Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342330
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2330 lượt.
ôi Hy Triệt phát hiện ra người đến chỗ hẹn là Chân Ni…
Dường như tất cả đã không chịu được sự kiểm soát một cách bình tĩnh của tôi, bắt đầu lao đi với tốc độ cực nhanh.
Mặc kệ, mặc kệ đi. Ít ra thì hiện giờ Chân Ni đang rất vui, chẳng phải thế sao?
"Chị?", đúng lúc tôi sắp đi về phòng mình, Chân Ni gọi giật lại.
Khuôn mặt con bé lộ ra sau cánh cửa trông tươi rói như đóa hoa tường vi đang nở, nhưng ánh mắt thăm dò với vẻ thận trọng.
"Ừm?"
"Vì sao hội trưởng Triệt lại nói với chị ma không trực tiếp tìm em để hẹn?"
"… Bởi vì chị là trợ lý của anh ấy mà, ngốc quá!"
"Đúng đấy, ha ha. Vậy… vậy cuối tuần chị có cuộc hẹn nào không?"
Thời khắc ấy, tôi đối mặt với Chân Ni, trên khuôn mặt là nụ cười rạng rỡ, nhưng trong mắt lại chất chứa đầy nỗi chua cay.
Hóa ra con bé vẫn đề phòng tôi, Mộ Chân Ni vẫn đang đối địch với Ái Ni này.
Hóa ra khi một người đau lòng đến cực điểm lại không hề muốn khóc mà bất giác bật cười.
Tiếng cười của tôi khiến Chân Ni rõ ràng là hơi cảm thấy bất an. Đúng lúc tôi còn chưa biết phải trả lời thế nào, âm báo có tin nhắn chợt vang lên, tôi cúi đầu, cố che giấu tâm trạng đang trào dâng trong mắt.
Anh xin lỗi chuyện lần trước nhé, chắc là em không giận anh nữa chứ. Ha ha, cuối tuần đến võ đường giúp mấy việc nhé. Nhất định phải đến đấy! Thiên Diệp.
Là Thiên Diệp.
Thiên Diệp, hình như mỗi lần em đang tuyệt vọng, anh đều xuất hiện như siêu nhân của riêng em vậy.
Tôi cố gắng trấn tĩnh, cầm điện thoại lắc lắc trước mặt Chân Ni: "Thiên Diệp hẹn chị đến võ đường, ha ha. Cuối tuần… em đi chơi vui vẻ nhé."
"Chị, chị cũng vậy, nhớ giữ chặt Thiên Diệp đấy.", Chân Ni thở phào một cái, nói với tôi một câu đầy ẩn ý.
Môi tôi hơi hé lên thành một nụ cười, nhắn tin lại cho Thiên Diệp.
Em sẽ đến. Ái Ni.
Cuối tuần, Thôi Hy Triệt bảo người lái xe đưa anh ta tới công viên hoa anh đào từ rất sớm.
Bản nhạc chuông điện thoại di động là tiếng đàn violin du dương cất lên, Thôi Hy Triệt bấm nút nhận cuộc gọi.
"Triệt. Cuối tuần cậu làm gì thế? Có muốn đi tán gái với tớ không?" Là gã Cam Trạch Trần đó.
"Không đi được. Tớ muốn ở nhà một mình thôi", Thôi Hy Triệt không muốn nói với Trạch Trần là mình hẹn Ái Ni, nếu không thì tên đó chắc chắn sẽ làm ầm lên.
"Cậu như thế quả thực không có chút cảm giác nào là lãng mạn hay tinh tế cả, cậu nên áp dụng theo cách mình nói lần trước ấy, đặt hoa bách hợp ở Pháp về tặng cô ấy, sau đó bố trí một bữa tối thật đặc biệt, thật romantic vào, khiến cho cô ấy tưởng mình là công chúa, sau đó chờ đến ngày cuối tuần, ánh nắng rực rỡ, đưa cô ấy đến một điểm hẹn để vun đắp tình cảm…"
Trái tim Thôi Hy Triệt như bị một con dã thú hung ác cắn xé một cách dữ dội.
Một âm thanh khác chợt vang lên trong cơ thể anh ta: "Mộ Ái Ni! Mộ Ái Ni! Tôi phải giết chết cô!"
"Tại sao lại là cô?", Thôi Hy Triệt cố nén cảm xúc đang cuộn lên một cách điên cuồng trong lòng.
"Ưm?", mặt Chân Ni có vẻ không hiểu.
"Sao cô lại đến đây? Mộ Ái Ni đâu?", Thôi Hy Triệt gầm gừ trong họng.
"… Chị em hả? Chị ấy đến võ đường rồi", Chân Ni giải thích.
"…", ngực Thôi Hy Triệt bỗng thở dồn dập, thần sắc trở nên lạnh lẽo, đông cứng. Anh ta không nói gì nữa, một mình bước đi trên con đường hoa anh đào.
Gió vẫn còn hơi lành lạnh.
Hoa anh đào đang nở rộ khắp các cây, nở đến cực điểm, cuối cùng cánh hoa không chịu nổi sự trêu cợt của từng con gió, lả tả rơi xuống, nhảy múa vũ điệu của mình trong không trung.
Mộ Chân Ni nhìn theo cái bóng đẹp một cách hoàn hảo của Thôi Hy Triệt đang đi đằng trước.
Trong tim dường như đang tràn đầy những trái bong bóng màu phấn hồng.
Cô cũng đi lên theo, cẩn thận luồn tay mình bám vào cánh tay Thôi Hy Triệt, đón nhận ánh mắt ngưỡng mộ của những người xung quanh một cách tự hào.
"Hội trưởng Triệt, nếu như anh có việc gấp cần tìm chị em, thì em có thể lùi cuộc hẹn của chúng ta lại, ha ha. Tuy nhiên chị gái em đang hẹn hò với Thiên Diệp rồi, cũng không biết đến võ đường có thể tìm thấy chị ấy hay không…"
"Cô nói cô ta với Thiên Diệp đang ở cạnh nhau à?", Thôi Hy Triệt dừng bước lại, sự tức giận cố nén lại mới rồi bỗng chốc thiêu đốt tới cực điểm.
"Đúng vậy. Thiên Diệp rất thích chị em mà. Dù em cũng không thích anh ấy lắm, nhưng Thiên Diệp và chị em cùng nhau lớn lên, tình cảm đó so với người khác mà nói chắc chắn là sâu sắc hơn nhiều", dù không biết tình cảm của Ái Ni với Thiên Diệp rốt cuộc có phải là tình yêu hay không, nhưng trước mặt Thôi Hy Triệt, không hiểu vì sao Chân Ni cứ thêm mắm thêm muối vào như thế một cách tự nhiên.
"Sâu scắ? Ha, cô ta nói với cô thế à?", Thôi Hy Triệt chau mày, tự cảm thấy mình đúng là giống một thằng ngốc xít.
"Không cần phải nói, em chỉ cần liếc mắt có thể nhìn ra tình cảm mà Thiên Diệp dành cho chị ấy."
Đôi mắt màu xanh sẫm của Thôi Hy Triệt như đông kết lại thành một hố băng, mang vẻ lạnh lẽo khiến người ta hoảng sợ.
"Bỏ tay ra!", giọng nói của Thôi Hy Triệt mang môt uy thế khiến n