiếp một cách tự mãn, "Từng là một anh chàng đẹp trai khiến cho bao nhiêu cô gái phải đi tu, khiến cho bao nhiêu chàng trai khác ôm hận suốt đời vì không được làm phụ nữ, cuối cùng cũng được nếm mùi đau khổ, đây là do các vị thần ghen tức với anh mà trừng phạt hay sao?"
Tôi đột nhiên nhìn thẳng anh ta, hỏi với vẻ nghiêm túc: "Anh sẽ từ bỏ chứ?"
"Ưm?"
"Cô ấy từ chối anh, anh có từ bỏ không?"
Trạch Trần nở nụ cười, ngại ngùng trả lời: "Không đâu. Anh sẽ mãi mãi giữ tấm thân trong sạch và tình yêu sâu sắc đó. Nếu như ngay cả một chút như vậy mà còn không làm được, cô ấy sẽ càng không thể thích anh."
"Nếu như cô ấy hết lần này đến lần khác từ chối anh, lần này đến lần khác làm tổn thương anh, anh có còn kiên trì theo đuổi không?", tôi hỏi tiếp.
"Có, nếu không thể kiên trì có thể gọi là tình yêu được không?", Cam Trạch Trần đột nhiên nói ra câu đầy khí phách ấy, sau đó đắc ý bổ sung thêm, "Oa, hóa ra mình cũng là một người rất sâu sắc nhỉ."
Tôi lắc lắc đầu, không theo nổi sự vô nghĩa của anh ta. Trạch Trần đột nhiên nhìn chằm chằm vào tôi, hỏi: "Em yêu à, có thể nhờ em một việc được không?"
"Ưm?"
"Em hãy chăm sóc cẩn thận cho Triệt, sống cùng với cậu ấy đi! Triệt không thể chịu đựng được việc mất em thêm một lần nữa đâu."
Những ngón tay tôi duỗi thẳng ra, sau đó nắm chặt vào, cuối cùng trả lời với vẻ lạnh nhạt: "Xin lỗi, tôi không thể nhận lời anh được. Tôi và Thôi Hy Triệt cơ bản là hai người đã sai lầm gặp nhau trong một thời điểm sai lầm."
Không khí bỗng nhiên rơi vào lặng lẽ, tôi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ.
Tấm rèm màu gà con tung bay trong gió, ánh nắng nhẹ nhàng hôn lên những bức tường nối tiếp chân trời.
Dường như có thể nghe thấy tiếng đàn từ một nơi rất xa xôi vẳng đến, khúc nhạc tấu lên từ chiếc đàn lia mà người đẹp bị quái thú bắt đi vẫn nghe thấy đêm đêm.
Khúc nhạc bày tỏ một tình yêu cô độc và ngang ngược, u buồn mà mạnh mẽ.
"Em yêu à, em có biết vì sao 5 năm trước Triệt lại tốt nghiệp với điểm 0 không?", thái độ của Trạch Trần trở nên nghiêm túc khác thường, dường như muốn nói với tôi một bí mặt vô cùng quan trọng, "Là vì em đấy. Cậu ấy biết khoản tiền học bổng đó đối với em cực kỳ quan trọng, thế nên không viết một chữ nào vào phần trả lời của bài thi. Nhưng còn câu trả lời có thích em không, thì cậu ấy đã trả lời hàng trăm ngàn lần từ lâu rồi."
"...", tôi quay đầu lại kinh ngạc nhìn Trạch Trần, không sao tin nổi.
Hóa ra có những điều bí mật được giữ kín thì vẫn tốt hơn, hễ được tiết lộ ra đều có thể khiến người ta không sao chịu nổi.
"Triệt sang Pháp học Đại học, một quãng thời gian dài như vậy vẫn không sao thoát khỏi trạ