Cả Cuộc Đời Này Dành Tặng Cho Em
Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342328
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2328 lượt.
ra mà so sánh với Thiên Diệp? Anh có biết điểm khác biệt lớn nhất giữa anh với Thiên Diệp là gì không?"
"…"
"Điểm khác biệt lớn nhất giữa anh và Thiên Diệp là… Thiên Diệp lúc nào cũng chỉ nghĩ cách đem lại niềm vui cho người khác, còn sự lạnh lùng của anh chỉ đem đến cho người ta… sự tổn thương."
…
Hóa ra anh ta vẫn nhớ câu nói ấy, cho nên hôm nay mới muốn đem đến cho tôi niềm vui bất ngờ này?
Tôi lặng lẽ quay về chỗ ngồi, không nhìn Thôi Hy Triệt vì sợ để lộ ra tình cảm mềm yếu trong đáy mắt mình. Còn anh ta cũng không tiếp tục chủ đề câu chuyện đang nói dở, chỉ ra hiệu cho người quản gia tiếp tục dọn đồ ăn lên.
Không biết có phải do mùi hương của những món điểm tâm hay không, mà không khì dường như trở nên ngọt ngào hơn mấy phần.
"Món Tiramisu* này…"
"Thế nào, ăn rất ngon đúng không?"
"Không phải, chẳng qua là do những quả dâu tây trang trí bên trên rất ngon thôi", tôi nhoẻn miệng cười.
"Cô không cảm thấy là câu pha trò của cô rất nhạt nhẽo à?"
"Ai pha trò với anh? Tôi chỉ trần thuật lại một cách đơn giản thôi. Giống như cái bánh tart trứng này…"
"Trên bánh tart trứng chẳng có thứ gì cả."
"Tôi định nói là bánh tart trứng này hơi ngọt quá thôi."
....
~~~~~~~~~~~~
(*) tên một loại bánh của Italia.
Trên đường đến trường trung học Duy Nhã.
"Đừng có nghĩ đến! Đừng có nghĩ đến!", tôi tự cảnh cáo mình lần thứ 108 bằng thứ giọng cố nén xuống.
Mới vừa xong tôi còn rơi vào trạng thái đờ đẫn chỉ vì nghĩ lại bữa điểm tâm buổi tối hôm qua.
Xin mày đấy, Mộ Ái Ni! Mày là Mộ Ái Ni mà, sao lại có một ngày cũng đờ đẫn ra thế này?
Thế nhưng không khí của buổi tối hôm qua quá là hoàn hảo, dù rằng cuối cùng tôi và Thôi Hy Triệt vẫn đấu khẩu một trận….
Sao có thể như vậy được?
Chân Ni thích Thôi Hy Triệt, người tôi quan tâm nhất trên đời đã thích Thôi Hy Triệt.
Tôi là chị gái của Chân Ni, làm sao lại có thể thích cùng một người với con bé chứ?
Bỗng chốc, tư duy của tôi rơi vào một màn hỗn loạn trước nay chưa từng thấy.
Không thể nào, không thể nào.
Mới rồi nhất định là cảm giác sai của tôi, là do tôi nghĩ ngợi lung tung thôi. Làm sao tôi có thể thích Thôi Hy Triệt kia chứ?
Lần đầu tiên tôi lên lớp muộn.
Điều khiến người ta kinh ngạc là suốt cả tiết học ấy thỉnh thoảng lại có người quay xuống nhìn tôi. Vừa đến giờ nghỉ, bọn họ không kìm chế nổi bắt đầu bàn tán xôn xao:
"Ái Ni, hóa ra cậu và Chân Ni, tổ phó tổ kịch là chị em gái à? Thảo nào tên lại giống nhau thế. Sao từ trước đến nay chưa từng nghe thấy cậu nhắc đến chuyện đó?"
"Quan hệ giữa hai chị em cậu có vẻ như không được tốt lắm phải không?"
"Đúng rồi, có phải cậu thường xuyên bị con bé đó bắt nạt không?"
"Im đi, đây là lời đồn đại từ người nào thế?", tôi truy hỏi.
"Ái Ni, trên trang BBS của nhà trường đều đưa những thông tin đó mà, còn có cả bức ảnh cậu bị Chân Ni đẩy ngã hôm ở buổi biểu diễn nữa cơ."
"Đúng đấy, trên đấy nói là tin đồn về việc cậu dính tiêu cực hồi đại hội thể thao cũng là do Chân Ni tung ra, còn vụ bức thư tình hôm trường tổ chức buổi vũ hội hóa trang lần trước, trên đó cũng nói là của em gái cậu…"
"Đủ rồi!", tôi giận dữ đứng lên, lạnh lùng nhìn khắp xung quanh
Vẫn còn có người thì thầm nói nhỏ: "Làm rồi chẳng nhẽ lại không để người ta nói hay sao? Hội học sinh đều biết hết rồi, có khi Mộ Chân Ni sẽ bị ép phải ra khỏi hội cũng nên, ha ha."
Xem ra mọi chuyện đã trở nên quá mức nghiêm trọng rồi, rốt cuộc là ai đã tải những thứ đó lên BBS chứ?
Ai có thể làm một việc gây tổn thương nặng nề cho Chân Ni như thế?
Biết nhiều như vậy chắc chắn phải là người rất hiểu Chân Ni và tôi, hơn nữa rõ ràng là có ý đối địch với Chân Ni.
Chắc chắn những chuyện này bây giờ đã rất nhiều người biết, không hiểu Chân Ni từ nay sẽ thế nào?
Tim tôi không ngừng đập dồn lên một cách bất an.
"Mộ Chân Ni là em gái của tôi, bất kể nếu ai còn nói những lời làm tổn thương đến nó, tôi nhất định không khiến cho những người đó phải hối hận", buông xõng một câu đó lại, tôi vội vàng chạy đến phòng học lớp Chân Ni.
"Này, em có trông thấy Chân Ni đâu không?", đến lớp Chân Ni học tôi mới phát hiện ra chỗ ngồi của nó trống không. Ở hành lang tôi gặp một người trông rất quen, à đúng rồi, là cô bạn hôm hội thao Chân Ni đưa đến gặp tôi nhờ làm giả thành tích tong cuộc thi chạy.
Tên là…. Y Sa. Tôi bất chợt nhớ ra.
"Chân Ni? Hôm nay cậu ấy không đến lớp, chị là chị gái mà cũng không biết à?", Y Sa nói với tôi bằng giọng tỏ vẻ hơi kinh ngạc.
Không đến? Buổi sáng tôi không nhìn thấy Chân Ni, vẫn tưởng rằng nó định tránh mặt mình.
Gay rồi, không biết liệu Chân Ni có nghĩ quẩn gì không, tôi phải về ngay tìm con bé mới được.
"Cám ơn em", tôi hơi hoảng hốt chuẩn bị đi ngay.
"Này, Mộ Ái Ni, em gái chị đã ghét chị như vậy, lần nào cũng cố dồn chị vào chỗ nguy hiểm như thế, chị việc gì mà phải lo lắng cho cô ta chứ?", Y Sa nhướng mày lên hỏi, miệng hé ra một nụ cười chế giễu.
"Là em đúng khôn