XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342316

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2316 lượt.

đọc sách hơi mờ tối vì chỉ bật mỗi một ngọn đèn tường màu vàng nhạt. Ánh sáng nhờ nhờ đó gần như sắp bị bóng đêm hung dữ nuốt chửng.
Thôi Hy Triệt ngồi trước mày vi tính, trầm mặc như một bức tượng điêu khắc.
Xung quanh đã trở nên tĩnh mịch, nhưng có một âm thanh vẩn cứ lẩn quất không ngừng bên tai anh, giống như một cơn ác mộng không thể nào xóa đi nổi…
"Điểm khác biệt lớn nhất giữa anh và Thiên Diệp là…"
"Thiên Diệp lúc nào cũng chỉ nghĩ cách đem lại niềm vui cho người khác, còn sự lạnh lùng của anh chỉ đem đến cho người ta… sự tổn thương."

Khi ấy, đôi khuyên tai có mặt đá hình con chim phượng hoàng của cô ấy sáng lên một thứ ánh sáng lạnh lùng tàn nhẫn.
Nụ cười trên khuôn mặt càng mang vẻ kiêu ngạo, giống hệt một đóa hoa nở đến cực điểm. Đẹp đến mức khiến người ta hồn xiêu phách lạc.
Nhưng lời nói của cô ấy, từng chữ từng chữ đều như từng mũi kim chứa đầy độc dược đâm vào cơ thể anh. Đau đớn, triền miên không dứt.
Đã sớm cảnh tỉnh bản thân mình, không thể dành tình cảm cho bất cứ người nào, thế nhưng anh vẫn không sao kiểm soát được mình, tiếp tục rơi vào vực sâu đau khổ nhưng ngọt ngào ấy. Khi Chân Ni ném chiếc bể cá về phía Ái Ni, anh không nghĩ ngợi gì lập tức lấy thân mình ra chắn.
Nếu tình yêu đã trở thành một bản năng, vậy thì làm sao có thể dứt bỏ được?
Tiếng giày cao gót nện trên nền nhà từ bên ngoài vọng lại.
Cộc!
Cộc!
Cộc!
Khi đi qua phòng đọc sách, tiếng giày đó dừng lại.
Cánh cửa bị mở ra, xuất hiện khuôn mặt cao quý và kiều diễm của một người phụ nữ.
"Sao vẫn còn chưa ngủ?", giọng nói ấy còn bình thản hơn cả bóng đêm, hoàn toàn không có chút lên bổng xuống trầm nào.
Trong không gian thoảng bay mùi rượu vang, khiến bóng đêm càng trở nên uyển chuyển.
Thôi Hy Triệt nhìn mẹ mình, Bạch Lâm, ánh đèn chiếu trên khuôn mặt với ngũ quan ngay ngắn của anh, mang vẻ gì đó vô cùng cô độc.
"Khi còn nhỏ… mẹ vứt con sang Pháp suốt 10 năm, có cảm thấy hối hận không?"
Khi nói ra câu ấy, anh gần như nín thở đợi chờ.
Câu hỏi ấy chẳng khác nào một mũi kim xuyên vào tim, đã được anh cất giấu từ rất lâu trong lòng, thỉnh thoảng lại ngấm ngầm đau.
Đúng như Mộ Ái Ni từng nói, nếu không cố gắng giành lấy, thì chẳng có gì thuộc về mình. Giờ đây anh rất muốn hỏi câu ấy. Ha, xem ra anh đã chịu ảnh hưởng rất sâu sắc của Ái Ni rồi.
"Nếu phải lựa chọn lại một lần nữa, mẹ sẽ vẫn gửi con đến Pháp phải không?"
Anh nhắc lại câu hỏi, trong mắt lóe lên ánh sáng của sự mong chờ. Thời gian dường như cũng ngưng đọng lại trong cái nhìn chờ đợi ấy.
"Ưm…", Bạch Lâm ấp úng, vì uống hơi nhiều rượu nên đầu khá đau. Bà ta lấy tay đỡ trán, nói một cách bình thản: "Nếu phải lựa chọn lại một lần nữa, mẹ sẽ vẫn làm như thế."
Ánh sáng trong đôi mắt Thôi Hy Triệt dần dần tắt ngấm, con ngươi dần dần trở nên lạnh giá.
Phần khuất trong bóng tối của anh vẫn ngạo nghễ hơi hếch cằm lên, khóe miệng hé ra một nụ cười như đóa hoa chớm nở. Như thực như mê, như những trái bong bóng trong suốt dập dềnh trong màn đêm nhung lụa.
Nhưng lại khiến người ta cảm thấy một nỗi buồn thương như có như không…






Khúc biến tấu của số phận
Một tuần tiếp theo đó, hàng ngày Chân Ni đều về nhà rất muộn, mỗi khi về còn đem theo một đống những thứ như tờ rơi tuyên truyền, trang phục biểu diễn… Con bé vẫn không hề giải thích xem hôm đó trong mê cung đã xảy ra chuyện gì.
Ngày hôm đó, tôi chờ Chân Ni về tới phòng riêng, mới hỏi: "Em không định giải thích gì về chuyện xảy ra hôm ấy hay sao?"
Chân Ni ngẩng lên nhìn, trả lời với vẻ uể oải: "Đã sớm biết là chị sẽ hỏi câu này, tuy nhiên em cũng muốn nói với chị, cái gọi là truyền thuyết trong mê cung chẳng nói lên điều gì cả. Chị đừng có mà ảo tưởng nhiều, dù rằng chị đã gặp hội trưởng Triệt trong đó."
Phút chốc tôi chợt hiểu ra tất cả: "Chính là vì việc này mà em ném bể cá về phía chị à?"
"Thiên Diệp?"
"Ừ, chị, chị có thể giúp em mời anh ấy được không?"
"Nhưng mà… trên tạp chí nói rằng Thiên Diệp từ nay về sau sẽ không chơi đàn nữa."
"Thật không? Nhưng em cảm thấy nếu như chị đến mời, nói không chừng anh ấy sẽ đồng ý đấy! Chỉ cần chị giúp em đi hỏi anh ấy một tiếng, nếu đến lúc đó anh ấy vẫn không bằng lòng, em sẽ lại tính đến cách khác."
"Ưm, được rồi."
"Ha ha, cảm ơn chị. Chúc ngủ ngon."
Nói xong, Chân Ni đóng sập ngay cửa vào, khiến tôi còn không kịp dặn nó từ nay về sau đừng có về muộn như thế nữa.
Về đến phòng mình, tôi nghĩ đến việc của Chân Ni, đang đúng lúc không biết phải mở lời với Thiên Diệp thế nào thì một số máy điện thoại lạ gọi tới.
"A lô, Ái Ni à?"
"Thiên Diệp?"
"Em vẫn chưa ngủ à? Mau ra gần cửa sổ đi, nhìn lên trời ấy."
"Anh lại giở trò gì thế?", không biết Thiên Diệp lại bày đặt ra trò quỷ gì, nhưng tôi vẫn mở toang cửa sổ, nhìn lên bầu trời đêm.
Trên bầu trời đen sẫm như một tấm lụa là ngàn vạn vì sao lấp lánh như những viên kim cương treo lơ lửng. Mỗi ngôi sao dường như đều đang nhấp nháy mắt để chào