Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342332

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2332 lượt.

gười ta không thể kháng cự.
"Gì kia?", Chân Ni không hiểu anh ta nói gì. Cô nhìn theo ánh mắt Thôi Hy Triệt, chính là cánh tay mà cô đang quàng vào.
"Bỏ tay ra!", Thôi Hy Triệt nhấn mạnh thêm lần nữa, trong giọng nói là một vẻ độc ác khiến người ta bị tổn thương.
Chân Ni cuối cùng cũng hiểu, nhanh chóng bỏ tay ra, trái tim bị uất nghẹn như co thắt lại thành một đám. Trong đôi mắt to tròn bắt đầu ầng ậng nước.
Sao anh ấy lại có thể đối xử với cô như thế?
Chẳng phải anh ấy hẹn cô đến đây hay sao? Thái độ tại sao bỗng trở nên hung dữ như vậy?
"Võ đường đó ở đâu?", đột nhiên Chân Ni nghe thấy tiếng Thôi Hy Triệt hỏi.
"Võ đường?"
"Võ đường mà mộ Ái Ni đến."
Thôi Hy Triệt vẫy vẫy tay, lập tức có một chiếc Porsche màu đen từ đầu bên kia của con đường hoa anh đào chạy đến.
Còn Chân Ni như cũng đã ý thức ra được điều gì, sắc mặt mỗi lúc một trở nên nhợt nhạt hơn. Những tiếng kêu kinh ngạc nối tiếp nhau vang lên ở xung quanh cũng không thể khiến cô vui lên được.
Hóa ra có một thứ tình cảm lại đến muộn màng như đã được chủ định vậy.
Có một thứ tình cảm vừa mới bắt đầu đã được mặc định là không có kết cuộc.
Giống như trong màn đêm đen sẫm. Ngôi sao băng màu trắng bạc quét một đường qua bầu trời, cuối cùng mất hút không nhìn thấy nữa, dù thế nào cũng không thể tìm thấy dấu vết gì.
Đứng một góc trong công viên anh đào, tôi lặng lẽ quay người bỏ đi, tất cả cảnh tượng vừa chứng kiến mới rồi đã hằn sâu trong óc tôi, trở thành một vết thương vĩnh viễn không bao giờ có thể xóa đi.
Dưới bóng hoa anh đào đầy lãng mạn.
Chân Ni bám vào tay Thôi Hy Triệt bước đi vui vẻ.
Hai người bọn họ đi dưới ánh nắng tươi hồng rạng rỡ giống như một bức tranh sơn dầu tuyệt đẹp.
Đến khi thấy một cảm giác đau nhói ngấm ngầm trong tim, tôi cuối cùng cũng phát hiện ra mình đã thích… Thôi Hy Triệt.
Hóa ra số phận luôn đùa giỡn với tôi như vậy, người em gái mà tôi yêu thương nhất lại ghét bỏ tôi, còn bây giờ tôi lại đang thích người mà con bé thích.
Ha ha… Tôi vừa cười, vừa để nước mắt rơi, khóc không thành tiếng.
Kết cục này vốn là điều mà tôi hy vọng khi tiếp xúc với Thôi Hy Triệt lần đầu, giờ đây, là chính tôi vượt qua giới tuyến của mình, là tôi tự đẩy mình đến biên giới của sự đau buồn, tổn thương ấy.
Chỉ có điều không biết rằng bây giờ lùi bước lại có còn kịp nữa không?
Tôi quay về võ đường Không Liên trong trạng thái thẫn thờ không biết phải làm gì, từ xa trông thấy Thiên Diệp đứng đợi mình trước cổng.
Nụ cười tuyệt đẹp của anh trong không trung như thực hư ảo, dường như đang được bao phủ bởi một màn sương trắng nhẹ nhàng. Trái tim tôi không hiểu vì sao bỗng nhiên yên bình trở lại, một cảnh tượng cũ chợt hiện lên trong trí não…
"Thiên Diệp ngốc, sao không đợi em trong phòng chứ?", tôi nổi cáu trừng mắt nhìn anh.
Thiên Diệp cười với vẻ ấm áp, nói: "Vì nếu đứng đợi ở đây, từ rất xa anh có thể nhìn thấy em rồi."

Nước mắt lại một lần nữa trào ra ướt đẫm, không làm cách nào mà ngăn lại được.
Trong tầm mắt đã trở nên mơ hồ, tôi thấy Thiên Diệp vội vàng chạy lại, những ngón tay thon dài tinh tế khẽ khàng lai đi nước mắt trên má tôi. Bàn tay anh từng đỡ cho tôi nhát dao hiểm ác vẫn còn nguyên vết sẹo màu hồng nhạt ở trong lòng, giống hệt một đường chỉ tay mảnh mảnh.
"Sao bây giờ cũng vẫn còn vết sẹo thế này?" Tôi cầm lấy bàn tay Thiên Diệp, dùng ngón tay cái của mình xoa vào đó.
"Cũng tốt chứ sao. Em giống như một đường chỉ tay biểu thị sự sống đã khắc sâu vào tay anh, vĩnh viễn không bao giờ xóa bỏ được", anh nắm chặt lấy tay tôi, đặt nó vào ngực, nơi có trái tim anh.
"…", nghe câu nói của Thiên Diệp, nước mắt tôi càng giàn giụa, từng giọt từng giọt rơi lã chã.
Thiên Diệp bỗng trở nên hoảng hốt, cuống cuồng khuyên nhủ tôi: "Em đừng khóc! Sao em lại khóc thế? Có phải là vẫn còn giận anh không? Em không tha thứ cho anh cũng không sao, em không muốn gặp anh nữa cũng không sao, anh chỉ mong rằng em đừng khóc, vì nếu như em khóc anh sẽ cảm thấy rất đau lòng."
Gay thật, không ngờ rằng tôi không thể gạt tay anh ra như trước đây, sau đó nói bằng giọng không hề để ý: "Phác Thiên Diệp, em nói cho anh biết, đừng có hoang tưởng cho rằng có thể dùng chiêu này để gạt em, em không hề tin rằng ở bên Canađa anh lại không có một đám bạn gái xinh tươi đấy chứ."
Quả thực là, quả thực là không thể nói ra điều gì.
Chỉ muốn yên ổn dựa vào lồng ngực anh, chỉ một chút thôi sẽ bình tâm trở lại.
"Ai khóc chứ, em không thèm khóc, anh bớt lắm chuyện đi", rõ ràng nước mắt vẫn rơi từng hạt trên vai anh, vậy mà tôi nhất quyết không chịu tỏ ra mềm yếu, "Này, anh gọi em đến để làm gì, để nghe anh nói những câu không có chút dinh dưỡng nào này hả?"
"Cái tên Hạ Nhạc Huyên đó mấy ngày rồi không biết làm gì, suốt ngày cũng không có mặt ở nhà. Thế nên tụi học sinh đều bảo gọi em đến dạy chúng, ai bảo lần trước em thoắt cái đã quật ngã anh kia chứ, ha ha."
Đồ ngốc, người sáng mắt chỉ cần liếc qua một cái cũng biết Hạ Nhạc Huyên thích anh.
Đồ ngốc, người sáng mắt chỉ cần


Old school Swatch Watches