XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342507

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2507 lượt.

những người dưới trần gian, tuyệt đẹp!
"Ái Ni, em cười đi nào."
"Thiên Diệp?"
"Cười đi nào."
Tôi hé hé môi, sau đó gầm gừ với vẻ mất kiên nhẫn vào điện thoại: "Cười rồi, cười với vẻ cực kỳ ngu ngốc."
"Ha ha", trong điện thoại vang lên tiếng cười ngọt ngào của Thiên Diệp, "Vậy được rồi, mẹ của Ái Ni chắc chắn sẽ nhìn thấy đấy, bây giờ em có cảm thấy mẹ cũng đang cười với em không?"
Một dòng khí ấm áp bỗng đột ngột dâng trào trong lòng tôi, tôi ngẩng đầu nhìn lên trời, khẽ khàng mỉm cười một lát, quả nhiên là cảm thấy từng ngôi sao đều đang cười với tôi.
Là mẹ hay sao?
Là do mẹ nhìn thấy nụ cười của tôi, vậy nên đang cười với tôi ư?
"Thiên Diệp…"
"Muốn cảm ơn anh có phải không? Ha ha, hôm đó Ái Ni nói muốn trở thành một chuyên gia về món điểm tâm, cho nên anh nghĩ, nếu như được ăn các món của chuyên gia điểm tâm tương lai làm, ưm, chắc chắn là rất may mắn đấy."
Ạch, chuyển ngoặt gì mà nhanh thế, hóa ra là muốn tôi làm món điểm tâm cho anh ăn ư.
"Xí, anh ở Canađa cũng dùng cách này để lấy lòng các cô gái đúng không. Muốn ăn món điểm tâm thì nói thẳng cho rồi. Trưa ngày mai em sẽ mang đồ ăn đến võ đường Không Liên cho anh."
"Ái Ni, em không thấy anh nói như vậy rất lãng mạn mà cũng rất có màu sắc à?"
"Không hề!", tôi cố ý công kích Thiên Diệp.
"Vậy thì được rồi, ngày mai anh sẽ chờ em ở võ đường Không Liên. Ái Ni, ngủ ngon nhé", Thiên Diệp ngắt điện thoại với vẻ thất vọng.
"Ưm."
Bỏ điện thoại xuống, tôi tiếp tục đứng bên cửa sổ nhìn lên trời. Nghe nói mỗi người trên mặt đất đều là một vì sao trên trời, vậy ngôi sao thuộc về mẹ là ngôi sao nào nhỉ?






Giờ nghỉ buổi học sáng hôm sau,tôi đến văn phòng Hội học sinh, Thôi Hy Triệt vẫn không có ở đó. Từ sau ngày vào mê cung, tôi vẫn chưa hề thấy mặt anh ta, cũng không biết vết thương của anh ta đã khỏi hay chưa.
Khi lặng lẽ đứng bên cửa sổ trông ra ngoài, tôi mới ý thức được rằng hoa đào trong vườn đều đã tàn úa cả.
Vô vàn cánh hoa rơi xuống lả tả với vẻ buồn thương.
"Ý, hôm nay Thôi Hy Triệt vẫn chưa đến à?", cửa văn phòng bỗng bị một người đẩy ra.
"Cam Trạch Trần", tôi cất tiếng chào anh ta. Hôm nay Trạch Trần mặc một bộ quần áo dành cho vận động viên đua xe, chỗ khuỷu tay còn đeo cả băng bảo hiểm nữa.
Nhưng ngay lập tức tôi phát hiện ra mình đã phạm một sai lầm cực lớn.
Sao tôi lại có thể điên rồ đến mức ngồi vào sau xe của Cam Trạch Trần kia chứ!
Trạch Trần đội mũ bảo hiểm, sau đó giơ tay làm động tác "V" rồi bắt đầu nổ máy phóng đi. Tuy nhiên điều mà tôi không ngờ tới là…
Ping!
Chiếc gương chiếu hậu đằng trước xe máy rơi pạch xuống.
Anh ta cười cười với vẻ hơi lúng túng, tiếp tục khởi động xe máy, toàn thân chiếc xe bỗng nhiên rung lắc dữ dội. Tôi ngồi đằng sau buộc phải bám chặt vào góc áo của anh ta một cách bất an.
"Grầm grầm grầm…"
Chiếc xe đột nhiên chồm lên lao về phía trước, đồng thời phát ra những âm thanh nghe quái dị.
"Cam Trạch Trần, anh có chắc rằng chiếc xe này không phải được lôi ra từ bãi rác không đấy?", toi quay đầu lại phía sau nhìn và phát hiện ra một số linh kiện khác của chiếc xe tiếp tục rơi *** trên đường.
Một chiếc gương chiếu hậu khác, rồi đến giá đèo hàng và một mảng vỏ xe…
My God! Tôi như muốn gào lên: "Cam Trạch Trần, nếu như anh đâm vào người khác hay chúng ta bị người khác đâm vào, tôi sẽ giết chết anh!"
"Em yêu à, đừng có lo lắng, anh sẽ đèo em đi rất an toàn, chúng ta cùng bỏ trốn đến mặt trăng cũng được."
"Binh", tôi giương nắm đấm đấm vào đỉnh mũi bảo hiểm anh ta, "nhìn đường đi, tôi không muốn cùng anh bỏ trốn đến địa ngục đâu."
Cứ như vậy, tôi ngồi sau chiếc xe rách nát của Cam Trạch Trần đến biệt thự của nhà Thôi Hy Triệt, nhìn thấy chiếc xe sắp sửa đâm vào tường bao đến nơi mà Trạch Trần vẫn chưa có dấu hiệu giảm bớt tốc độ.
"Em yêu à…"
"Cái gì? Mau dừng xe đi."
"Anh định nói với em là xe không dừng được."
"…", tôi giận đến mức có thể bóp chết con người đang ngồi trước mình, "Này, tôi đếm 1-2-3 rồi cùng nhảy ra nhé."
"Không lẽ nào…"
"Một, hai, ba, nhảy đi!"
Cam Trạch Trần còn định tiếp tục giành giật chiếc xe, nhưng tôi đã nắm lấy tay anh ta, kéo mạnh rồi lấy hết sức nhảy sang một bên.
"Rầm!"
Chiếc xe đâm thẳng vào tường tòa biệt thự, khiến hệ thống bào động hú vang lên.
Khi Trạch Trần còn kêu đau, còn tôi thì chưa biết phải xử lý vụ này thế nào, một tốp vào vệ đã chạy ào ra, mỗi người cầm một chiếc dùi cui cảnh sát chĩa vào chúng tôi.
"Cam Trạch Trần! Tôi phải giết anh!", cuối cùng tôi không nén nổi cơn giận bùng phát lên ngùn ngụt.
"Em yêu à, anh không đâm vào ai, cũng không bị người khác đâm vào mà!"
…..
~~~~~
Cuối cùng cũng phải nhờ đến người quản gia của nhà Thôi Hy Triệt làm rõ sự hiểu lầm, giải cứu chúng tôi thoát khỏi vòng vây của tốp nhân viên bảo vệ. Bắt đầu từ giờ phút ấy, tôi đã thề sau này phải luôn duy trì một khoảng cách nhất định với gã Cam Trạch Trần đó.
"Chỉ có một mình Thôi Hy Triệt ở nhà