Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342322

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2322 lượt.

thôi à?", tôi hỏi người quản gia.
Cả tòa biệt thự xa hoa toát lên vẻ hào nhoáng, nhưng đi từ ngoài vào tôi cũng không nhìn thấy bất kỳ người nào, thậm chí còn thấy các gian phòng hơi lạnh lẽo.
"Phu nhân và lão gia đều có hẹn công việc, chỉ có mình thiếu gia ở nhà. Một lát nữa tôi cũng đi đón phu nhân, thế nên mời hai vị cứ tự nhiên", người quản gia nói xong bèn nhanh chóng rời đi nơi khác.
"Thôi Hy Triệt ốm mà không có ai chăm sóc hay sao? Thế còn bố mẹ anh ta lẽ nào cũng không hay biết?", tôi hỏi Cam Trạch Trần với vẻ nghi hoặc.
Hay là tôi lại bị gã Cam Trạch Trần này lừa gạt, Thôi Hy Triệt vốn không hề đau ốm gì.
"Em yêu ơi, anh không lừa em đâu", Cam Trạch Trần giải thích với tôi, ánh mắt tỏ ra nghiêm túc hiếm thấy, "chắc chắn là Thôi Hy Triệt không nói gì về việc bị ốm với bố mẹ hắn, trước đây hắn đều như vậy, vì mẹ hắn thường xuyên tham dự các bữa tiệc đủ kiểu, còn bố thì có khi vài tháng cũng chẳng về nhà. Triệt rất giận bố mẹ, thật ra hắn rất cô đơn…"
"…" tôi thực sự cảm thấy nghi ngờ những câu Cam Trạch Trần vừa mới nói ra.
"Em không biết à? Có đứa trẻ vừa mới lọt lòng đã bị mẹ đẻ vứt bỏ đi. Thôi Hy Triệt là như vậy đấy, vừa ra đời đã bị mẹ hắn vứt sang bên Pháp, gần mười năm trời Triệt chỉ biết sống dựa vào bà nội. Hồi mới đầu hắn còn tưởng mình là cô nhi không cha không mẹ, nhưng những người khác đều chế nhạo hắn, nói rằng ai cũng có cha mẹ hết. Ha, nói thế đủ rồi, đi lên trước đi."
"…", tôi chẳng biết nói gì hơn, trong tim như có thứ gì trào lên tắc nghẽn.
Thảo nào lần đầu tiên đến nhà Thôi Hy Triệt, khi anh ta lái xe đưa tôi về, tôi khuyên anh ta nên gọi mẹ mình là "mẹ", nhưng Thôi Hy Triệt lập tức nổi giận, sau đó nhẫn tâm vứt tôi xuống giữa đường, bảo rằng tôi cơ bản chẳng hiểu gì hết.
Bây giờ hiểu được một chút rồi, trái lại còn khiến tôi không biết phải làm gì.
Tôi mang theo đầy tâm sự trong lòng đi lên trước, vừa bước vào bậc đầu tiên của cầu thang thì chợt phát hiện ra ở phía sau mình chẳng còn âm thanh gì.
"Cam Trạch Trần?"
Tôi quay đầu lại thì phát hiện ra anh ta đã chạy đến bên cạnh bể bơi ngoài trời ở ngay sát bên vách kính, co người nhảy ngay xuống làn nước xanh biếc hệt như một con cá vùng nhiệt đới dưới đáy biển sâu.
Trước khi lặn biến vào trong nước anh ta còn để lại một câu cuối cùng: "Phòng bên trái trên tầng 2, anh phải sảng khoái một chút đã."
Ạch…
Hành vi của anh ta mãi mãi vẫn cổ quái và khó đoán, tôi quả thực không thể nào theo kịp.
Đến trước cửa phòng bên trái trên tầng 2, tôi hơi chần chừ một chút rồi mới đầy cánh cửa vào.
Mắt lập tức đập vào một không gian màu xanh sẫm, dường như mới vừa rơi xuống một vùng biển thăm thẳm vậy.
Các bức tường trong phòng đều có màu xanh da trời nhàn nhạt, tấm rèm ngăn ánh nắng mặt trời ở cửa sổ cũng có màu xanh thẫm trong sang trọng.
Hít thật sâu, sẽ thấy khứu giác bị ngợp trong một mùi hương của sự thanh nhã và lãng mạn.
Tôi chầm chậm bước đến bên cửa sổ, kéo roạt tấm rèm ra, ánh nắng lập tức nhảy vụt lên, bắt đầu diễn tấu như những phím đàn đen trắng trên cây dương cầm.
Đang nằm ngủ trên giường, Thôi Hy Triệt cũng cảm nhận được ánh nắng chói lòa, bất giác đưa tay lên che trước mặt.
Khuôn mặt đẹp tuyệt vời như bức tượng điêu khắc của anh ta trắng nhợt nhạt, trắng đến mức lóa mắt. Cả người nằm nghiêng giống như một chú thỏ con.
Mái tóc hơi quăn vốn đầy vẻ lãng mạn mất đi vẻ óng mượt thường thấy, trông rõ yếu ớt.
Ánh nắng mặt trời bao trùm toàn cơ thể, khiến anh ta giống hệt một con thú độc sừng* vô cùng thanh nhã tắm ánh trăng trong những cuốn truyện tranh.
Tôi đưa tay ra thử đặt nhẹ lên trán Thôi Hy Triệt, nóng giẩy, quả nhiên là anh ta vẫn đang sốt. Có vẻ như cảm nhận thấy sự lạnh giá từ bàn tay tôi, Thôi Hy Triệt hơi hơi hé mở đôi mắt màu xanh sẫm. Tuy nhiên chỉ một thoáng chốc, rồi anh ta lại chìm vào giấc ngủ sâu.
Là cảm giác sai chăng? Tôi nhìn cặp lông mày giống hệt hai cánh bướm của anh ta, thầm đoán.
Tôi lấy từ tủ lạnh trong nhà bếp vài viên đá, sau đó tìm được một chiếc khăn sạch sẽ, dùng chiếc khăn có bọc mấy viên đá ấy đặt lên trán Thôi Hy Triệt. Không biết thời gian trôi qua bao lâu, khi tôi đổi một chiếc khăn mát khác, nhiệt độ trên trán anh đã giảm đi khá nhiều.
Tôi đứng dậy khỏi giường, muốn quay về trường để lên lớp học. Đột nhiên.
"Á!"
Cánh tay tôi bất ngờ bị một bàn tay chộp mạnh lấy, toàn thân vì thế bỗng nhiên mất thăng bằng. Tôi vội vã quay người, lập tức nhìn thấy Thôi Hy Triệt đang mở to mắt, nhìn tôi chằm chằm.
Không lẽ nào?
Ngàn vạn lần đừng có…
Thế nhưng cơ thể tôi vẫn không thể nào kiểm soát được, ngã thẳng vào người anh ta…
Oh, my God!
Trong hai giây ngắn ngủi sao đó, tôi nằm đè lên người Thôi Hy Triệt, còn cảm giác mềm mại ở ngay dưới môi tôi là…
Bịch!
Đồng tử nhanh chóng mở to, trong đầu tôi như vừa có một quả bom nổ tung ra, tất cả nhiệt độ của nó đều tích tụ trên khuôn mặt tôi.
Tôi… rốt cuộc tôi đã hôn Thôi Hy Triệt!
Ngập tràn khứu giác là mùi hương không rõ là thứ gì trên người Thôi Hy Tri


Ring ring